Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11963 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 237
mâu thuẫn

❊ ❊ ❊

Khi ánh lửa kho lương thành Đà Lôi bốc lên cao, cháy sáng rực cả một vùng trời thì lính gác ở hai tòa thành phía sau của Đà Lôi của hai bộ tộc Ái Tân Giác La và Địch Lực nhìn thấy. Lính gác lập tức hớt hải chạy vào báo cáo với tộc trưởng.

Tộc trưởng tộc Ái Tân Giác La hiện tại là Ái Tân Giác La Tài Chí. Tài Chí năm nay mới chỉ năm mươi hai tuổi, đang tuổi chín muồi của con đường chính trị. Nghe lính gác báo lại Tài Chí khẽ nhíu mày bắt đầu so được mất. Thành Đà Lôi có đến hai ngàn quân, nếu quả thực xảy ra chuyện đến mức phải bị đốt cháy dữ dội như vậy chẳng phải kẻ địch rất mạnh sao? Nếu Tộc Ái Tân Giác La đem hết binh tướng tinh nhuệ đi cứu thành Đà Lôi vậy bọn họ phải như thế nào đây? Thế nhưng không cứu Thiết Hán Cơ trở về biết được bọn hắn chắc chắn phải diệt tộc. Nghĩ đến đây Ái Tân Giác La Tài Chí ra lệnh.

- Cử Vĩnh Kỳ dãn theo hai trăm kỵ đi đến thành Đà Lôi xem thử như thế nào. Nhớ dặn dò hắn cho khinh kỵ đi trước do thám, đại quân không cần quá vội vã, nếu đánh được thì mới đánh, nếu kẻ địch quá mạnh thì lập tức rút lui.

Ái Tân Giác La Vĩnh Kỳ là con trai của Tài Chí, năm nay mới chỉ ba mươi tuổi, cũng có thể gọi là một chiến sĩ có tiếng trong bộ tộc. Binh sĩ lập tức chạy đi, nửa giờ sau từ bên trong thành một đội kỵ binh vọt ra hướng đến thành Đà Lôi. Cùng lúc này từ thành của họ Địch Lực cũng đồng thời lao ra ba trăm kỵ. Hai tộc bọn họ không hẹn mà cùng có một ý nghĩ. Thành Đà Lôi có thể cứu, nhưng bọn họ không thể bung hết lực được.

Bên trong thành Đà Lôi tiếng kêu thét vang lên khắp nơi, đứng trên đầu thành Trinh Nương nhíu mày nói.

- Ngô bộ trưởng làm như vậy liệu có quá mức hay không? Không phải chúng ta chỉ cần đốt kho lương là xong việc sao?

Đứng bên cạnh Trinh Nương Trần Thư sao không hiểu ý nàng, nàng chính là thương xót những người dân đang bị tàn sát trong thành, bên trong đó đa số lại là người ở nơi khác đến chứ không phải là người bản địa. TRần Thư nói.

- Ngô Tuấn chính là sợ nếu chỉ đốt kho lương thôi là chưa đủ, Thiết Kế Hãn sẽ lại ra sức tập hợp lại được một lượng lớn lương thực, quân nhu. Do đó Ngô Tuấn muốn hủy diệt cả thành Đà Lôi, nhưng hai trăm người chúng ta quá nhỏ bé, do đó hắn chỉ muốn chúng ta chốt giữ cửa thành, việc còn lại liền giao cho đám nô lệ đầy hận thù làm.

- Đội trưởng, có người xông đến, dường như là bình dân.

Một thiếu sinh quân cảnh giới chợt hô lên. Trần Thư lập tức cầm lấy ống nhòm liền thấy được một đội người có cả đàn ông, phụ nữ và trẻ em đang chạy tất tả về phía cổng thành, phía sau chính là hàng chục gã nô lệ dơ lên đồ đao đang đuổi theo bọn họ. Một người đàn ông trung niên ngã xuống, những người kia cũng không kịp đỡ hắn lên, nhìn thấy đám nô lệ nổi dậy phía sau bọn hắn lập tức tăng tốc chạy nhanh hơn, tên đàn ông trung niên bị đám nô lệ bắt được đầu lâu lập tức bị chém rụng, tay chân cũng bị chặt ra làm bốn khúc. Đám nô lệ như lũ zoombie điên cuồng thu gặt lấy tính mạng kẻ nào bị tụt hậu lại, đến lúc đám bình dân chạy được đến gần cổng thành cũng chỉ còn bất quá hai mươi người mà thôi.

- Mở cửa, mau mở cửa.

- Cầu xin các ngươi, đằng sau là lũ ác nhân, là nô lệ nổi dậy, cầu các ngươi cứu chúng ta.

- Xin các ngươi...

Đám người bên dưới nhìn cổng thành đóng chặt, đằng trước có cự mã, đằng sau là binh lính nghiêm cẩn liền lập tức cầu xin, đằng sau bọn họ là đám nô lệ đang làm thịt một người khác, còn chưa bận tâm đuổi theo đây.

- Đội trưởng...

Nhìn thảm trạng của bọn hắn các Thiếu sinh quân cũng không cầm lòng được, nếu bọn hắn không cứu những người này tuyệt đối sẽ bị đám nô lệ nổi loạn kia róc thịt róc xương. Trinh Nương cũng nhìn chằm chằm vào Trần Thư, không cần nói cũng biết ý nàng như thế nào. Cũng giống như những thiếu sinh quân khác, bọn hắn có thể đối mặt chém giết địch nhân, nhưng đây là những bình dân tay không vũ khí, làm sao bọn hắn có thể ra tay. Trần Thư trên gương mặt cũng đầy vẻ dãy dụa, hắn được giáo dục là quân lệnh như sơn phải chấp hành, thế nhưng những người bình dân này đã cùng đường mạc lộ, là người quân nhân hắn có thể không cứu sao. Trần Thư hít một hơi sâu làm ra quyết định, Trinh Nương nhìn trong đôi mắt hắn trong lòng liền tràn đầy sự vui mừng. Trần Thư ra lệnh.

- Mở...

- Chậm.

Mệnh lệnh chưa được phát ra một giọng nói đã vang lên trước, một lưỡi dao đã đặt lên cổ của Trần Thư. Các Thiếu sinh quân, kể cả Trinh Nương cũng sửng sốt, người này chính là tiểu đội trưởng của Thiên Long vệ, bởi là quân đồng minh nên bọn hắn cũng không để ý khi nào Thiên Long vệ đã áp sát đội trưởng của mình.

Keng.

- Thả ra đội trưởng.

Gần một trăm thiếu sinh quân quát lên rút ra vũ khí, cùng lúc mười Thiên Long vệ có mặt cũng rút ra cường nỏ đối chọi lại, khí thế không hề thấp hơn. Trần Thư ngược lại bình tĩnh nói.

- Thiên Long vệ các ngươi là có ý gì?

Viên đội trưởng Thiên Long vệ gương mặt chìm sau lớm mặt nạ, giọng nói không biểu tình nói.

- Phó đề lãnh, người ngay nói lời thật, ta biết ngài muốn phát ra mệnh lệnh gì? Thế nhưng lệnh của Bộ trưởng là không cho bất cứ người nào ra khỏi thành. Xin lỗi, ngài không thể cứu lấy những người này.

Trên gương mặt Trần Thư bừng lên vẻ tức giận nói.

- Tại đây ta nắm quyền chỉ huy, Thiên Long vệ các ngươi chỉ là quân đội bạn, không có quyền can thiệp vào hành động của Thiếu sinh quân bọn ta.

Viên đội trưởng Thiên Long vệ lắc đầu nói.

- Xem ra ngài vẫn không hiểu. Thiên Long vệ đại biểu chính là hoàn quyền, là bệ hạ, Thiên Long vệ phục tùng trực tiếp bệ hạ, những điều Thiên Long vệ làm tất cả đều là vì tốt cho Đại Việt.

- Tốt cho Đại Việt? Giết chết bình dân chính là tốt cho Đại Việt?

Nghe Trần Thư tức giận viên đội trưởng chỉ lần nữa lắc đầu nói.

- Bọn họ không phải là bình dân, bọn họ là địch nhân. Nếu ngài không hiểu cho chúng ta liền để chúng ta chấm dứt sự day dứt của ngài đi. Hành động.

Viên đội trưởng vừa dứt lời Trần Thư liền cảm giác được không ổn, hắn muốn ngăn cản lại nhưng lúc này các THiên Long vệ đã hướng cường nỏ về phía những bình dân kia bóp cò. Mũi tên sắc bén phóng ra lập tức giết hại một số người, vừa lúc đó Thiên Long cất cường nỏ, rút ra lưỡi lê trong người thoát khỏi vòng vây của Thiếu sinh quân, như hổ vào bầy dê đồ sát sạch sẽ những bình dân còn có thể đứng vững, mặc kệ phụ nữ hay vẫn là trẻ em, bọn họ một dao cắt ngang cổ không để lại sự đau đớn cho nạn nhân, chỉ trong mười giây toàn bộ hai mươi bình dân đều bị giết sạch sẽ.

- Các ngươi...

Trần Thư trợn trừng mắt tức giận muốn thổ huyết. Thế nhưng Thiên Long vệ cũng không dừng lại mà xếp một hàng nhìn chằm chằm mấy chục tên nô lệ đang xông đến. Những tên nô lệ thấy những binh lính quen thuộc tỏa ra khí thế hung thần ác sát trong lòng liền run sợ, bọn họ không thể nào quên được khí tràn mạnh mẽ ở trong trại giam, chính là những người này tỏa ra. Chín Thiên Long vệ nhưng một giới cách ngăn bọn hắn lại, không một lời mấy chục tên nô lệ như chó cụp đuôi quay về trong nội thành đi.

Lúc này Thiên Long vệ mới cười cười bỏ lưỡi dao ra khỏi cổ Trần Thư hai tay ôm quyền nói.

- Phó đề lãnh đại nhân, đắc tội rồi. Tất cả vì Đại Việt.

Nói rồi lập tức xoay người đi. Trần Thư tức giận nhưng không thể làm được gì, các Thiếu sinh quân cảm thấy mình bị xúc phạm muốn nhào lên phân cao thấp liền bị Trần Thư cản lại. Hắn biết Thiên Long vệ cách làm tuy trái với đạo nghĩa nhưng bọn hắn nói đúng. Bọn hắn làm tất cả đều là vì Đại Việt, hắn có gì quản đây? Ngoại trừ Ngô Tuấn thì cũng chỉ có bệ hạ mới có thể quản bọn họ mà thôi.

============Đường phân cách===============

- Giết!

Thiết Kế Hãn gầm lớn chỉ huy quân đội lao vào hỗn chiến với đám nô lệ. Đám nô lệ đáng giận, không những đông về số lượng, mà sức chiến đấu vẫn vô cùng mạnh mẽ, nếu không phải nô lệ phân tán ra khắp nơi thì quả thực Thiết Kế Hãn cũng không dễ dàng gì, thế nhưng điều này cũng đồng nghĩa với lực phá hoại của nô lệ đối với Đà Lôi thành Thiết Kế Hãn cũng không ngăn cản được, lửa đỏ ngày càng lan rộng, tiếng la hét ngày càng nhiều hơn. Ngô Dụng nấp phía sau quân, bên cạnh hắn luôn có hai binh sĩ kè kè bên sau bảo vệ. Ngô Dụng quan sát sung quanh ánh mắt chợt lóe lên hô lớn.

- Đại nhân, mau lùi lại, chúng ta đang bị bao vây.

Thế nhưng chiến trường ồn ào Thiết Kế Hãn đang giết hăng say làm sao có thể nghe được lời Ngô Dụng, đến lúc hắn phát hiện ra thì năm trăm binh sĩ của hắn đã bị mấy trăm tên nô lệ vây kín. Bọn hắn đôi mắt đầy hận thù nhìn trừng trừng Thiết Kế Hãn, bọn hắn sao có thể quên tên “quản nô” này hằng ngày đánh mắng, giết chết đồng bọn của bọn họ như thế nào, những trận đòn roi, những ngày bỏ đói cũng chính là kẻ này gây ra đây, bảo bọn hắn không hận sao? Đám nô lệ quát lớn.

- Thiết Kế Hãn, để mạng lại.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »