Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11961 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 290
đại boss, boss, tiểu boss

❊ ❊ ❊

Lý Anh Tú lấy tay che mặt, dù đến đầu gối hắn cũng đoán ra được hai người này chính là Nguyễn Quỳnh và Đoàn Thị Điểm, không biết vì sao hệ thống lại triệu hoán họ ra lúc còn trẻ như vậy, có vẻ đều chưa đầy hai mươi, Nguyễn Quỳnh có lẽ trạc tuổi này kiếp trước thi đỗ được Giải Nguyên đi.

Nói về Nguyễn Quỳnh và Đoàn Thị Điểm người ta luôn nghĩ đến một cặp trai tài gái sắc nhưng lại không thể đến được với nhau. Thế nhưng theo cái nhìn của Lý Anh Tú thì cặp đôi này phải gọi là tài nữ và dâm tặc thì đúng hơn.

Không sai đâu, chính là tài nữ và dâm tặc. Đoàn Thị Điểm xinh đẹp, tài giỏi là một bậc tài nữ, Nguyễn Quỳnh cũng là một người có tài, nhưng hắn hoàn toàn thoát khỏi những lễ giáo phong kiến tầm thường, tên này thuộc dạng người “mình thích thì mình làm thôi”, ngày xưa học tại nhà của Đoàn Thị Điểm hết rình nàng tắm lại mò vào giường của nàng để sàm sỡ, chiếm không biết bao nhiêu tiện nghi. Đoàn Thị Điểm tức lắm, nhưng không làm gì được, chỉ có thể lấy văn thơ ra đè một đầu, Nguyễn Quỳnh quả nhiên không địch nổi bỏ chạy toáng loạn.

- Khụ, khụ, thần Nguyễn Bỉnh Khiêm bái kiến bệ hạ.

Người lớn tuổi nhất là Nguyễn Bình Khiêm nhìn thấy hai người sắp choảng nhau lập tức ho khan hai tiếng hành lễ với Lý Anh Tú. Hai người lúc này mới phát hiện ra Lý Anh Tú đứng trước mặt vội vàng hành lễ.

- Chúng thần bái kiến bệ hạ.

Lý Anh Tú che mặt, quả thực là một đôi cực phẩm đây. Lần lượt những người khác cũng hành lễ với hắn. Lý Anh Tú lúc này mới quan sát từng người một.

Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm: Tự là Hanh Phủ, hiệu Bạch Vân am cư sĩ, Tuyết Giang phu tử, tước vị Trình quốc công dưới thời Mạc là một người tài giỏi, chính trực có tầm nhìn chiếc lược tuyệt vời, người hậu thế xưng tụng ông có tài tiên tri. Tư chất (SSS). Kỹ năng: Nội chính, phán đoán, mưu lược.

Phán đoán: Người này có thể dựa trên các dấu hiệu của một sự vật, hiện tượng, từ đó dựa trên phương pháp luận của chính mình để đưa ra các lời phán đoán có độ chính xác cao mà người ta gọi là tiên tri.

Không hổ là siêu cấp Boss của thời Nam – Bắc triều, mặc dù ít hơn các siêu cấp Boss khác một cái kỹ năng nhưng kỹ năng của Nguyễn Bỉnh Khiên vô cùng thực dụng và lợi hại. Có thể dựa vào kỹ năng này Đại Việt sẽ có thể phát hiện được các âm mưu thủ đoạn của địch quốc.

Lý Anh Tú lại nhìn bên cạnh Nguyễn Bỉnh Khiêm, bên cạnh là một người mặc trường sam cũng trạc tuổi hắn, tầm ngoài năm mươi tuổi, Lý Anh Tú có thể chắc chắn rằng người này chính là siêu cấp đại Boss của thời kỳ Đàng trong – Đàng ngoài – Đào Duy Từ.

Đào Duy Từ: Người có công lao phò tá Chúa Nguyễn trở thành một đối trọng với Chúa Trịnh ở Đàng ngoài. Tư chất: (SSS). Kỹ năng: Nội chính, mưu lược, thiết kế.

So với Nguyễn Bỉnh Khiêm thì những kỹ năng của Đào Duy Từ không đặc biệt nổi trội, thế nhưng tổng hòa những kỹ năng đó lại thì Đào Duy Từ lại cực kỳ đáng sợ. Phải biết Đào Duy Từ là người được kẻ đương thời ví với Ngọa Long, Phượng Sồ. Đào Duy Từ phò tá chúa Nguyễn chẳng khác nào Khổng Minh phò tá Lưu Bị, thậm chí còn được đánh giá cao hơn một bậc (Tác giả đánh giá:v). Đào Duy Từ không những thông minh về chính trị, giỏi giang về mưu lược mà về mảng thiết kế công trình quân sự, vũ khí cũng có một tay. Lũy Thầy và Hỏa cầu lưu hoàng chính là những dấu ấn lớn mà Đào Duy Từ để lại trong lĩnh vực này. Chỉ là Lý Anh Tú lo lắng trong lịch sử Đào Duy Từ đến sáu mươi tư tuổi thì bệnh chết, lúc này hắn đã ngoài năm mươi, chỉ sợ thời gian còn lại là rất ít.

Lý Anh Tú lại nhìn tiếp sang bên, một vị võ tướng tuổi trung niên, lưng hùm vai gấu, gương mặt chính khí, uy vũ, cứng cỏi, tỏa ra khí tức trầm ổn. Đây cũng là một trong số ít khai quốc công thần của nhà Hậu Lê “được” chết già – Nguyễn Xí.

Nguyễn Xí: Khai quốc công thần triều Hậu Lê, khí chứa cứng cỏi, to tát, tính vốn trầm hùng, văn võ đều giỏi. Tư Chất: (SS). Kỹ năng: Thống lĩnh, huấn luyện.

Huấn luyện: Người này có thể huấn luyện ra quân Thiết Đột.

Nguyễn Xí và Đinh Lễ đều là những người nắm trong tay lực lượng tinh nhuệ nhất của nghĩa quân Lam Sơn: Quân Thiết Đột, bọn hắn là chiến hữu thân thiết, lúc bị bắt cũng là bị bắt cùng nhau. Đinh Lễ không chịu hàng bị giặc giết, Nguyễn Xí lợi dụng đêm tối vượt ngục được khỏi Đông quan. Hậu thế lại đánh giá cao Đinh Lễ hơn một bậc so với Nguyễn Xí.

Tiếp đến cũng là một đại công thần của triều Hậu Lê, Thái giám Trịnh Khả. Thực ra gọi là Thái giám nhưng hắn tuyệt đối là đàn ông chân chính, hắn đã da đen, còn có râu đây. Người hiện đại thường nghĩ rằng Thái Giám là một chức vụ của hoạn quan, hoặc hoạn quan thì gọi là Thái Giám, nhưng thực ra không phải vậy, Thái Giám thực ra là một chức vụ có chức năng trông coi, giám sát, vì dụ như Trịnh Khả được phong làm Đô thái giám bốn đạo, coi quản việc trong ngoài, kiêm án phủ sứ ở Tuyên Quang, hay làm Thái Giám coi quản sáu quân Ngự Tiền, coi quản các đội Thiết Đột, Trung quân.

Trịnh Khả: Khai quốc công thần triều Hậu Lê, làm người chính trực, thẳng thắng, vũ dùng, văn thao vũ lược. Tư chất: (SS). Kỹ năng: Thống binh, thần lực.

Trịnh Khả từng quản lý các đơn vị của quân Thiết Đột, hắn trời sinh thần lực, lao vào chiến trận tựa như một con trâu điên, không ai có thể cản được. Chỉ tiếc rằng kết thúc của Trịnh Khả lại không có hậu.

Xong hai vị khai quốc công thần nhà Hậu Lê lại nhìn thấy hai vị võ tướng đang trừng mắt hổ nhìn nhau Lý Anh Tú mới thực sự đau đầu. Một người chính là Chiêu Vũ Hầu Nguyễn Hữu Dật và Đương quận công Đào Quang Nhiêu. Một người là danh tướng thống lĩnh thủy binh xứ Đàng trong, người kia là danh tướng thống lĩnh quân Nam tiến Đàng ngoài. Hai người vốn là địch thủ của nhau ở hai bờ chiến tuyến. Có Nguyễn Hữu Dật quân Trịnh không thể nào tiến vào Đàng trong một bước, ngược lại có Đào Quang Nhiêu quân Nguyễn cũng chẳng thể tiến nổi ra phía Bắc. Nếu không phải có Đào Quang Nhiêu thì Nguyễn Hữu Dật đã có thể dễ dàng chiếm được Nghệ An, về sau Đào Quang Nhiêu được giao trấn thủ Nghệ An va chạm giữa hai người càng nhiều.

Nguyễn Hữu Dật: Đại công thần của chúa Nguyễn ở Đàng trong, giữ vững lãnh thổ Đàng trong trước công cuộc Nam tiến của quân Trịnh, là cháu 18 đời của Định Quốc Công Nguyễn Bặc, cháu tám đời của Nguyễn Trãi. Tư chất (SS). Kỹ năng: Thống lĩnh thủy binh, huấn luyện. (trời *** vậy sau này Nguyễn Trãi xuất hiện sao đây?)

Đào Quang Nhiêu: Công thần của chúa Trịnh ở Đàng ngoài, có công trấn thủ Nghệ An chống lại Bắc tiến của quân Đàng trong. Tư chất: (S+). Kỹ năng: Thống binh.

Như vậy mặc dù là kỳ phùng địch thủ nhưng hệ thống (tác giả) vẫn đánh giá cao Nguyễn Hữu Dật cao hơn một bậc so với Đào Quang Nhiêu.

Vũ Như Tô và Lê Lai ngược lại yên tĩnh đứng một góc, nhìn rất không nổi bật. Lê Lai dung mạo hiên ngang, anh tuấn nhưng nhìn có vẻ trầm mặc, ít nói, Vũ Như Tô bởi vì thân phận thấp kém, chỉ là một người thợ nên lại có chút tự ti trước các vị danh nhân đại thần.

Lê Lai: Viên tướng của khởi nghĩa Lam Sơn, từng thế thân cứu Lê Lợi khỏi sự bao vây của quân Minh. Tư Chất: (S+???). Kỹ năng: Hậu cần, thế thân.

Hậu cần: Người này có khả năng thống lĩnh trong công tác hậu cần, lo việc lương thảo, quân nhu.

Thế thân: Người này có thể liều minh hi sinh cứu chúa, không ngại hi sinh.

Kỹ năng của Lê Lai quả thực rất giống với trong sử sách. Khi Lê Lợi hỏi ai dám mặc áo vàng thế thân Lê Lợi lao ra ngoài, chúng tướng Lam Sơn ở hội thề Lũng Nhai cũng chỉ có mình Lê Lai dám bước ra nhận lấy nhiệm vụ.

Vũ Như Tô: Thợ xây tài ba thời Lê, rất tiếc chưa kịp thể hiện tài hoa thì phải nhận kết cục thảm khốc. Tư Chất (SS???). Kỹ năng: Thiết kế, xây dựng.

Vũ Như Tô tư chất dừng lại ở (SS???) chứng tỏ hắn vẫn còn không gian để tiếp tục phát triển nữa.

Cuối cùng vẫn là cặp đôi tài nữ và dâm tặc nãy giờ vẫn còn hoạnh họe nhau đây.

Nguyễn Quỳnh: Là Trạng Quỳnh. Tư chất (SS). Dạy học, hùng biện.

Đoàn Thị Điểm: Là người nổi tiếng nhất về tài năng và sắc đẹp của tứ tài nữ của Việt quốc. Tư chất (SS). Kỹ năng: Dạy học, đối đáp.

Quả nhiên là một cặp trời sinh, không hiểu vì sao hệ thống lại miêu tả về Nguyễn Quỳnh chỉ bằng đúng một câu, cũng giống như phần giới thiệu hệ thống còn ngập ngừng đây. Nếu xét về số liệu kỹ năng, tư chất hai người lại tương đương nhau, một người hùng biện, một người đối đáp, thế nhưng Đoàn Thị Điểm dường như nhỉnh hơn một chút, bởi hầu như lần nào đối đáp với nhau nàng cũng là người thắng thế.

Lướt qua xong thông tin của các vị danh nhân, Lý Anh Tú mới nói.

- Hiện tại các khanh đã hóa kiếp khác, những ân oán trước kia hãy xóa bỏ. Hiện tại các khanh đang ở trong một đất nước Đại Việt thống nhất. Trẫm hi vọng các khanh có thể hết lòng phụng sự Đại Việt.

- Chúng thần rõ ràng.

Tất cả mọi người đồng thanh nói. Nguyễn Bỉnh Khiêm lại khụ khụ ho hai tiếng nói.

- Bẩm bệ hạ, thần cũng đã già...

Lý Anh Tú lập tức cắt ngang nói.

- Rõ rồi, ráng làm quan vài năm Trẫm cho khanh về nuôi cá và trồng thêm rau.

==========================++

Có những vị danh tướng thời Lê Trung Hưng quả thực không nổi tiếng vì suốt giai đoạn này là nội chiến mà không phải chống ngoại xâm. Nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ sẽ kém hơn những danh tướng tiền triều. Ta đánh giá ở đây là theo nhận định cảm quan dựa vào thành tích họ đạt được trên chiến trường, không phải là bảng xếp hạng có cơ sở nên cũng đừng hỏi vì sao những vị tướng không ai biết tên lại được đánh giá cao như vậy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »