Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11964 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 260
vi hành (1)

❊ ❊ ❊

Thực ra Lý Anh Tú đưa cho Mario cũng không phải là một cuốn chủ nghĩa Mác hoàn chỉnh, hắn kiếp trước chỉ là một sinh viên đại học, còn không tài giỏi đến mức có thể nhớ được tất cả mọi thứ của học thuyết Mác. Nên Lý Anh Tú đưa cho Mario chẳng qua chỉ chủ nghĩa Mác về thế giới quan, ba nguyên lý của sự phát triển bao gồm: Quy luật mâu thuẫn, quy luật lượng – chất và quy luật phủ định, còn có cả sáu cặp phạm trù gồm: Cái chung và cái riêng, bản chất và hiện tượng, nội dung và hình thức, tất nhiên và ngẫu nhiên, nguyên nhân và kết quả, khả năng và hiện thực. Chỉ bấy nhiêu thôi thực tế đã có thể làm cho một sinh viên đại học bình thường chán nản học lại không biết bao nhiêu lần, vậy mà Mario chỉ trong vài ngày lại có thể giác ngộ, thật đáng khâm phục.

Chủ nghĩa Mác thực sự là một công trình vĩ đại, có giác trị đặc biệt to lớn, khoan hãy nói đến mô hình xã hội chủ nghĩa của nó là đúng hay sai, nhưng những giá trị về khoa học, triết học đủ để thay đổi được sự nhận thức của con người về thế giới quan, từ đó sẽ càng ngày càng thúc đẩy xã hội phát triển. Lý Anh Tú từ trước không phải là một nhà kinh tế - chính trị thuần túy, nhưng hắn lại nắm được những điều căn bản của chủ nghĩa Mác về kinh tế - chính trị, hắn tin tưởng, chỉ cần tuân theo quy luật, hắn có thể đưa Đại Việt càng phát triển.

Nhìn Mario một mặt sùng kính chính mình hai tay nâng niu cuốn chủ nghĩa Mác Lý Anh Tú không khỏi tâm động, hắn nói.

- Được, vậy ngươi liền theo Trẫm, tuy nhiên Trẫm rất bận rộn, khi nào rãnh rỗi mới có thể rút thời gian ra dạy ngươi.

Mario trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng vội vàng bái tạ.

- Tạ ơn bệ hạ.

Hai ngày hôm sau Lý Anh Tú quyết định trở về Thăng Long, lần này ngoại trừ Kim Ngô vệ, Lý Anh Tú còn dẫn về thêm năm ngàn quân viễn chinh và hai ngàn binh lính giải ngũ, chỉ để lại An Bang một ngàn binh sĩ. Quân dân An Bang ra tận cổng thành đưa tiễn vị quân vương của họ. Lẫn trong đám người đông đúc Elina nhìn theo long giá đang rời đi ngày càng xa. Nàng quay đầu lại nói với tùy tùng.

- Sắp xếp một chút, hai ngày sau chúng ta lại đi Thăng Long.

Lý Anh Tú trở về Thăng Long điều đầu tiên chính là tổ chức lại phía Bộ binh, dù sao Phạm Tu đã từ chức, Lê Phụng Hiểu lên thay cũng có một số xáo trộn nhất định. Đồng thời Lý Anh Tú và Lữ Gia càng bàn bạc kỹ một chút, hắn dự định sang năm cùng với cải cách quân chính, thì bộ máy nhà nước của Đại Việt cũng sẽ chỉnh đốn lại một chút, sao cho càng hợp lý hơn, nhiệm vụ của các bộ phận không thể chồng chéo lên nhau.

Tiếp theo là công trình đào móc sông nội thủy cũng đã bắt đầu khởi công đoạn đầu tiên, bắt đầu đào từ Giác Long trở về Thăn Long. Sông nội thủy là một công trình lớn, cần thiết với Đại Việt, Lý Anh Tú lại rất khâm phục những vị vua của Bắc quốc, bọn hắn đã nghĩ làm liền làm lớn, Đại Vận hà tốn không biết bao nhiêu xương máu của nhân dân Bắc quốc nhưng lợi ích con cháu Bắc quốc được hưởng tồn tại đến thiên thu. Tất nhiên là sau khi Đại Vận hà xây xong thì triều đình đó cũng bị lật luôn rồi. Lý Anh Tú cũng muốn có công trình như vậy, nhưng hắn cũng không muốn mình bị lật đổ, hắn thà tốn nhiều tiền hơn, xây dựng lâu hơn, nhưng không muốn căn cơ Đại Việt bị giao động.

- Bẩm bệ hạ, có tin tức từ Tân Bình đưa đến.

Viên Bách hộ đi vào ngự thư phòng bẩm báo. Lý Anh Tú cầm lấy thư báo trên mặt liền hiện lên vẻ vui mừng. Ngô Tuấn xâm nhập nội địa địch ngàn dặm đến hôm nay đã trở về đến Tân Bình. Bên trong thư báo Ngô Tuấn cũng nói một chút về tình hình của Tây Gốt hiện tại. Thiết Hán Cơ bây giờ chính là đang bận đến đầu rơi máu chảy, phía trên Tây Gốt quốc vương tỏ vẻ muốn can thiệp vào Đông thành, Thiết Hán Cơ đương nhiên không muốn giao quyền lực ra, bên dưới đạo quân nô lệ nổi loạn đã đánh hạ đến mười mấy tòa thành trì, quân số càng phát triển lên đến mười ngàn người, lại càng đang có xu thế bành trướn, Thiết Hán Cơ cơ hồ mất quyền kiểm soát ở vùng thảo nguyên cho đến Hải Vân quan. Bên trong báo cáo cũng ghi đến con số thiệt hại, cả thảy năm mươi người hi sinh, trong đó có mười Thiên Long vệ và bốn mươi thiếu sinh quân. Ngô Tuấn cũng không nói rõ nguyên nhân hi sinh nhưng Lý Anh Tú có thể tưởng tượng ra được độ ác liệt của chiến trường là như thế nào.

- Người đến.

Lý Anh Tú kêu gọi, viên Bách hộ lập tức đi vào chờ lệnh. Hắn đưa cho viên Bách hộ một cuốn sổ gấp nói.

- Đưa danh sách này cho Lễ bộ, tất cả truy phong liệt sĩ, người hi sinh được thăng lên một cấp, gia thuộc được hưởng mọi chế độ theo quy định.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Buổi chiều Lý Anh Tú mặc thường phục, dẫn theo mười Kim Ngô vệ đi ra khỏi thành, hắn muốn nhìn một chút tình hình cấy mạ của dân chúng đã như thế nào rồi. Lý Anh Tú đặc biệt lưu tâm đến các điền trang.

Lúc này trên toàn bộ lãnh thổ Đại Việt, chỉ có các điền trang xung quanh Thăng Long đã được chuyển hóa theo phương thức sản xuất chủ nghĩa tư bản trên danh nghĩa của nhà nước để làm thí điểm, mỗi điền trang đi theo hướng sản xuất chuyên môn hóa, phục vụ nhu cầu của thị trường, không phải tất cả điền trang đều trồng lúa, mà dựa theo sự định hướng của các chuyên gia Hộ bộ, phân chia theo từng khu mà sản xuất các loại cây trồng khác nhau. Mặt khác các thửa ruộng bên trong điền trang đều bị phá bỏ bờ kè, dồn thửa, tập trung ruộng đất lại để có thể sản xuất tập trung. Nếu là ruộng đất thường sẽ còn gặp cản trở lớn của quần chúng nhân dân, nhưng đây là điền trang, thuộc sở hữu của nhà nước, nên việc dồn thửa rất dễ dàng. Lý Anh Tú dự định thí điểm tại Thăng Long một mùa vụ trước xem thử, dù sao điền trang trăm phần trăm là ruộng tốt, một mùa vụ chỉ hơn ba tháng, rất dễ dàng thay đổi. Nếu thành công, sang năm Lý Anh Tú sẽ mở rộng ra tất cả điền trang trên cả nước.

Lý Anh Tú dẫn người đi đến điền trang được đánh dấu một cái tên là “nông trường số một”. Mảnh điền trang này cách một thôn làng gần nhất chưa đến hai trăm mét, ruộng đất tập trung lại lên đến năm trăm mẫu. Thực ra những mẫu ruộng đất này ban đầu thuộc về hai cái thôn làng, nhưng về sau triều đình trưng thu, chỉ thuê tổng cộng ba trăm người làm công, sức lao động còn lại một là chuyển nghề sang làm thợ thủ công, hai là theo triều đình đào tạo thành công nhân nhà máy dệt.

Lý Anh Tú đi đến “nông trường số một” liền có một tiểu đội dân binh cản lại, tiểu đội trưởng nói.

- Vị đại nhân này, đây là khu vực đất công của triều đình, xin chứng minh thân phận.

Tiểu đội dân binh tự vệ là do Lý Anh Tú cho phép tại mỗi điền trang tổ chức lên, mỗi điền trang không được quá ba mươi người. Những người này vừa làm công trong điền trang, hết ca lại thay phiên nhau canh gác, bảo vệ, không được phép cho người lạ đi vào điền trang. Tên tiểu đội trưởng này cũng rất có mắt nhìn người, nhìn thấy Lý Anh Tú ăn mặc phú quý, sau lưng còn có hộ vệ nên ăn nói xem như rất lễ phép. Viên bách hộ liền đưa ra một lệnh bài tỏ rõ thân phận Thiếu úy, phải nói rằng Lý Anh Tú sử dụng thân phận này lại rất thuận tay đây. Tiểu đội trưởng nhìn thấy lệnh bài liền nhường đường nói.

- Mời Thiếu úy đại nhân vào bên trong. Chúng ta dẫn đường cho ngài.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Các ngươi cứ tiếp tục nhiệm vụ, ta tự đi là được.

- Tuân lệnh đại nhân.

Tiểu đội trưởng liền chạy đi, Lý Anh Tú đoán chừng hắn là đi thông báo cho chủ sự đi, cũng mặc kệ, Lý Anh Tú đi vào bên trong. Bao vây lấy điền trang là một hàng mộc sách, có lũy tre rất đặc trưng của đông quê Việt quốc, bên trong chỉ toàn ruộng là ruộng cò bay thẳng cánh, có vài con đường đất chia toàn bộ điền trang ra làm tám phần lớn. Lý Anh Tú để ý bên trong điền trang lác đác lại có vài ngôi nhà, có lẽ là cho người gác đêm ở lại. Xung quanh điền trang có một con kênh thủy lợi do triều đình đào ra để dẫn nước vào ruộng, Lý Anh Tú chỉ thấy người dân lại đắp lên một con đập đơn giản. Hắn hứng thú quan sát, con đập này vậy mà làm từng những thân cây lồ ô được đóng xuống mặt đất, lại lấy lá dừa, lá tranh chắn ngang dòng chảy của kênh thủy lợi, nước dâng lên dễ dàng đưa nước vào ruộng, người dân cũng dễ dàng kiểm soát được lượng nước chảy vào ruộng hoặc chủ động xả nước khi có mưa lớn. Lý Anh Tú kiếp trước không sống ở vùng trồng lúa nên cũng không biết nhiều điều đến như vậy, không khỏi nói.

- Hay, thật hay. Thực không nghĩ người nào có thể sáng tạo ra thứ này.

- Cảm ơn ngài quá khen. Cái này chính là do ta sáng tạo ra đấy.

Bỗng nhiên một giọng nói non nớt vang lên phía sau Lý Anh Tú làm hắn không khỏi giật mình.

=====================++

Định nói ngày mai bạo chương nhưng nghĩ lại rồi:))

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »