Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11861 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 230
hội quân

❊ ❊ ❊

Trần Thưa lấy trong ngực ra một lượng vàng đặt vào lòng bàn tay của lão ngư dân. Với sức mua của Đại Việt hiện tại một nén vàng hoàn toàn có thể để lão ông sống an hưởng tuổi già đến lúc qua đời, thậm chí còn có thể để lại một ít cho con cháu. Thế nhưng lão ngư dân lập tức lắc đầu không chịu nhận, lão nói.

- Vị tướng quân này quá lời, chống lại giặc xâm lược là trách nhiệm của mỗi người dân Đại Việt, lão không xách gươm ra trận được liền chở các vị tướng sĩ qua sông một chuyến, làm sao có thể mặt dày nhận tiền.

Trần Thư lắc đầu nói.

- Bác cứ nhận lấy, dù sao lần này nhiệm vụ bọn ta cũng không được đem theo tiền tài. Nếu bác không nhận liền đem chia cho các hộ trong làng, sau này chiến tranh kết thúc mua thêm giấy bút cho mấy đứa nhóc đi học, sau này lớn lên phục vụ tổ quốc.

Nghe Trần Thư nói vậy lão ngư dân chần chừ một chút cuối cùng gật đầu nói.

- Vậy lão liền thay mặt dân chúng trong làng cảm ơn tướng quân. Lão và mọi người chúng tướng quân khải hoàn trở về.

Trần Thư cười nói.

- Mượn bác cát ngôn, chúng ta sẽ thắng lợi trở về.

Nói rồi liền lấy ba lô mang lên vai ra lệnh.

- Thiếu sinh quân, hành quân thôi.

Thiếu sinh quân chất lấy quân trang lên ngựa, rất nhanh biến mất sau khu rừng. Đi đến điểm tập kết.

=================Ta là đường phân cách==================

Đại doanh Tây Gốt bây giờ hoàn toàn lâm vào hỗn loạn, mấy chục Thiên Long vệ tựa như Tử thần đòi mạng, đi đến đâu xác người la liệt đến đấy, một quân doanh hơn ngàn người bị tấn công vậy mà trực tiếp tan vỡ bỏ chạy. Thiên Long vệ rất nhanh đánh chiếm được chuồng ngựa.

- Đội trưởng, những chiến mã này thật tốt, hoàn toàn không thua kém Đại Lý mã.

Một tên Thiên Long vệ vuốt ve chiến mã bên mình vui mừng nói. Bên trong chuồng ngựa nuôi nhốt đến ba ngàn con chiến mã, đầy đủ bọn hắn mỗi người ba trăm con ngựa đây, tiếc là bọn hắn không thể đem nhiều như vậy được. Ngô Tuấn nhìn thấy quân Tây Gốt đã bỏ chạy toán loạn liền lệnh cho Thiên Long vệ dừng lại tập trung tất cả vào chuồng ngựa. Ngô Tuấn nói.

- Chọn lựa mỗi người hai con ngựa, sau đó làm theo kế hoạch, ta cho các ngươi ba phút.

Mấy tên Thiên Long vệ trên mặt đầy vẻ tiếc nuối, thế nhưng mệnh lệnh đã giao xuống bọn hắn bắt buộc phải thực thi. Lấy được chiến mã nhưng nuôi chiến mã là một chuyện khác, thời phong kiến khi xưa gánh nặng về nuôi chiến mã cũng là cực lớn, do đó kỵ binh thực sự không có quá nhiều một phần cũng là do lý do này. Bọn hắn hành quân vào lãnh thổ địch, đến mình ngày mai ăn gì còn chưa chắc, huống chi là chiến mã, nếu tình thế quá cấp bách cũng chỉ còn có thể giết thịt chiến mã mà thôi.

Thiên Long vệ rất nhanh chọn lựa được cho mỗi người hai con chiến mã ưng ý nhất, những chiến mã còn lại buộc vào đuôi một viên pháo nổ, hoặc là mồi dẫn lửa. Ngô Tuấn nhìn thấy từ phân khu trung tâm ánh đuốc nổi lên, báo chừng viện quân Tây Gốt đã sắp đến, hắn ra lệnh.

- Đốt lửa!

Thiên Long vệ hướng chiến mã về phía khu trung tâm, sau đó liền đốt lửa, pháo nổ lập tức nổ to dọa sợ chiến mã, ngựa chiến lại càng sợ lửa, bọn chúng lập tức *** lộn lên hướng phía trước vọt thẳng phá tan hàng rào lao về phía khu trung tâm. Ngô Tuấn không quan tâm đến kết quả tiếp theo liền lên ngựa quay đầu nói.

- Thả pháo hiệu, rút lui.

Tại bờ sông Cầu, từng quả cầu lửa bay vòng cung trên mầu trời, sau đó liền rơi tỏm xuống mặt nước tắt rụi. Hai chiếc máy bắn đá lắp đặt xong liền bày ra thế phản kích, thế nhưng thực sự không có hiệu quả, đêm tối, không có tầm nhìn bọn hắn chỉ có thể bắn bừa, càng xui xẻo hơn vừa mới bắn được một lượt một cỗ máy bắn đá vậy mà bị trúng pháo vỡ tan tành rồi.

Nhưng rất nhanh Quách Nhân Quý đã dẫn quân cứu viện chạy đến, quân Tây Gốt phản kích cũng ngày càng mạnh mẽ. Quách Nhân Quý phát hiện ra súng, pháo Đại Việt mỗi lần bắn sẽ phát ra tia lửa, hắn liền lệnh cho người để ý đến, mũi tên lập tức tập trung vào những nơi có ánh lửa bắn đến làm cho quân Đại Việt không ngóc đầu lên được. May mắn Trần Quốc Tuấn đã nghĩ đến trước, trên thuyền nhỏ sắp đặt rất nhiễu thuẫn gỗ làm vật che chắn.

Quách Nhân Quý nhìn mặt sông tối om trong lòng tràn đầy căm tức, nếu không phải mặt sông quá tối, không nhìn thấy được gì hắn thậm chí có thể đưa ra lệnh phản kích, nếu có tên lửa ở đây hắn tự tin có thể bắn cháy được thuyền địch, sẽ không phải bị động như bây giờ. Hắn cũng nhận ra rằng quân Đại Việt không hề có ý muốn lên bờ.

Chíu.

Một đóa hoa lửa đỏ nổ trên bầu trời. Trần Quốc Toản ngồi trên lưng voi ngẩng đầu lên nhìn, sau đó khóe môi khẽ nở ra một nụ cười.

- Chúng ta nên đưa cho “bằng hữu” một món quà trước khi rút lui chứ nhỉ.

Chíu, chíu, chíu.

Ba quả đạn pháo sáng bông nhiên phóng lên cao soi sáng rực cả bầu trời, mặt sông tối đen như sân khấu được vén ra tấm rèm, ánh sáng làm cả con sống bừng tỉnh. Lúc này Quách Nhân Quý cũng đã phát hiện trên mặt sông cũng chỉ có mấy con thuyền nhỏ cùng hai mươi con voi mà thôi, hơn nữa trên thân chúng cắm chi chít đầy mũi tên, thế nhưng tuyệt nhiên không hề hấn gì.

Quách Nhân Quý càng phát hiện ra một điều kinh khủng hơn, đồng ý pháo sáng làm quân Đại Việt lộ rõ, nhưng đồng thời gần mười ngàn quân Tây Gốt cũng đã lộ rõ trước họng pháo của Đại Việt.

- Bắn pháo.

Theo lệnh của Trần Quốc Toản toàn bộ mười ổ M101 trên các thuyền và hai mươi ổ tiểu pháo P3 đồng loạt khai hỏa, mười ngàn quân Tây Gốt lồ lộ trên bờ sông như vậy chẳng khác nào bia tập bắn cho bọn hắn cả.

Ầm, ầm, ầm.

Mặt đất bị xới tung lên, chiến mã hí vang trời sợ hãi lồng lột hất tung kỵ sĩ rơi xuống đất bỏ chạy, thân xác người trúng pháo bị xé tung, nội tạng bay vắt lên cả cành cây, quân Tây Gốt triệt để hoảng loạn vội vàng thúc ngựa bỏ chạy về phía sau khu rừng.

Ầm.

Quách Nhân Quý chỉ thấy mặt đất phía dưới nổ tung lên, một lực lượng khổng lồ đánh bay hắn rơi xuống khỏi lưng chiến mã va đập thật mạnh xuống dưới mặt đất. Quách Nhân Quý cảm thấy trời đất quay cuồng, lỗ tai cứ ong ong như có hàng chục con ong bay bên cạnh. Hắn nhìn thấy chiến mã của mình chết bên cạnh, bụng đã bị đục một lỗ to như cái thúng, thấy quân Tây Gốt điên cuồng bỏ chạy, thấy thuyền Đại Việt kiêu ngạo từ từ rút lui về bờ Bắc,...

- Tướng quân, mau rút lui thôi.

Cuối cùng cũng có mấy tên Hắc kỳ quân thấy được tướng quân mình nằm bẹp dưới đất vội vàng chạy lại đỡ Quách Nhân Quý dậy kéo về phía sau.

Đại doanh quân Tây Gốt, Thiết Hán Cơ cầm loan đao chạy ra ngoài vốn định tập hợp binh sĩ Xích kỳ đi cứu viện, thế nhưng mặt đất bỗng nhiên phát ra những âm thanh vang dội, không những vậy âm thanh này lại vô cùng quen thuộc với những người du mục như hắn, chính là tiếng vó ngựa.

- Ngựa điên, ngựa điên rồi.

Có người điên cuồng hô lớn, phía trước lập tức hoảng loạn lên, binh sĩ Tây Gốt nhìn thấy hàng ngàn con chiến mã điên cuồng hướng đại doanh chạy đến không cần mạng.

- Cản bọn chúng lại.

Không biết ai đưa ra ngu ý này, thế nhưng rất nhanh những thằng ngu đi ra cản lại chiến mã lập tức bị đạp cho bẹp dí. Chiến mã bị lửa hù dọa tuyệt đối không thể bị ngăn cản. Thiết Hán Cơ nhìn thấy chiến mã xông loạn đại doanh, đuôi lửa của bọn chúng bắt vài vải lều lập tức châm lên hỏa hoạn khắp nơi. Thiết Hán Cơ lẩm bẩm.

- Xong, hoàn toàn xong rồi.

...

Sáng sớm, Ngô Tuấn cùng Thiên Long vệ đã chạy xa ra khỏi đại doanh của Tây Gốt mười dặm đường. Tuy một đêm chiến đấu nhưng trên mặt ai cũng hi hi ha ha vui mừng. Lần này đánh quả thực quá đã nghiện, nhất là khi chạy xa liền thấy đại doanh Tây Gốt bùng lên ngọn lửa thực sự quá hả dạ.

Điểm hẹn của Thiên Long vệ và Thiếu sinh quân là một hạp cốc nhỏ, chưa được bất quá mấy trăm người. Vừa chạy đến cửa cốc một Thiên Long vệ đã đi ra chào đón.

- Bái kiến đội trưởng, thuộc hạ không nhục mệnh đã đưa quân tiếp viện đến.

Ngô Tuấn gật đầu giao lại ngựa cho tên Thiên Long vệ sau đó liền đi vào cốc. Bên trong đã sớm xây dựng nên cơ sở tạm thời để nghỉ chân, dù sao hạp cốc này khá kín, trong thời gian ngắn cũng không sợ hãi bị phát hiện.

Trần Thư nhìn thấy Ngô Tuấn liền đứng lên trước chào hỏi.

- Bái kiến bộ trưởng. Ta phụng mệnh Thượng tướng quân đến phối hợp, toàn bộ nghe lệnh ngài.

Trần Thư gọi Ngô Tuấn với tư cách là bộ trưởng của Thiên Long vệ là một cơ quan độc lập, nên Trần Thư mới có thể nghe sự điều phối của Ngô Tuấn. Nếu so sánh chức quan trong triều Ngô Tuấn ngược lại là thuộc cấp của Trần Thư đây.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »