Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11986 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 239
hạ thành địch lực

❊ ❊ ❊

- Thiếu chủ chết rồi!

Đám kỵ binh của tộc Ái Tân Giác La hoảng hốt, dũng sĩ của bộ tộc cứ thế mà bị một đao chém chết, thử hỏi làm sao bọn hắn không sợ hãi đây. Ngô Tuấn giơ cao đại đao quát lớn.

- Giết hết cho ta!

- Giết!

Thiên Long vệ hô vang như sấm dậy nhào đến giơ lên đồ đao thu gặt tính mạng của bọn địch nhân. Các kỵ binh Ái Tân Giác La cố gắng vùng vẫy, thoát khỏi sự đeo bám của những bóng đen tử thần, thế nhưng vô dụng, dù là bọn hắn cưỡi ngựa đi chăng nữa thì Thiên Long vệ đầu tiên vẫn là đạp bay bọn hắn xuống khỏi chiến mã, biết sao được, mục tiêu của Thiên Long vệ chính là chiến mã đây.

Thế nhưng dù sao Thiên Long vệ cũng chỉ được mấy chục người, quần nhau một chút các kỵ binh tộc Ái Tân Giác La liền thoát ra được bỏ chạy về phía Tây. Ngô Tuấn cũng không có hạ lệnh truy đuổi, hắn không quên vẫn còn một đạo quân ba trăm người đang tiến đến đây. Từ lúc chiến đấu đến giờ chỉ bất quá mười phút, có đến một nửa kỵ binh của tộc Ái Tân Giác La tử trận, Đại Việt thu về tám mươi con chiến mã thượng hạng. Ngô Tuấn ra lệnh.

- Truyền lệnh cho Thiếu sinh quân rút quân ra khỏi thành trở về căn cứ, tránh việc xung đột với quân cứu viện của đối phương.

Trần Thư sau khi nhận được tin tức lập tức hạ lệnh cho Thiếu sinh quân rút lui, lúc bấy giờ nô lệ nổi loạn gần như đã làm chủ toàn bộ thành Đà Lôi, Trần Thư cũng không muốn nổi lên xung đột vô ích, tin tức của Ngô Tuấn vừa đến lại kịp lúc.

Không tốn bao lâu hai đao quân cũng đã được gặp mặt, nhìn thấy đội chiến mã vậy mà tăng thêm tám mươi con Trần Thư không khỏi sửng sốt. Ngô Tuấn nói.

- Không có thời gian để truy vấn, bọn ta vừa tiêu diệt một đạo quân cứu viện thành Đà Lôi. Một đạo khác ba trăm người đã sắp chạy đến. Hiện tại binh lực bên trong thành bọn chúng bất quá hai trăm người. Nhanh điểm đủ số người ngựa theo ta tấn công. Những người còn lại liền đem theo quân nhu đi sau.

- Tuân lệnh bộ trưởng.

Mặc dù đối với Ngô Tuấn hành quân gấp gáp như vậy thực sự bất ngờ nhưng Ngô Tuấn gần như đã tính sẵn mọi thứ, bọn hắn chỉ việc tuân theo mệnh lệnh mà thôi. Lúc này Trần Thư cũng rõ ràng ý đồ của Ngô Tuấn. Ngô Tuấn muốn chính là phá hủy cả tòa thành phía sau thành Đà Lôi, số nô lệ nổi loạn hiện tại bên trong tành Đà Lôi bất quá chỉ là con mồi, quân Đại Việt rút đi rồi bọn hắn sẽ phải chém giết với quân cứu viện thành Đà Lôi chạy đến. Trần Thư đối với tính toán của Ngô Tuấn quả thực cam bái hạ phong.

Thiết Hùng và Ngân Hổ lúc này cũng được lựa chọn đi theo quân. Bởi bọn hắn biết rõ đường đi. Nhìn gia huy bên trên chiến mã thu được Thiết Hùng xác định cỗ quân cứu viện vừa rồi Ngô Tuấn tiêu diệt chính là tộc Ái Tân Giác La, như vậy đạo quân thứ hai cũng chỉ có tộc Địch Lực mà thôi. Hắn chính là dẫn đường cho quân Đại Việt chạy đến Địch Lực thành.

Địch Lực thành nếu so sánh với thành Ái Tân Giác La thì còn nằm sâu trong nội địa Tây Gốt một chút, đường đi cũng xa hơn. Bọn hắn cưỡi ngựa chạy nhanh cũng mất đến ba giờ đồng hồ, lúc này trời cũng đã tờ mờ sáng, có thể thấy được ánh mặt trời đang dần ló dạng ở phía cuối chân trời. Ngô Tuấn không có thời gian, như vậy chỉ có thể cường công mà thôi.

- Có kẻ địch tấn công.

Binh lính gác trên thành Địch Lực nhìn thấy đại đội binh mã xông đến tòa thành liền quát lớn, trời sáng rõ bọn hắn nhìn rõ ràng những người đến không phải là tộc người du mục, như vậy cũng chỉ có thể là địch nhân mà thôi.

- Tộc trưởng, có kẻ địch tấn công.

Tộc trưởng tộc Địch Lực là Địch Lực Ô Lạp Đề từ trên giường bị giật mình té rơi xuống đất, chưa kịp ngồi dậy hắn đã hỏi lớn.

- Địch nhân? Địch nhân ở đâu tấn công?

Tên binh lính lắc đầu nói.

- Bẩm tộc trưởng, địch nhân không rõ từ đâu xông đến, đã công đến cổng thành.

Địch Lực Ô Lạp Đề sợ trắng mặt, hiện tại binh lính bên trong tộc bất quá chỉ có hai trăm người, trong thành toàn dân cũng chỉ có hai ba ngàn người, làm sao chống lại địch nhân. Hắn gấp gáp nói.

- Nhanh, cho người đi thắp phong hỏa đài cầu viện.

Lúc này bên ngoài thành Địch Lực một trăm tám mươi binh sĩ Đại Việt đã lập thành một phương trận xông đến thành Địch Lực, dẫn đầu là Thiên Long vệ giơ lên thuẫn bài đi phía trước, che chắn cho Thiếu sinh quân phía sau.

- Phóng tên.

Leng keng, leng keng.

Mưa tên từ trên đầu thành lập tức phóng xuống, mặc dù chỉ có hai trăm người phòng thủ nhưng dẫu sao bọn hắn vẫn là tộc người du mục, lại có lợi thế trên cap, mũi tên bắn xuống vô cùng hiểm ác, nếu không phải quân Đại Việt trang bị là thuẫn bọc lấy đồng bên ngoài thì quả thực đã bị tổn thưa không ít.

- A!

Một Thiếu sinh quân hét thảm ngã xuống, một mũi tên xuyên qua lớp thuẫn đâm xuyên qua bả vai hắn, mất đi thuẫn che chở một mũi tên khác lập tức ghim vào ngực đâm thủng Quang Minh giáp.

- Trần Liệt!

Trần Thư hét lớn, nhưng cũng không thể làm được gì, mũi tên quá nhanh, lập tức kết liễu mạng sống của Trần Liệt, đây có thể nói là mất mác đầu tiên của Thiếu sinh quân kể từ khi xông vào lãnh thổ địch.

- Toàn quân, giữ vững trận hình.

Ngô Tuấn hai tay nâng lên thuẫn bài đón đỡ mũi tên lao xuống, miệng gào lớn, vị trí còn trống của Trần Thiết lập tức được một người khác thế chỗ vào. Lục tục đến cách thành hai mươi mét lại có thêm hai người bị trúng tên nhưng may mắn lần này Trần Thư và Trinh Nương kéo kịp bọn hắn vào trong phương trận, ngược lại không bị mũi tên đâm thành con nhím, nhưng cũng mất khả năng chiến đấu.

- Hỏa cầu chuẩn bị, ném.

Cách tường thành mười mét Ngô Tuấn hô lớn, thuẫn tường lập tức lật lên phía trước, mười Thiên Long về từ bên trong thuẫn trận vọt ra, trên tay bọn hắn cầm theo hỏa cầu đã được châm lửa sẵn được ném lên cao chuẩn xác rơi lên trên đầu thành.

Ầm, ầm, ầm, ầm.

Hỏa cầu phát nổ, đầu thành bùng lên mười ngọn lửa lớn, binh sĩ tộc Địch Lực đứng đông nghẹt lập tức bị tạc ra một mảng lớn, người nằm la liệt, hệ thống phòng thủ nhất thời bị tê liệt.

- Tấn công.

Lúc này Ngô Tuấn phát ra hiệu lệnh, phương trận tỏa ra, Thiên Long vệ lập tức ném ra móc câu đu mình lên trên tường thành.

- Thiếu sinh quân, đội thứ nhất xông lên, đội thứ hai bắn yểm trợ.

TRần Thư cũng chỉ huy lấy Thiếu sinh quân, bọn hắn một mặt theo chân Thiên Long vệ leo lên tường thành, một mặt lại dùng súng kíp bắn hạ những cung thủ tộc Địch Lực ló ra, súng tốc độ ngắm bắn nhanh hơn cung rất nhiều, mỗi lần có người ló ra khỏi lỗ châu mai lập tức bị một thương bắn toạt đầu.

Không có cung thủ trở ngại, Thiên Long vệ và Thiếu sinh quân rất dễ dàng leo lên đầu thành. Thậm chí cả Ngô Tuấn và Trinh Nương cũng đã phóng lên được trên này, hai người như chiến thần giết quân Địch Lực đến người ngã, ngựa đổ, không ai cản nổi, chẳng mất bao lâu binh sĩ tộc Địch Lực đã bỏ chạy tứ tán, toàn bộ đầu thành đều do quân Đại Việt là chủ. Ngô Tuấn ra lệnh.

- Đốt thành cho ta.

Bọn hắn mục tiêu lần này cũng không phải là giết người mà là đốt trụi tòa thành. Sở dĩ Ngô Tuấn muốn phá hủy thành Địch Lực chính là do hắn muốn tiến sâu hơn vào trong nội địa Tây Gốt, hắn không muốn sau này lối rút quân của mình sẽ bị phong kín.

- Tộc trưởng, không xong rồi, cổng thành bị phá, quân địch đang tàn sát, đốt phá khắp nơi.

- Tộc trưởng, không xong, nô lệ nổi loạn, đang kéo đến phủ thành chủ.

Liên tục tin xấu bay đến Địch Lực Ô Lạp Đề đã sợ đến mất mật, hắn cũng không quan tâm thành trì như thế này, đồ đạc, vàng bạc châu báu hắn đã đóng gói sẵn mọi thứ. Địch Lực Ô Lạp Đề nói.

- Nhanh, nhanh, hộ tống ta ra khỏi thành.

Đà Lôi thành, đã đến giữa buổi sáng, chỉ còn là một đống đổ nát, nhà cửa cháy trụi, xác người nằm la liệt khắp nơi. Ở giữa quảng trường, một đội hai trăm người, ăn mặc rách rưỡi, gương mặt đen nhẻm đứng giữa đống đổ nát, trên thân thể bọn hắn tràng đầy vết thương, kinh dị hơn chinh là xung quanh bọn hắn xác chết nằm la liệt, đồ đằng bên trên biểu thị rõ chính là binh sĩ của tộc Địch Lực. Ba trăm binh sĩ tộc Địch Lực cứu viện thành Đà Lôi đêm qua vậy mà toàn bộ bị tiêu diệt, trải qua một đêm chiến đấu nô lệ nổi loạn cũng bị thiết hại nặng, chỉ còn bất quá hai trăm người, thế nhưng những người này khí thế hung ác, đôi mắt đỏ ngầu hiếu sát. Bọn họ là những con quỷ đã chui ra từ đống xác chết. Dẫn đầu bọn họ quả nhiên vẫn là tráng hán kia, hắn bước lên thềm cao của quảng trường hô lớn.

- Anh em, kể từ hôm nay chúng ta sẽ không lại cúi đầu, không làm nô lệ nữa, chúng ta sẽ đòi lại thảo nguyên của tổ tiên chúng ta, đòi lại tôn nghiêm mà chiến thần đã ban cho. Ai cản đường chúng ta, chúng ta liền giết kẻ đó.

- Giết!

Hai trăm người đồng thanh hô lớn, khí thế tựa như thiên quân vạn mã. Tráng hán lại lần nữa hô lên.

- Như vậy hôm nay là ngày báo thù đầu tiên của chúng ta. Hiện tại toàn bộ mọi người theo ta tiến về tộc Ái Tân Giác La giải phóng những đồng tộc đang bị đày đọa, giết sạch những kẻ sống trên xương máu của chúng ta.

- Giết! Giết! Giết!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »