Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12077 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 258
từ quan

❊ ❊ ❊

Elina ngồi ở bên trong phòng, trước mặt nàng là một núi tài liệu mà mấy ngày qua thông qua hệ thống tình báo của Hoa Hồng Đen thương hội gửi đến. Chưa bao giờ nàng chú ý đến tình hình Đại Việt nhiều như vậy. Đối với việc Lý Anh Tú giấu thân phận tiếp cận nàng Elina sau phút hờn giận ban đầu cũng đã trở nên tỉnh táo hơn, không phải nàng ban đầu cũng dùng thân phận giả để tiếp xúc cùng với Lý Anh Tú hay sao? Đứng trên thương trường bao nhiêu năm đã rèn luyện cho Elina bản lĩnh không nhỏ, nàng yêu hết mình nhưng không phải là con người không có lý trí. Sau khi tỉnh táo lại nàng nhận ra rằng mình cần phải hiểu người yêu của mình nhiều hơn. Thông qua những tin tức tình báo đưa đến Elina bắt đầu phân tích con người của Lý Anh Tú.

Lúc này nàng mới biết được Lý Anh Tú, Thừa Mệnh hoàng đế đã làm cho Đại Việt nhiều đến vậy, từ lúc đích thân thân chinh, đưa ra luật pháp, cải tiến quân đội,... có thể nói Lý Anh Tú là một bậc quân vương kiệt xuất, tuy nhiên Lý Anh Tú cũng là người nhân hậu, nhất là hắn vậy mà cùng Thái hậu lập ra hội chữ thập đỏ, mùa Đông triều đình vẫn thường chăm sóc các gia đình khó khăn để bọn hắn vượt qua mùa Đông. Điều này hoàn toàn không có ở các nước khác, dù là các nước phương Đông hay phương Tây Elina từng đi qua, hoàn toàn chưa thấy được việc này.

Chợt nàng nhớ lời hẹn ba năm của Lý Anh Tú. Giờ nàng mới hiểu được ý nghĩa của câu nói đó, ba năm sau, hắn sẽ với tư cách quân vương một nước đi cưới nàng, chứ không phải là một thần tử của Đại Việt. Nghĩ đến đây trên mặt Elina không khỏi hiện lên một bông hoa đỏ. Người yêu nàng kiệt xuất và nhân hậu, tuy không nói thật thà nhưng cũng không phải là chuyện quá lớn, nàng có nên bỏ qua không đây? Elina vậy mà lần đầu tiên lâm vào xoắn suýt.

Trong khi Elina vẫn đang suy nghĩ thì Lý Anh Tú vẫn đang bận rộn với công việc tại thành An Bang. Chủ yếu là tin tức từ Ám bộ điều tra tại các địa phương trực tiếp từ Thăng Long chuyển đến An Bang. Vốn chuyện này do Trần Thủ Độ xử lý, Trần Thủ Độ đi Trấn Ninh thì có Phó chỉ huy sứ, tuy nhiên về việc quan chức các nơi thực hiện chính sách của triều đình Lý Anh Tú muốn thật kỹ càng xem xét.

Về cơ bản quan viên các nơi từ cấp phủ, cấp huyện đều nhất nhất thi hành chính sách của triều đình. Tuy nhiên trong báo cáo còn có kèm theo một bản danh sách quan viên có nhận hối lộ. Đặc biệt là tại hai vùng kinh tế An Bang và Giác Long. Đặc biệt là phía An Bang tiếp xúc với nước ngoài rất nhiều, các quan viên cấp huyện thường nhận lấy tiền bôi trơn của các thương nhân. Lý Anh Tú phê vào sổ gấp.

“Chú ý theo dõi, số tiền nhận hối lộ vượt quá mười ngàn lần nữa báo cáo về tổng bộ. Nếu không làm được việc tiền trảm hậu tấu”.

Đối với việc quan chức nhận hối lộ thực ra Lý Anh Tú cũng không có quá nhiều ác cảm. Tiền lương của cán bộ nhà nước từ cổ chí kim đều không cao, nếu bọn hắn muốn giàu có thì phải nhận lấy hối lộ. Nước trong quá thì không có cá, Lý Anh Tú có thể dung dưỡng bọn hắn nhận hối lộ, tuy nhiên bọn hắn phải làm được việc và nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Đồng thời Lý Anh Tú cũng muốn vỗ béo vài con heo để làm thịt đây.

Mấy ngày sau trên bến cảng của thành An Bang đã có đến hàng ngàn dân chúng trong thành tập trung đến, ba ngàn Kim Ngô vệ và Cẩm y vệ đứng thành vòng, lập thành hai hàng phòng ngự cách ly bách tính với quân cảng. Ngày hôm nay quân viễn chinh của Đại Việt chính thức trở về nhà. Lý Anh Tú dẫn theo Ỷ Lan và các quan viên đến cầu tàu chờ đợi.

Đến giữa buổi sáng cuối cùng từ phía xa đoàn tàu cũng đã xuất hiện, dưới sự hoang hô của dân chúng trên bờ, những chiếc chiến thuyền to lớn, trên cánh buồm in hình long tinh kỳ căng phồng lên trong gió từ từ tiếp cận lấy bờ.

“Kinh quán sơn hà thảo mộc xuân

Hải triều húng húng thạch lân tuân

Thùy tri vạn cổ Trùng Hưng nghiệp

Bán tại quan hà bán tại nhân”.

(Mồ thù như núi, cỏ cây tươi

Sóng biển gầm vang đá ngất trời

Sự nghiệp trùng hưng ai dễ biết

Nửa do sông núi, nửa do người)

Những chiến thuyền đi gần đến bờ bỗng nhiên vang lên tiếng gầm thét một bài thơ. Hàng ngàn binh sĩ cũng nhau hô lên như tiếng sấm trời vang dội biểu thị ý chí kiên cường của Đại Việt, tiếng hét đó dội vào trong lồng ngực của mỗi người dân An Bang, hừng hừng lửa đỏ quyết tâm xây dựng, bảo vệ Đại Việt cháy bùng lên trong cơ thể của mỗi người. Rồi như đáp lại bài thơ của những binh sĩ viễn chinh trở về, hàng ngàn bách tính An Bang đồng thành hô lên.

- Đại Việt vạn tuế!

- Đại Việt vạn tuế!

Ở trên tàu Phạm Tu, các tướng và toàn bộ binh sĩ cũng đều nghe dân chúng đáp lại. Phạm Tu cười nói với Lê Phụng Hiểu.

- Đại Việt ta chắc chắn sẽ trở thành một cường quốc tại vùng đất này.

Bởi cầu tàu không đủ chỗ cho hàng trăm chiến thuyền neo đậu nên Phạm Tu quyết định để binh sĩ vào bờ bằng các xuồng đổ bộ, gần ngàn chiếc xuồng đổ bộ được thả xuống bơi vào bờ tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ chưa từng có, dân chúng An Bang chưa bao giờ thấy được khung cảnh quân Đại Việt đổ bộ là như thế nào lập tức phát ra tiếng reo hò. Ngược lại các thương nhân nước ngoài quan sát lại phải lần nữa đánh giá lấy sức mạnh của Đại Việt. Elina nhìn lấy đoàn người đang đổ bộ vào bờ không khỏi cảm thán. Sức mạnh đổ bộ của Đại Việt thậm chí đã mạnh hơn của Bravia. Nếu so Hải quân thực sự Đại Việt chưa thể so sánh, thế nhưng nếu là đổ bộ vào bờ ngược lại Đại Việt lại áp đảo Bravia một đầu.

Ba chiếc cầu tàu được tu bổ chỉ có thể neo đậu được Chấn Long hạm, Hải Long hạm và một số tàu hộ vệ lớp Chu Tước. Nhìn những chiến hạm to lớn từ từ cập bến dân chúng An Bang không khỏi phấn khích. Đây chính là sức mạnh của Đại Việt, là niềm tự hào, chỗ dựa lớn lao của nhân dân Đại Việt.

Thuyền cập bến xong Phạm Tu dẫn đầu chúng tướng đi đến trước mặt Lý Anh Tú hành lễ.

- Bái kiến bệ hạ, bái kiến Thái hậu.

Lý Anh Tú lập tức đỡ lên Phạm Tu nói.

- Bảo Định công vất vả bên ngoài mở rộng cương thổ cho Đại Việt, Trẫm thay mặt cho toàn thể dân chúng Đại Việt tạ ơn Bảo Định công.

- Bệ hạ quá lời, đây là việc chúng thần phải làm.

Hai bên khách sáo một chút, sau đó quân viễn chinh tiến hành một cuộc diễu hành từ bến cảng đi vào bên trong thành phố, vòng một vòng thành sau đó đóng quân tại doanh trại phía Đông của thành An Bang. Lần này trở về Đại Việt tổng cộng có tám ngàn người, còn lại bốn ngàn binh sĩ ở lại phủ Trấn Ninh đóng giữ. Chương trình khai thác phủ Trấn Ninh đã bắt đầu khởi động, dự kiến qua mùa Đông sẽ bắt đầu thu được quả ngọt từ nó.

Lý Anh Tú dẫn theo chúng tướng đi vào Nha môn, Lần này trở về ngoại trừ các tướng viễn chinh còn có cả Trần Thủ Độ. Hắn liền báo cáo lên Lý Anh Tú công tác tại phủ Trấn Ninh, Lý Anh Tú không quan tâm đến diễn biến, chỉ cần hắn biết rõ các tiểu quý tộc tại phủ Trấn Ninh đã cam chịu số phần liền tốt. Trần Thủ Độ nói.

- Bẩm bệ hạ, phủ Trấn Ninh bên kia người ít, dân thưa, thế nhưng nó lại là quần đảo, cần phải có một bộ máy quản lý tại đó. Đặng Ma La hướng về bệ hạ xin triều đình nhanh chóng tăng cường nhân thủ bổ sung cho Trấn Ninh.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Việc này Trẫm không phải không rõ, tuy nhiên hiện tại triều đình cũng đang rất khó khăn. Chỉ còn cách chờ đến mùa xuân lại tổ chức thêm kỳ thi, khi đó mới có thể tiếp tục tuyển đến nhân tài được. Trước hết ở phủ Trấn Ninh thi hành thiết quân luật, Ám bộ phụ trách giám sát, Trẫm sẽ cho thêm một ngàn quân Cẩm y vệ sang đó đóng giữ.

- Thần tuân chỉ.

Khi một bộ máy quản lý vẫn còn chưa hoàn chỉnh thiết quân luật vẫn là cách tốt nhất, có thể kiên trì qua ba tháng mọi chuyện sẽ ổn hơn rất nhiều. Trần Thủ Độ trở về vị trí, Phạm Tu lại đứng lên, Lý Anh Tú nhìn Phạm Tu cũng đoán được hắn muốn nói gì. Quả nhiên Phạm Tu bái hắn một cái thật sâu nói.

- Bệ hạ, thần tuổi đã cao, sức khỏe không còn được như trước. Lần này nhận được hoàng ân của bệ hạ, có thể làm chủ soái giúp Đại Việt khai cương khoách thổ, tâm nguyện của thần đã đạt được. Nay xin bệ hạ cho thần được từ quan để có thể được an hưởng tuổi già.

Việc Phạm Tu từ quan xem như cũng không ai bất ngờ. Phạm Tu đi theo Lý Anh Tú ba năm, chỉ sau mỗi Cao Lỗ, chinh chiến mở rộng cho Đại Việt xứ An Bang và phủ Trấn Ninh, lại bảo vệ Đại Việt trước sự xâm lược của Crow đại công, có thể nói công lao hãn mã. Tâm nguyện của Phạm Tu ai cũng rõ ràng, chỉ hi vọng lần này trở về được từ quan, an ổn dạy học trong Diễn Võ trường.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »