Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11913 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 223
giam giữ

❊ ❊ ❊

Thiết Hùng bị hai binh sĩ Tây Gốt kèm sát đi vào bên trong soái trướng. Trên đoạn đường đi từ ngoài vào hắn cảm thấy không khí vô cùng lạ lẫm, những binh sĩ kia nhìn hắn ánh mắt rất kỳ lạ, dường như có hả hê, cũng có thương hại. Thiết Hùng cũng không nhìn thấy những thân binh của cha mình, không thấy những gương mặt quen thuộc nữa.

Đi vào bên trong soái trướng, Thiết Hùng nhìn thấy Thiết Hán Cơ ngồi chủ vị, dưới đất đầy rẫy đồ đạc, rõ ràng là mới bị vị đại nhân này đập phá, đối với tính cách của Thiết Hán Cơ Thiết Hùng vẫn tương đối rõ ràng. Nhìn hai bên lại là Quách Nhân Quý và Lang Cư mà không có cha mình Thiết Hùng không khỏi nhíu mày, hắn biết Lang Cư là không có tư cách để ở vị trí đó. Thấy kỳ lạ trăm bề nhưng Thiết Hùng cũng hành lễ nói.

- Thiết Hùng, bái kiến đại nhân.

Thiết Hán Cơ nhìn Thiết Hùng lại càng nhớ đến cháu trai cưng Thiết Lặc của mình. Vì sao người chết không phải là Thiết Hùng mà lại là cháu của hắn đây? Càng nghĩ càng thấy tức giận. Thiết Hán Cơ vỗ bàn quát.

- Thiết Hùng, ngươi có biết tội?

Thiết Hùng một mặt mộng bức, hắn chỉ vừa mới trở về thôi mà? Không đợi Thiết Hùng phản ứng Thiết Hán Cơ lại lớn giọng hỏi.

- Cuối cùng Đại Việt đã cho ngươi lợi lộc gì đến mức ngươi bán đứng vương quốc, bán đứng cả bộ tộc.

Đến lúc này Thiết Hùng có ngu cũng biết Thiết Hán Cơ đang chụp mũ mình, Thiết Hùng phản kháng nói.

- Bẩm đại nhân, thuộc hạ và cha bị quân địch phục kích, thuộc hạ không may bị quân địch bắt, may mắn mới thoát khỏi được doanh trại địch. Ngài bây giờ nói thật làm người rét tâm.

Thiết Hán Cơ hừ lạnh nói.

- Còn ngụy biện, ai biết được ngươi là trốn thoát trở về hay đã trở thành gian tế cho chúng. Người đến, bắt hắn giam lại cho ta.

Hai tên binh sĩ lập tức nhào đến bắt lấy Thiết Hùng, hắn đương nhiên sẽ không để mặc cho người khác chém giết lập tức vùng dậy, hai cánh tay như hai kìm sắt nắm chặt lấy cổ áo hai tên lính ném mạnh. Thiết Hán Cơ quát lớn.

- Phản rồi, phản rồi. mau bắt hắn lại cho ta.

Hàng chục binh sĩ bên ngoài lập tức ập vào, không gian chật hẹp, song quyền nan địch tứ thủ, Thiết Hùng rất nhanh bị trói gô lại. Quách Nhân Quý và Lang Cư đứng im nhắm mắt như hai pho tượng, có người gánh tội thay cho bọn hắn bọn hắn còn vui mừng không kịp đây. Thiết Hán Cơ cũng không thèm nhìn Thiết Hùng bị đè chặt dưới đất nói.

- Giam hắn lại, ngày mai chém đầu tế điện những chiến sĩ đã hi sinh.

Một tên lính lập tức nhét một cục vải vào miệng của Thiết Hùng vô cùng thuần thục, chuyện này hắn đã làm không biết bao nhiên lần đây. Thiết Hùng bị mang đi, soái trướng lần nữa được dọn dẹp lại gọn gàng. Thiết Hán Cơ ngồi xuống điều chỉnh lại tâm trạng nói.

- Hiện tại hai lần tấn công, quân ta thương vong thảm trọng, hai người các ngươi có cao kiến gì không?

Quách Nhân Quý và Lang Cư cúi đầu, không nói một lần nào. Đối mặt với quân Đại Việt thực sự quá khó chịu. Vũ khí của Đại Việt quá lợi hại, bọn hắn không thể xếp đội hình đông đúc để tràn qua, đánh đêm không được, đánh ngày cũng không xong, ưu thế kỵ binh của bọn hắn lại bị dòng sông và chiến lũy cản trở, thực quá khó khăn. Thiết Hán Cơ lại nói.

- Chẳng lẽ mục đích của Đại Việt chỉ là cầm chân chúng ta ở đây?

Quách Nhân Quý lúc này gật đầu nói.

- Thường theo binh pháp, hiện tại bọn chúng cầm chân chúng ta để chúng ta hao tổn lương thực, giờ đã đến cuối hè, nếu kéo dài đến mùa Đông đến lúc đó chỉ sợ chúng ta sẽ phải rút lui.

Bọn hắn nằm ở phía Bắc lục địa, mùa Đông chính là có tuyết đấy, lúc đó hậu cần càng khó khăn hơn, trên thảo nguyên màu Đông cũng không thể trồng trọt, Đông thành cũng không còn dư thừa lương thực để bọn hắn duy trì chiến tranh.

Nghe Quách Nhân Quý nói Thiết Hán Cơ cười lạnh.

- Ta lại cảm thấy vùng đất mới chiếm được rất tốt đây. Đại Việt cải tạo lại nơi này tốt vô cùng, chúng ta chỉ cần di dân liền có thể. Nếu khống chế được nơi đây, xứ Goldland tuyệt đối sẽ nằm trong lòng bàn tay của ta. Lúc đó có thể tiếp tục đánh sang Đông Tấn cũng không phải là không thể.

Vị trí của Hải Vân quan là nằm giữa xứ Goldland, nó chẳng khác gì một con dao cắm vào xứ thảo nguyên này vậy. Có nơi đây làm tiền đồn Thiết Hán Cơ hoàn toàn có thể xây dựng lên một căn cứ vững chắc để tiến về phía Đông.

Lang Cư lúc này bước ra nói.

- Bẩm đại nhân, trận chiến vừa rồi tuy không thắng lợi nhưng mạc tướng đã lấy được một số vũ khí của Đại Việt mời đại nhân xem xét.

Nói rồi liền hô một tiếng, thân binh bên ngoài lập tức đem vào một nhóm vũ khí, gồm hai thanh Type 02, bốn thanh Đường đao, một cây cung, một túi mũi tên, năm thanh trường thương và một túi đạn dược, tất cả đều là thứ bọn hắn đã trộm được trên chiến trường. Thiết Hán Cơ nhìn thấy súng liền cầm lên hứng thú hỏi.

- Thứ này chính là vũ khí của bọn hắn? Là một cái ống sắt? Sử dụng như thế nào đây?

Lang Cư lắc đầu biểu thị không biết, Quách Nhân Quý lại quan tâm đến túi đạn, hắn bóc một viên đạn giấy, đổ ra thuốc súng bên trong, dùng ngón tay chấm một chấm đưa vào miệng nếm thử. Quách Nhân Quý thử xong liền nói.

- Đại nhân, bên trong này chính là thuốc nổ, đúng như mạc tướng nghĩ, bọn hắn dùng thuốc nổ để làm vũ khí, chỉ là không biết sử dụng như thế nào.

Thiết Hán Cơ ngạc nhiên chỉ chỉ viên đạn nói.

- Ngươi nói thứ này là thuốc nổ?

- Đúng vậy, tại phương Đông đã có từ sớm, thứ này bọc vào giấy đốt lên có thể tạo ra tiếng nổ rất to.

Nghe Quách Nhân Quý nói Thiết Hán Cơ trầm ngâm suy nghĩ, lát sau hắn gọi một tên thân binh đến nói.

- Nhanh chóng đem thứ này về cho quốc vương, chúng ta nghĩ không ra nhưng chắc chắn quốc vương sẽ giải quyết được. Đây tuyệt đối sẽ là một công lao lớn cho chúng ta.

========================Ta là đường phân cách================

Thiết Hùng bị ném vào trong một cái lều cũ nát, bên ngoài có hai binh sĩ canh gác. Thiết Hùng cười khổ, khung cảnh này sao thật quen thuộc đây, chẳng phải hắn cũng bị quân Đại Việt ném vào một cái lều trói lại hay sao. Hắn không ngờ vương quốc mình từ nhỏ đã muốn cống hiến, bộ tộc mình luôn yếu quý, hi sinh vì nó như vậy kết quả hắn lại nhận kết cục như thế này. Thiết Hùng cười chua chát, biết vậy hắn ở lại Đại Việt còn hơn, ít nhất mỗi ngày Hoa Mai còn đến thăm hắn một lần, không phải sao? Không biết hắn đi rồi nàng sẽ cảm thấy như thế nào đây? Chắc sẽ không có cảm giác gì, dù sao hắn cũng chỉ là một tù binh, một trong số hàng trăm bệnh nhân của nàng mà thôi.

- Ngươi nói cha con Thiết tướng quân có đáng thương hay không?

Chợt âm thanh của lính gác truyền vào tai của Thiết Hùng, hắn gạc bỏ mọi suy nghĩ cố gắng tập trung lắng nghe. Tên lính kia nói với đồng bạn.

- Lại đáng thương, ngày xưa bọn hắn cao ngạo biết bao nhiêu, kết quả đây? Chẳng phải là lâm vào vạn kiếp bất phục hay sao? Ngày mai liền bị xử trảm.

- Thế nhưng Thiết tướng quân cũng là dũng sĩ của chúng ta, chết như vậy thật quá oan uổng.

- Thôi thôi, chuyện của đại nhân không đến phiên chúng ta nói đến, lo làm tròn bổn phận của mình đi.

Hai tên lính còn nói vài chuyện Đông – Tây thế nhưng Thiết Hùng không còn để ý đến nữa, hắn không tin được những gì mình vừa nghe, cha của hắn đã chết, quả thực đã chết hay sao? Xâu chuỗi mọi thứ lại Thiết Hùng lần nữa tỉnh ngộ. Thảo nào hắn không nhìn thấy cha hắn, không nhìn thấy các thân binh, xem ra cha hắn bị độc thủ, các thân binh cũng bị trảm thảo trừ căn đi. Thật buồn cười chính là hắn vậy mà tự chui đầu vào lưới đây.

Bịch, bịch.

Đột nhiên phía bên ngoài có tiếng động, Thiết Hùng nghe được chính là âm thanh hai tên lính gác ngã xuống. Ngay sau đó hai người mặc đồ da thú, trên mặt bôi vẻ đầy nhỏ nồi, tay cầm chủy thủ vẫn còn nhuốm máu xông vào. Hai người lập tức nhào đến cắt dây trói cho Thiết Hùng nói.

- Thiếu chủ. Thuộc hạ đến chậm mong thiếu chủ tha tội.

Thiết Hùng nhận ra hai người này chính là Ngân Hổ và Tham Lang, hai cận vệ thân cận của cha mình. Đôi mắt hắn rực sáng lên hỏi.

- Ngân Hổ, cha ta xảy ra chuyện gì? Không phải các ngươi hộ tống cha ta trở về hay sao?

Thiết Hùng trừng trừng mắt nhìn hai người bọn hắn, điều bứt thiết bây giờ chính là hắn cần phải biết được sự thật.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »