Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11893 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 236
hỏa thiêu đà lôi thành (2)

❊ ❊ ❊

- Giết!

Binh sĩ Đại Việt gào thét xông lên, tuyệt nhiên không để tâm đến địch nhân đông hơn bọn họ đến năm sáu lần.

- Giết hết bọn chúng cho ta.

Kỵ binh Tây Gốt liền cảm thấy lòng kiêu ngạo của bọn hắn bị xúc phạm, tức thì nổi giận xách loan đao xông lên hỗn chiến với Thiên Long vệ. Tất cả là hỗn chiến, không trận hình, không chiến thuật, chỉ có máu và da thịt văng tung tóe. Lúc này kỵ binh Tây Gốt mới phát hiện bọn hắn chính là đang đối diện với một lũ người điên. Thiên Long vệ chiến đấu như không cần mạng, mỗi người đều mang tuyệt kỹ, đánh một một kỵ binh Tây Gốt tuyệt đối không đánh lại được Thiên Long vệ, đã vậy Thiên Long về còn đánh từ trên xuống, theo thế “thác đổ” không gì có thể cản phá được.

Thiết Hùng cũng bị khí thế của Thiên Long vệ cảm nhiễm, loan đao của hắn liên tục vung vẩy, sức lực của hắn vốn rất lớn, một đao liền chém đôi người tên kỵ binh Tây Gốt, mặc kệ là mặc giáp sắt hay giáp da, tuyệt đối không thể sống được dưới đao của hắn.

Ngô Dụng nhìn thân hình quen thuộc đang tung hoành giữa chiến trường hỗn loạn không khỏi kinh hãi nói lắp.

- Chính hắn, lại chính là hắn.

Ngô Dụng xác định chính mình không nhìn lầm, Thiết Hùng vậy mà làm phản, dẫn địch nhân đến tấn công Đà Lôi thành. Bất chờ Ngô Dụng nghĩ đến một khả năng, chính là Thiết Hùng đã do thám toàn bộ Đà Lôi thành, như vậy chẳng khác nào bọn hắn xông đến liền đã có chuẩn bị, đã nghĩ đến việc Thiết Kế Hãn sẽ đến cứu viện, như vậy...

- Không được, ta phải đi báo tin cho đại nhân.

Ngô Dụng quyết tâm hít một hơi sâu lấy can đảm, thừa lúc chiến trường không ai để ý đến hắn liền vội vã leo lên chiến mã chạy thẳng đi.

=======================Ta là đường phân cách======================

- Xong, ta xong rồi.

Thiết Kế Hãn dẫn theo sáu trăm binh sĩ chạy đến liền thấy kho lương lửa đã bốc cao hừng hực, bên ngoài xác chết của binh sĩ Tây Gốt nằm la liệt. Hắn cảm giác như trời đất đã đổ sập xuống, nếu như Thiết Hán Cơ biết được kho lương bị bốc cháy hắn chỉ còn một con đường chết.

- Không, vẫn còn có thể cứu. Người đâu, đứng ngây ra đó làm gì, mau mau cứu hỏa.

Đám binh sĩ nháo nhát lập tức chạy đi kiếm đồ cứu hỏa, thế nhưng kho lương tràn đầy vật liệu cháy dễ dàng dập như vậy sao? Dù là thời hiện đại để cứu hỏa một đám cháy cũng là không dễ dàng gì chứ đừng nói là bây giờ với chỉ những công cụ thô sơ như khăn vải nhúng ướt, đất các, xô nước, hỏa diểm vẫn một mực thiêu đốt.

Thế còn Ngô Tuấn, lúc này bọn hắn đang ở đâu đây? Đáp án chính là trại giam. Là một chỗ mà cả Ngô Dụng và Thiết Kế Hãn đều không thể nào ngờ đến. Trại giam là nơi giam giữ tù nhân, nô lệ của cả Đà Lôi thành, số nô lệ, tù nhân bên trong lên đến cả ngàn người, bọn họ có thể là tù binh Đông Tấn, cũng có thể là những sắc tộc du mục, cũng có thể là người Tây Gốt phạm tội. Buổi sáng bọn hắn được áp giải ra ngoài đi làm lao dịch, ban đêm đều bị áp giải về đây. Bình thường trại giam có ít nhất hai trăm binh sĩ canh gác, thế nhưng lúc này kho lương cháy, phần lớn binh lính cả thành đều chạy về bên đó, trại giam ngược lại chỉ còn không đến hai mươi binh lính cùng vài chục nha dịch.

Ngô Tuấn dẫn theo binh lính dựa vào bản đồ chạy nhanh đến trại giam. Nơi đây có thể nói là một tòa bảo nhỏ bên trong Đà Lôi thành, tường cao đến mười mét, xây bằng đá. Bấy giờ toàn thành giới nghiêm, trại giam cũng cửa đóng then cài, chỉ có vài lính gác phía trên đầu thành mà thôi.

Phập, phập.

Hai mũi tiễn phóng lên lập tức giải quyết hai tên lính gác, Trần Thư dẫn theo tiên phong đội nhào đến trước cửa thành, mỗi người cầm lấy một bọc vuông nhỏ, cắt ra dây cháy chậm nối vào, cuối cùng liền châm lửa.

- Ẩn nấp.

Trần Thư hô lên một tiếng, cả đội lập tức nấp vào hai bên tường thành.

Ầm.

Một tiếng nổ lớn rung trời. Ngô Dụng và Thiết Kế Hàn đồng thời sắc mặt trắng bệch nhìn về phía hướng trại giam, bọn hắn không biết tiến nổ lớn vừa rồi là cái gì, thế nhưng phương hướng của tiếng nổ làm bọn hắn có linh cảm xấu, thật không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra.

Quay trở lại trại giam, lúc này cửa trại giam đã bị thuốc nổ nổ sập, Thiên Long vệ như hổ vào bầy dê, mấy chục binh lính và nha dịch không có một chút sức hoàn thủ nào, lập tức bị giết sạch sẽ.

Tất cả nô lệ, tù nhân bên trong như bừng tỉnh, hàng ngàn đôi mắt hướng về phía lối vào, từng bước nhịp nhàng Thiên Long vệ tiến vào tiếp quản nơi này, Ngô Tuấn đi vào sau cùng liếc nhìn quanh trại giam một vòng, hắn nhìn được khát vọng tự do, nhìn thấy được sự thù hận trong đôi mắt của bọn hắn. Ngô Tuấn ra lệnh.

- Mở cửa trại giam.

Thiên Long về lập tức dùng đao chém đứt khóa lao tù, đám nô lệ dè dặt đi ra ngoài, chân bọn hắn bị nối lại bởi dây xích, vừa đi vừa cảnh giác mấy chục Thiên Long vệ đang khóa chặt bọn hắn, không hiểu sao chỉ vài chục người mà lại mang đến cảm giác áp bách cho bọn hắn hơn cả ngàn quân Tây Gốt.

- Ta biết trong lòng các ngươi có rất nhiều uất hận. Các ngươi phải lao động cực nhọc, phải bỏ mạng, phải sống trong chốn lao tù. Còn những kẻ đã tước mất tự do của các ngươi, cướp mất của cải, vợ con của các ngươi lại ăn sung mặc sướng ngoài kia. Lúc này ta cho các ngươi một cơ hội để báo thù, để cướp lại những gì các ngươi đã có.

Ngô Tuấn dừng lại ra hiệu, Thiếu sinh quân bên ngoài liền khiên vào từng chiếc rương gỗ lớn, đổ ra vô số loại vũ khí, từ dao găm, loan đao cho đến trường kiếm, trường thương cũng được đem vào mấy bó lớn, tất cả vũ khí này đều là bọn hắn thu được lại kho quân nhu của Tây Gốt chồng chất lên thành một núi nhỏ. Ngô Tuấn nói.

- Cầm lấy vũ khí, bước ra ngoài kia và đoạt lại những gì đã từng là của các ngươi, ai dũng cảm sẽ có tất cả, ai nhát gan muốn bỏ chạy tuyệt đối chỉ còn con đường chết.

Nói rồi Ngô Tuấn vứt xuống một chùm chìa khóa sau đó lạnh lùng xoay người đi ra ngoài, Thiên Long vệ cũng mặc kệ cả ngàn tù binh như thế nào liền đi theo đội trưởng. Ngô Tuấn đi ra ngoài Trần Thư có chút lo lắng hỏi.

- Ngô bộ trưởng, ngài quá liều lĩnh, nếu như chúng cầm lên vũ khí chống lại chúng ta thì thế nào?

Rõ ràng bọn hắn chỉ có hai trăm người, đối mặt với ngàn nô lệ cũng rất khó khăn. Ngô Tuấn lắc đầu nói.

- Địch nhân của bọn chúng trước mắt chưa phải là chúng ta, hiện tại chúng ta liền lợi dụng bọn chúng một chút. Bây giờ Phó đề lãnh đại nhân dẫn theo một nửa người đi thủ vững một cổng thành, tuyệt đối không được để bất kỳ người nào chạy ra khỏi Đà Lôi thành, ai đến gần một trăm mét không phải quân ta liền giết bất luận tội.

- Ta đã rõ ràng.

Trần Thư gật đầu lập tức dẫn người đi. Bên trong trại giam, sau khi Ngô Tuấn rời đi, cả ngàn nô lệ, tù nhân chợt lâm vào trầm mặc. Đột nhiên một tên mặt thẹo, thân hình bưu hãn bước lên trước chộp lấy chìa khóa mở ra xích chân bên dưới, hắn cầm lấy một thanh loan đao, trong đôi mắt tràn ngập hận ý.

- Thiết Hán Cơ, ta đến đây.

=======================Đường phân cách====================

- Đại nhân, đại sự không tốt, phong hỏa đài đã bị chiếm, thuộc hạ bất tài không chiếm lại được.

Ngô Dụng chạy đường xa tìm thấy Thiết Kế Hãn vội nói. Thiết Kế Hãn đang thẫn thờ nhìn kho lương đang bốc cháy, hắn cứu không được, Thiết Hán Cơ tuyệt đối sẽ giết chết hắn. Nghe Ngô Dụng nói trong mắt Thiết Kế Hãn lập tức bùng lên hung quang, hắn dù có chết cũng phải giết chết những kẻ đã hãm hại hắn trước. Thiết Kế Hãn quát lớn.

- Đi, tìm hết thảy địch nhân trong thành tiêu diệt hết bọn chúng cho ta.

Thế nhưng binh sĩ chưa kịp hưởng ứng thì từ xa đã có một nha dịch cưỡi ngựa chạy đến, sắc mặt nhợt nhạt ngã xuống trước chân Thiết Kế Hãn thở dốc nói.

- Đại nhân, chuyện lớn xảy ra, toàn bộ tù nhân và nô lệ đã vượt ngục, hiện tại đang đốt phá khắp nơi.

Đà Lôi thành lúc này lửa cháy khắp nơi, không gian tràn đầy tiếng la hét thảm thiết. Nếu Thiên Long vệ và Thiếu sinh quân đột nhập vào Đà Lôi thành đánh nhau đa số chỉ đánh vào các cứ điểm quân sự của Đà Lôi thành thì đám nô lệ và tù nhân này tuyệt đối là cướp bóc là chính. Bọn hắn là nô lệ, là tù nhân, vốn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Huống chi thời gian ở trong tù ngục lâu dài khiến bọn hắn đối với xã hội bên ngoài tràn đầy hận ý, Ngô Tuấn chính là kích phát điểm tâm lý này của bọn hắn. Đám nô lệ vũ trang xông vào bất kỳ nhà dân nào chúng nhìn thấy, gặp người liền giết, thấy nữ nhân liền cưỡng hiếp, thấy tài sản liền cướp, không việc ác nào không làm, dù là trẻ nít ba tuổi cho đến ông già sáu mươi cũng không thể thoát khỏi đồ đao của bọn hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »