Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12628 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 256
bại lộ

❊ ❊ ❊

- Bệ hạ vạn tuế!

Trên khắp đường phố vẫn còn đang tu sửa của An Bang vang lên tiếng gọi vang trời của nhân dân. Bọn hắn yêu mến hoàng đế bệ hạ anh minh của bọn hắn đã mang đến cho bọn hắn cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Nhất là những người cũ của Hắc Mộc lãnh địa, cuộc sống hiện tại của họ chẳng khác nào là thiên đường so với cuộc sống địa ngục trước kia, tất cả đều là nhờ công lao của hoàng đế bệ hạ.

Lý Anh Tú ngồi cùng Ỷ Lan trên cùng xe ngựa đương nhiên nghe rõ ràng được tiếng kêu gọi của bách tính. Ỷ Lan mỉm cười nói.

- Bệ hạ anh minh, vô cùng được dân chúng yêu mến, dưới sự trị vì của bệ hạ, Đại Việt sẽ trở nên cường thịnh hơn bao giờ hết.

Đối với nàng Lý Anh Tú tựa như vua Nhân Tông, là con trai nàng, nhìn bệ hạ được dân chúng yêu mến nàng cảm thấy vô cùng tự hào. Lý Anh Tú lắc đầu mỉm cười nói.

- Mẹ nói sai rồi, dưới thời của ta sẽ không phải là lúc Đại Việt cường thịnh nhất, mà phải đến đời con, đời cháu, chắt, chút, chít của ta Đại Việt cũng sẽ kéo dài sự cường thịnh đó.

Có cực thịnh, ắt có cực suy, Lý Anh Tú cũng không nghĩ đến việc triều đại của mình sẽ vĩnh viễn trường tồn, hắn chỉ muốn dưới sự cai trị của triều Lý, Đại Việt sẽ có sự phát triển ổn định, lâu dài, vô tiền khoáng hậu.

Dân chúng hiện tại nghĩ rất đơn giản, có cơm ăn, áo mặc, được đi học bọn hắn liền thỏa mãn, đến khi máy móc đã phổ biến cả Đại Việt, nhu cầu về vật chất của dân chúng sẽ càng được cung cấp đầy đủ, lúc đó yêu cầu của họ cũng sẽ cao hơn, không chỉ thỏa mãn về vật chất mà phải thỏa mãn được tinh thần. Lý Anh Tú mỉm cười nói.

- Bách tính đã yêu quý con như vậy thì cũng nên đáp lại một chút chứ nhỉ.

Nói rồi Lý Anh Tú liền đi ra phía trước xe ngựa, lộ diện trước hàng ngàn bách tính của thành An Bang. Nhân dân An Bang cuối cùng cũng được thấy Thánh nhân reo hò càng thêm vang dội, nếu không phải bên cạnh có Cẩm y vệ, Kim Ngô vệ còn có thành quản đại đội giữ trật tự thì chắc bọn hắn đã nhào đến sờ lấy thần tượng mất. Lý Anh Tú có cảm giác mình giống như những idol thời hiện đại, đi đến đâu cũng có người truy phủng.

Lý Anh Tú trong cơn hào hứng không hề biết rằng trong đám đông quần chúng có một đôi mắt không thể tin được nhìn lấy hắn. Elina vốn nghe nói lần này Thừa Mệnh hoàng đế sẽ đến thăm dân chúng liền đi ra ngoài xem sao, ý nghĩ của nàng rất đơn giản, nàng nghĩ Lý Anh Tú với chức vụ Thiếu úy, thống lĩnh Cấm quân đương nhiên lúc nào cũng sẽ tùy tùng cùng với hoàng đế, như vậy nàng cũng sẽ sớm được nhìn thấy hắn. Kết quả nàng đoán không sai, nàng đã nhìn thấy người yêu, nhưng hắn không phải là Thiếu úy của Đại Việt mà là hoàng đế của Đại Việt.

- Phó hội trưởng, chúng ta nên trở về.

Đoàn xe của hoàng đế đi qua dân chúng cũng tản đi, chỉ còn lại Elina đứng sững sờ ở đó đắm chìm trong suy nghĩ. Bây giờ suy nghĩ lại quả thực những lần trước tất cả đều có manh mối có liên quan đến thân phận của hắn, nhất là lần Lý Anh Tú bất tỉnh, hắn còn nằm giường bệnh trong hoàng cung, rõ ràng nơi đó là chỗ nghỉ ngơi của hoàng đế, thế nhưng lúc đó nàng quá quan tâm hắn, cuối cùng bị Trần Thư lừa gạt ra đến.

Elina cảm thấy trong đầu mình rối bời, hình ảnh Lý Anh Tú, hình ảnh hoàng đế Đại Việt, hai bên từ từ dung hợp lại một làm cho nàng biết rõ đây chính là sự thật, hắn đã che giấu thân phận của hắn với nàng. Elina nói.

- Đi điều tra một chút về Đại Việt quốc vương. Ta cần tất cả những tài liệu về hắn, tất cả những việc hắn làm.

- Tuân lệnh phó hội trưởng đại nhân.

Tuy không biết phó hội trưởng vì sao muốn điều tra thế nhưng tên tùy tùng vẫn một mực vâng lời.

Lý Anh Tú cùng Ỷ Lang đi đến nha môn Tinh Thiều và Đinh Lễ đã đợi sẵn ở đó. Đi vào bên trong nha môn hai người lần lượt báo cáo tình hình cứu trợ cho An Bang. Mọi thứ về cơ bản đã ổn định, chỉ cần có đại lượng tài vật đổ vào An Bang sẽ dần dần phục hồi, hơn nữa còn lớn hơn lúc trước. Lý Anh Tú hài lòng gật đầu nói.

- Trước tiên ưu tiên cứu trợ, xây dựng lại nhà dân, hỗ trợ cho bọn hắn vượt qua mùa Đông. Ước chừng còn nửa tháng nữa quân viễn chinh sẽ trở về, lúc đó Trẫm lại để Thần Sách quân đóng lại đây một thời gian. Còn việc xây thành trì trước đó cứ chờ Nguyễn An quy hoạch, sau đó sang năm sẽ khởi công.

Đối với công tác cứu trợ của hai người Lý Anh Tú rất hài lòng. Nhất là đối với việc đàn áp bạo động, bắt giữ rất nhanh, cũng đồng thời vỗ về dân chúng. Hơn ai hết Lý Anh Tú hiểu được mối nguy hại của những cuộc bạo động nhỏ lẻ như thế này. Lòng dân nơi đây vẫn chưa đủ lớn, Đại Việt lập quốc mới chỉ gần ba năm đã phải trải qua mấy cuộc chiến tranh, đời sống nhân dân vẫn còn bị ảnh hưởng rất nhiều.

- Bẩm bệ hạ, bạo động lần này Ám bộ đã điều tra được là do một tên giáo sĩ của Thần giáo kích động mà xảy ra. Hiện tại đã bắt giữ chờ bệ hạ suy xét.

- Thần giáo?

Đối với tôn giáo này Lý Anh Tú cũng đã từng nghe Elina nói qua. Cũng từng nhắc nhở hắn Thần giáo tuy suy bại nhưng thực sự không thể xem thường. Vấn đề tôn giáo thực sự là một vấn đề rất phức tạp. Mác từng nói tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân, nếu dân chúng lậm vào tôn giáo bọn họ có thể sẽ trở nên mù quán, nếu Lý Anh Tú cấm Thần giáo ngược lại sẽ tạo cái cớ cho Thần giáo nhảy vào Đại Việt. Dùng tôn giáo để can thiệp vào một nước, tiền kiếp là một sinh viên khoa sử hắn đã quá rõ ràng việc này.

- Bệ hạ, Thần giáo rõ ràng là không có ý đồ tốt, nếu không chúng ta liền cấm đạo này.

Đinh Lễ dứt khoát nói. Lý Anh Tú lắc đầu, người xưa thường có ý nếu không muốn cái gì xuất hiện thì sẽ cấm thứ đó. Thế nhưng đó chẳng qua chỉ là trị ngọn không trị gốc, lại càng làm bệnh càng sâu. Triều Nguyễn không phải cấm đạo để rồi Công giáo vẫn phát triển tại Việt quốc đấy sao. Rõ ràng Cấm đạo không phải là biện pháp để giải quyết vấn đề. Lý Anh Tú nói.

- Cấm đạo chỉ làm tạo thêm cái cớ để Thần giáo can thiệp vào nước ta mà thôi, điều cốt lõi là chúng ta cần phải làm Đại Việt càng mạnh mẽ, dân chúng càng ấm no, dân chúng đã đủ ăn, đủ mặc, không có phiền muộn, lo lắng đương nhiên bọn hắn cũng sẽ không phụ thuộc vào tôn giáo. Đối với tôn giáo chúng ta càng cấm cản thì nó càng bùng lên mãnh liệt, dù bạo lực để áp chế nó chính là tự lấy súng bắn vào chân mình. Vấn đề gì cũng phải giải quyết từ thứ cốt lõi của nó.

Vì cái gì dân chúng lại dễ dàng bị các loại tôn giáo kích động? Thứ nhất là vì dân trí thấp, bọn hắn dễ bị các tà thuyết dụ dỗ từ đó đi theo con đường sai lầm. Thứ hai chính là vì bọn họ quá cực khổ, phải tìm lấy tôn giáo như một liều thuốc phiện để xoa dịu bản thân mình, lúc đó bọn hắn chính thức buông mình cho quỷ dữ. Tinh Thiều và Đinh Lễ như được thụ giáo nói.

- Bệ hạ anh minh. Còn về tên giáo sĩ kia không biết phải giải quyết như thế nào đây?

Mario đúng là một kẻ làm người khác đau đầu, tuy chỉ là Thần sư nhưng dù sao hắn cũng đại diện cho Thần giáo. Với thực lực của Đại Việt hiện tại Lý Anh Tú cũng không muốn tìm thêm cho Đại Việt một kẻ thù. Lý Anh Tú nói.

- Tạm thời cứ giam giữ hắn ở đó. Đợi Trẫm giải quyết xong việc cứu nạn rồi mới nói đến. Đối xử với hắn tốt một chút.

Mấy ngày tiếp theo Lý Anh Tú cùng Ỷ Lan đi đến các thôn làng gặp nạn của An Bang thăm hỏi, an ủi, cung cấp vật dụng, lương thực cho nạn dân. Điều này làm cho các nạn dân trong lòng đối với bệ hạ càng kính trọng, đối với Đại Việt ngày càng thuần phục.

Hội Chữ thập đỏ liền phát ra sức mạnh của nó, hàng ngàn nhân viên có cả người Đại Việt, cũng có người ngoại quốc đều đến An Bang trợ giúp dân chúng dựng lại nhà cửa, phát lương thực, quần áo, sức sống của An Bang dần dần hồi phục trở lại. Lý Anh Tú tảng đá trong lòng cũng được đặt xuống. Dân chúng An Bang tuy gặp thiên tai nhưng mùa Đông này chắc chắn sẽ vượt qua tốt đẹp. Đồng thời qua lần này dân chúng Đại Việt giữa các tộc người cũng dần dần trở nên cố kết với nhau, càng giống một dân tộc hoàn chỉnh hơn.

Đồng thời dưới sự chỉ thị của Lý Anh Tú và Khuôn Việt đại sư các đệ tử cửa Phật cũng ra quân giúp đỡ dân chúng. Phật giáo ngoại trừ Khai quốc tự thì không nơi nào được sở hữu ruộng đất, nên bọn hắn không có lương thực, tuy nhiên bọn hắn có tiền tự thiện, tất cả đổ dồn về An Bang Lý Anh Tú không ngờ lại thu được đến hai mươi ngàn quan. Cũng vì vậy mà Phật giáo trong lòng dân chúng lại thăng lên một cấp độ mới. Bây giờ ở Đại Việt không còn ai nhắc gì đến Thần giáo nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »