Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11862 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 207
hi sinh

❊ ❊ ❊

Vinh hoa phú quý, mỹ nhân kiếm trước Trần Bình Trọng thiếu sao? Cha hắn là Lê Phụ Trần, mẹ là Chiêu Thánh công chúa, vợ hắn là Thụy Bảo công chúa hắn lại có thể thiếu thứ gì? Vinh hoa phú quý lại có thể dụ dỗ hắn sao? Làm người hai đời Trần Bình Trọng vì vậy mà khinh bỉ Thiết Lặc, đúng là thế giới nào dụ dỗ, chiêu hàng cũng chỉ có những thứ này đây.

Thiết Lặc nhìn thấy Trần Bình Trọng mỉm cười liền trong lòng trầm xuống, nụ cười này hắn quá hiểu biết. Trần Bình Trọng cười cười nói.

- Ta sinh ra là người Đại Việt, chết làm ma Đại Việt, thứ bẩn thiểu như ngươi lại xứng để ta phò tá. Có rắm thì mau phóng.

- Muốn chết.

Quả nhiên Thiết Lặc liền nổi giận phóng ngựa đến. Quả chùy như một thiên thành mang tiếng rít gào đập thẳng xuống đầu Trần Bình Trọng. Trần Bình Trọng bình tĩnh né tránh, hắn biết sức lực của Thiết Lặc rất lớn, nếu dùng man lực đánh nhau hắn tuyệt đối sẽ ăn thiệt thòi. Trần Bình Trọng né tránh chùy sắt của Thiết Lặc, tay cầm gươm vung mạnh xuống nhưng không phải tấn công Thiệt Lặc mà chém thẳng xuống đầu của chiến mã. Lưỡi đao sắt bén lập tức chém bay nửa cái cổ ngựa, chiến mã chỉ kịp hí lên một tiếng liền gục xuống, Thiết Lặc phản ứng nhanh nhẹn lập tức bổ nhào lăn trên mặt đất không hề bị tổn thương. Thế nhưng Trần Bình Trọng được thế không tha người cũng tung người xuống ngựa, bội đao giơ cao quá đầu chém thẳng xuống. Thiết Lặc biến sắc, mặc dù hắn mặc kim tằm bảo giáp nhưng đầu hắn không có nha, bị chém một đao này tuyệt đối sẽ chết không thể chết lại. Thiết Lặc vội vã đưa chùi lên đón đỡ.

Keng một tiếng, Thiết Lặc cảm thấy tay mình tê rần, vốn Trần Bình Trọng chủ động tấn công đã có lợi thế, từ trên cao bổ xuống lực đạo tuyệt đối là không hề nhỏ, Thiết Lặc bị động đón đỡ liền ăn thiệt thòi. Không dừng lại Trần Bình Trọng liên tục bổ đao khiến Thiết Lặc phải lùi liên tục, đao nào của Trần Bình Trọng cũng hướng đến cổ của Thiết Lặc mà chặt, buộc Thiết Lặc phải đau khổ chống đỡ.

- Chết!

Bỗng nhiên Trần Bình Trọng làm ra một cái hư chiêu, Thiết Lặc liền bị mặc lừa, lưỡi đao từ bên trái hướng cổ của Thiết Lặc bổ xuống. Thiết Lặc không kịp đón đỡ chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi đao rơi xuống.

- Thôi xong!

Tưởng chừng như đã nhắm mắt chờ chết bỗng nhiên một mũi tên lao vút đi đâm xuyên qua đùi của Trần Bình Trọng khiến hắn khụy xuống, lưỡi đao cũng vì vậy mà lệch đi chém từ vai trái xuống thân phải của Thiết Lặc, kim tằm bảo giáp lần nữa bảo vệ hắn thoát chết, Thiết Lạc mừng rỡ liền tung ra một cước, Trần Bình Trọng thất thế liền dính đòn lăn ra phía xa. Thiết Lặc hướng về phía Thiết Hùng quát lớn.

- Giết hắn cho ta.

Thiết Hùng bình tĩnh cầm lấy cung tên, mũi tên vừa rồi chính là hắn bắn ra, cũng là cứu Thiết Lặc một mạng. Cung của Thiết Hùng là cung phức hợp, nặng năm thạch, phải là người có sự khỏe phi thường mới kéo nổi, uy lực cũng kinh người, dù là thân dưới Trần Bình Trọng mặc lấy Ngư Lân giáp nhưng vẫn không thể nào phòng ngự được trước sức mạnh của mũi tên. Thiết Hùng lần nữa lắp tên vào, Trần Bình Trọng chật vật dùng bội đao chống mình đứng dậy như cái bia sống để hắn bắn. Thiết Hùng ngắm kỹ miệng lẩm bẩm.

- Ngươi có thể an nghỉ, dũng sĩ.

Păng.

Mũi tên phóng ra như ánh sao bay thẳng đến Trần Bình Trọng, Trần Bình Trọng thậm chí có thể thấy đầu mũi tên hướng mình lao đến. Xem ra hắn sẽ phải chết lần nữa. Bỗng nhiên một bóng người hiện lên chắn trước mặt hắn.

Phập.

Mũi tên đâm xuyên qua thân thể người đó, máu thịt bắn lên trên mặt của Trần Bình Trọng, đầu mũi tên xuyên qua Sơn Văn giáp vừa vặn lộ ra. Trần Bình Trọng trợn trừng mắt nhìn người trước mặt, rất quen thuộc với hắn.

- Calos!

Đúng vậy, người vừa đỡ mũi tên cho Trần Bình Trọng chính là Calos, toàn thân hắn đã thấm đẫm máu, Sơn Văn giáp thủng đến bốn năm lỗ hổng lớn đủ thấy hắn đã chiến đấu quyết liệt như thế nào. Giữa ngực một mũi tên đâm xuyên quá nửa, Calos ruốt cuộc chịu không được ngã xuống, Trần Bình Trọng nhìn gương mặt non trẻ đẫm máu ngã xuống trong vòng tay của mình, trong ngực hắn như một quả chùy đập vào thật mạnh.

Calos bị thương rất nặng, thở ra thì nhiều mà hít vào đã rất ít, hắn đưa nắm tay vẫn còn cầm chặc thanh trường thương lên run rẩy nói.

- Tướng quân… anh em đã hi sinh cả rồi… nhưng ngài không được chết.

Trần Bình Trọng nhìn quanh, một ngàn Thánh Dực quân cuối cùng tất cả cũng đã nằm xuống, cũng chỉ còn Calos đang hấp hối và Trần Bình Trọng sắp chết mà thôi. Calos thều thào nói, gương mặt đỏ bừng lên kích động.

- Tướng quân…ngài…nhất định phải…sống… Chúng ta… phải lấy lại…Hải… Vân…quan…

Trần Bình Trọng nắm lấy trường thương thật chặt thì thào chỉ đủ cho hai người nghe được.

- Yên tâm, ta nhất định sẽ lấy lại Hải Vân quan.

- Vậy…vậy thì tốt.

Calos gương mặt đột nhiên nở ra một nụ cười mãn nguyện, Calos đột nhiên thấy trước mắt sáng lòa, ông nội hắn xuất hiện, gương mặt hiền từ khẽ vẫy vẫy lấy hắn. Calos thì thào.

- Ông nội, ta đến với ngài đây.

Bàn tay hắn buông lỏng trường thương rơi thỏng xuống đất. Mắt Trần Bình Trọng đỏ lên, bàn tay nắm chặt lấy cán thương, tay kia nhẹ nhàng đặt đầu của Calos xuống như sợ hãi mạnh tay sẽ làm hắn tỉnh giấc.

Trần Bình Trọng chống lấy trường thương đứng lên, bẻ gãy đi mũi tên găm ở đùi vứt xuống đất. Đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc nhìn lấy Thiết Lặc làm tên này sở cả da đầu. Thiết Hùng nhíu mày khẽ vẫy tay. Mấy trăm binh sĩ lập tức giết đến. Trần Bình Trọng nhìn những tên du kỵ này tiến lên liền gầm lớn một tiếng.

- Giết!

Trường thương lập tức vung ra, khí thế như mãnh hổ lập tức cắt đứt cổ họng ba tên du kỵ, hai chân hắn phát lực, liên tục di chuyển như chưa từng bị thương, trường thương như linh xà xuyên qua lớp binh sĩ, mỗi thương xuất ra liền mang theo mạng của một tên du kỵ.

Phập.

Một mũi thương xuyên qua Sơn Văn giáp liền đâm vào hông của Trần Bình Trọng, hắn nghiến răng để mình không phát ra tiếng rên, trường thương lập tức đâm ra giết chết kẻ vừa đâm lén. Lập tức bên cạnh các binh sĩ Tây Gốt lập tức đâm đến, những cán thương dài khóa chặt lại thân thể của Trần Bình Trọng hất tung hắn lên cao, trường thương xếp lại thành một rừng chỉ chờ Trần Bình Trọng rơi xuống lập tức phanh thây.

Trần Bình Trọng thân thể trên không trung không hiểu sao lại làm ra phản ứng mà không ai ngờ đến, hắn chống thẳng trường thương xuống dưới đất, sau đó như một vận động viên nhảy sào dựa vào sức bật của trường thương liền uốn người bay ra sau các binh sĩ Tây Gốt. Trần Bình Trọng rơi xuống, vết thương trên chân làm hắn đau đến nhe răng, thế nhưng thời gian không cho phép hắn dừng lại, Trần Bình Trọng đoạt lấy một thanh trường thương khác liền giết đến Thiết Lặc, trong mắt hắn chỉ có một mình Thiết Lặc mà thôi.

- Bảo vệ tướng quân.

Binh sĩ Tây Gốt hét lớn lập tức nhào đến hình thành một thuẫn trận và đập đẩy bay Trần Bình Trọng ra bên phía ngoài, không cho hắn tiếp cần Thiết Lặc. Các binh sĩ khác thấy Trần Bình Trọng ngã xuống liền nhào đến giết, nhưng hắn nhanh chóng bất dậy, trường thương nhảy múa thu gặt lấy tính mạng của những binh sẽ Tây Gốt. Theo thời gian vết thương của Trần Bình Trọng càng thêm chồng chất mà xác binh sĩ Tây Gốt ngã xuống dưới chân hắn ngày càng nhiều, thậm chí đã có thể xếp thành một hòn núi nhỏ.

Các binh sĩ Tây Gốt nhìn lấy Trần Bình Trọng đứng trên đống xác chết như một chiến thần, mặc dù người hắn tràn đầy tổn thương nhưng lại uy nghiêm, bá khí, vững chãi. Thậm chí Thiết Hùng còn nghe được trong quân có người thì thào lên tiếng.

- Chiến thần, hắn chính là chiến thần.

Không thể kéo dài được lâu hơn nữa, Thiết Hùng đưa tay ra lệnh.

- Cung tiễn chuẩn bị.

Một trăm thân vệ binh lập tức tiến lên, tên lắp vào cung nhắm chuẩn người dũng sĩ phía trước chờ đợi lệnh. Trần Bình Trọng trừng trừng mắt nhìn xuống rừng quân địch phía bên dưới, đôi mắt hắn sớm đã mơ hồ, tay chân không còn khí lực nữa.

- Xin lỗi Calos, bản tướng không thể hoàn thành được tâm nguyện của ngươi. Ở dưới đó ngươi sẽ không cô đơn, còn có các anh em, bản tướng cũng chuẩn bị xuống với các ngươi đây.

- Xin lỗi bệ hạ, thần không thể tiếp tục phụng sự ngài, phục vụ tổ quốc. Thần phải trở về với đức Lạc Long Quân.

Thật nhiều suy nghĩ chạy qua trong đầu của Trần Bình Trọng. Cũng như kiếp trước, hắn chặn hậu liền hi sinh, cuộc đời hắn có thể hi sinh vì tổ quốc hai lần cũng không có gì đáng tiếc.

Thiết Hùng nhìn Trần Bình Trọng đứng sừng sững ở đó trong đôi mắt tràn đầy sự khâm phục. Một ngàn Thánh Dực quân trận này tuyệt diệt không còn nhưng đổi lấy chính là tính mạng của hơn ba ngàn du kỵ. Tiên phong quân Tây Gốt trực tiếp bị hao tổn mất một phần ba. Cuộc đời hắn kính trọng nhất chính là dũng sĩ, thế nhưng người này phải chết.

=========================++

Dùng word 2016 không biết sao nó cứ tự sửa chữ hoài thành ra sai chính tả quá trời. Lúc đăng chương lại phải enter xuống mỗi đoạn thêm một dòng thành ra lâu vãi đái.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »