Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11871 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 285
lấy tôn giáo trị tôn giáo

❊ ❊ ❊

Bộ may an ninh của Đại Việt vận chuyển, liên tiếp mấy ngày lực lượng cảnh sát tại các cửa ngõ thành phố, cảng thị trực tiếp tăng lên gấp đôi, đội tuần tra bờ biển và đường sông cũng chia quân ra dò xét bất kỳ tàu thuyền nào mà bọn họ gặp phải. Bộ thông tin thông qua Thăng Long nhật báo ra sức tuyên truyền người dân phải cảnh giác với những giáo sĩ ngoại quốc, nếu như phát hiện bọn hắn tàng trữ thứ bột cấm lập tức đi bẩm báo quan phủ, người tố giác sẽ được nhận thưởng.

Kết quả, không đến ba ngày đội tuần tra bờ biển đã phát hiện đến ba thương thuyền vận chuyển thuốc phiện, khối lượng lên đến hai trăm ký. Thập chí có một số thương thuyền đã lọt được vào bên trong nội địa bị đội tuần tra đường sông bắt gặp được, tổng thu thuốc phiện cũng lên đến một trăm ký, tuy nhiên kết quả Bộ quốc an cũng không dám chắc rằng có còn thuốc phiện nữa hay không, bởi chính Opisna và Leno cũng không rõ ràng số thuốc phiện được vận đến là bao nhiêu, tất cả đều là từ Thần điện bên kia chuyển đến.

Đối ngoại, người phát ngôn Bộ ngoại giao Đại Việt – Bạch Liêu tuyên bố Đại Việt cấm thứ “Thần dược” của Thần giáo, Đại Việt tuy tự do tôn giáo, có thể cho phép Thần giáo đến truyền bá nhưng phải tuân thủ pháp luật của Đại Việt, không được phép mang thứ “Thần dược” này đến. Đại Việt cũng tuyên bố cấm cửa với các thương đoàn vận chuyển thuốc phiện vào bên trong lãnh thổ Đại Việt, nếu bắt được toàn bộ hàng hóa sẽ bị tịch thu và đuổi về nước. Đây có thể xem là động thái tuyên bố cứng rắn thứ hai của Đại Việt từ khi lập quốc sau lời tuyên chiến với quần đảo Sắt. Lúc này các tiểu quốc Bắc Hải cũng lập tức nổi dậy hưởng ứng, bọn hắn không có sức mạnh của Bravia hay Gemanic, phải nhún nhường với Thần giáo, không biết bao nhiêu dân chúng của bọn hắn bị Thần giáo đầu độc bằng thứ “Thần dược” này. Sau đó Bravia cũng lên tiếng ủng hộ động thái của Đại Việt, phê phán Thần giáo lợi dụng độc dược để mê hoặc dân chúng. Gemanic tuy không ưa Đại Việt nhưng lại càng không ưa Thần giáo, nhân lúc này cũng lên tiếng dẫm một cước, danh tiếng của Thần giáo tại Bắc Hải triệt để bị bôi đen.

Giữa lúc đó Hội Chữ Thập Đỏ Đại Việt đưa ra đề nghị giúp đỡ các nước Bắc Hải có dân chúng bị nghiện ngập. Gói tài trợ bao gồm năm trăm ngàn quan, cùng với hàng ngàn nhân viên của Hội Chữ Thập Đỏ xây dựng các trại cai nghiện, hỗ trợ cho các gia đình có người bị nghiện ngập, tỏ vẻ sẽ giúp bọn hắn hòa nhập lại với xã hội. Về phía triều đình Đại Việt không lên tiếng ủng hộ động thái này của Hội Chữ Thập Đỏ hay không nhưng cũng tỏ ý sẽ trợ giúp các tiểu quốc nếu bị Thần giáo ức hiếp. Chỉ trong vòng chưa đến nửa tháng danh vọng Đại Việt tại Bắc Hải đã bay lên thật cao, thậm chí đã lấn áp cả Bravia và Gemanic.

Nhưng đó là chuyện của sau này. Lúc bây giờ sau ngày Lý Anh Tú tuyên bố khởi động chiến dịch bài trừ thuốc phiện thì hắn đã có mặt tại bến tàu Lục Giang, nơi đóng quân của Lữ đoàn Thần Sách. Có mặt ở đây không chỉ là Thiếu tá Phạm Cự Lượng, còn có cả Thứ trưởng Bộ quốc an Ngô Tuấn cùng hai trăm Thiên Long vệ, ngoài ra còn có cả mười tên giáo sĩ Thiên Chúa giáo.

Mới buổi sáng Lý Anh Tú đã đến gặp mặt sứ thần của Bồ Đào Nha để nhận lấy mười tên giáo sĩ này. Dù sao cũng là hàng khuyến mãi, không lấy cũng uổng. Sứ thần Bồ Đào Nha đương nhiên mặt tươi như một bông hoa cúc trao tặng tận tay Lý Anh Tú mười tên cha sứ này, như thể để lại bọn hắn chỉ tổ tốn cơm, cầu Lý Anh Tú rước bọn hắn đi thật nhanh.

Lý Anh Tú dẫn bọn hắn ra tận bến tàu nói với tên giáo sĩ dần đầu.

- Lần này đi sang dị địa vô cùng hung hiểm. Tuy nhiên Trẫm tin tưởng Chúa sẽ che chở cho các ngươi.

Giọng nói vô cùng ôn nhu như một người vợ đưa tiễn chồng ra chiến trường làm cho người ta không tự chủ nổi da gà. Nói rồi liền trao cho hắn một chiếc rương nói.

- Trên đường đi vất vả, Trẫm không giúp được gì cho các ngươi. Chỉ có số tiền này cho các ngươi làm lộ phí, hi vọng các ngươi không cần tự bạc đãi chính mình.

Tên giáo sĩ mở rương ra lập tức từng dãy Dinar vàng chói mắt phát ra ánh sáng lấp lánh. Hắn lập tức thu vào nhanh đến mức mắt Lý Anh Tú cũng không nhìn theo kịp. Tên giáo sĩ xúc động mắt rươm rướm lệ nói.

- Bệ hạ không cần quá lo lắng, chúng ta lần này ra đi mong muốn đem các con chiên dại khờ trở về vòng tay của Chúa. Chúa sẽ che chở cho chúng ta, cũng sẽ che chở cho bệ hạ. Amen.

Nói rồi tên giáo sĩ làm một vòng thánh giá. Lý Anh Tú cũng học theo nói.

- Cầu Chúa ban phước lành cho các ngươi.

Xong hắn đưa tiễn mười tên giáo sĩ lên tàu, khuôn mặt tươi cười lập tức thu lại. Che chở con chim. Diễn làm ta muốn đơ cả quai hàm. Lý Anh Tú quay sang nói với Ngô Tuấn.

- Mọi người đã chuẩn bị xong chưa?

Ngô Tuấn gật đầu đáp.

- Bẩm bệ hạ, hai trăm Thiên Long vệ đã sẵn sàng, sau khi được chở đến An Bang bọn hắn sẽ chia nhau lẫn vào các thương thuyền của các Thần quốc để sang bên đó.

Kế hoạch của Lý Anh Tú ngoại trừ dùng Thiên Long vệ thực hiện nhiệm vụ khủng bố ra thì mười tên giáo sĩ cũng là một lực lượng quấy rối. Tiên hạ thủ vi cường, trước khi Thần giáo muốn hỏi tội Đại Việt thì hắn muốn Thần giáo gà chó không yên trước, tranh thủ thời gian cho Đại Việt. Đừng xem thường mười tên giáo sĩ này, Thiên Chúa giáo giỏi cái gì Lý Anh Tú không biết nhưng phá hoại ngược lại là nhất lưu, không kém Hồi giáo là mấy. Bọn hắn đối với các tôn giáo khác cực kỳ bài xích, nếu để mười tên giáo sĩ lọt vào được bên trong các Thần quốc Lý Anh Tú tin tưởng các Thần quốc sẽ sản sinh chia rẽ một cách trầm trọng. Lúc đó hắn chỉ cần cầm một gói hạt dưa cắn xem kịch thôi. Lịch sử Việt quốc đã chứng minh không nên xem thường lực lượng tôn giáo nào.

Lý Anh Tú lại nói tiếp.

- Dặn dò các binh sĩ lần này đi Thần quốc lấy việc phá hoại, khủng bố làm chủ, đồng thời phải thu thập cho Trẫm hạt giống của cây thuốc phiện. Trẫm cần nó. Trước hết xây dựng căn cứ bên đó, qua một thời gian sẽ có Ám bộ đi qua tiếp quản.

Ngô Tuấn gật đầu nói.

- Bệ hạ yên tâm, bây giờ thần lập tức đi dặn dò bọn hắn.

Lần này Ngô Tuấn không đi, dù sao nhiệm vụ quá mức nguy hiểm, hắn còn mang trọng trách bên người, không thể dễ dàng rời Đại Việt như vậy, hắn chỉ đưa tiễn các binh sĩ đến An Bang sau đó sẽ quay về.

Một tháng sau Hội Phật giáo Đại Việt chính thức thành lập. Khuôn Việt đại sư chính thức truyền lại chức trụ trì của Khai quốc tự cho Ma Ha đại sư. Hội Phật giáo tuyên bố từ này sẽ mở rộng việc truyền giáo ra nước ngoài để chúng sinh được Phật tổ phổ độ. Khuôn Việt để Pháp Thuận và Sùng Phạm hai vị đại sư bắt đầu xuất ngoại đi đến các tiểu quốc Bắc Hải bắt đầu truyền giáo. Triều đình Đại Việt không lên tiếng nhưng âm thầm phái một nhóm Thiên Long vệ đi theo để bảo vệ hai vị đại sư cùng các Phật tử đi cùng. Đại sứ quan Đại Việt tại các nước cũng đón tiếp hai vị đại sư vô cùng long trọng.

Đối với các tiểu quốc Bắc Hải bị Thần giáo tàn phá mà nói Phật giáo chẳng khác nào một hồi cam lâm. Thần giáo chỉ biết chăm chăm bóc lột bọn họ, Phật giáo lại nhẹ nhàng cảm hóa, làm cho họ từ từ la liềm vết thương, các nhà sư thường đi đến các nơi có dân nghèo phát lương thượng, dạy cho bọn hắn cách sống lành mạnh, tu thân, dưỡng tính. Không mất quá nhiều thời gian Phật giáo đã tạo được một sự ảnh hưởng không hề nhỏ tại các nước Bắc Hải, theo thống kê từ Ám bộ, trong vòng ba tháng, bảy nước Bắc Hải thì đã có ba nước có nhiều hơn bốn tòa chùa chiền, sư sãi tại đây lên đến hàng ngàn, Phật tử có thể tính đến hàng vạn. Bởi vậy Đại Việt bây giờ tựa như có thêm một hoạt động mới: Xuất khẩu nhà sư.

Khai quốc tự vẫn hằng ngày có các vị sư được triệu hoán đến đều nằm trong sự quản lý của Hội Phật giáo Đại Việt. Theo việc thăng cấp thời đại số nhà sư được triệu hoán ra cũng tăng cao dần dần trở nên gánh nặng cho các chùa, bởi vì Đại Việt quy định ngoại trừ Khai quốc tự có một số ít ruộng đất thì các chùa khác không được nắm giữ ruộng đất, do đó các chùa có số lượng sư quá đông không nuôi nổi. Khuôn Việt nắm giữ số lượng này bắt đầu bổ nhiệm các nhà sư đến các chùa chiền hoặc các vùng cần truyền giáo. Trong vòng một tháng Đại Việt đã đưa ra ngoài đến hơn ba trăm nhà sư. Đương nhiên truyền giáo cũng là cần tiền, Bộ trưởng Bộ văn hóa Lê Văn Hưu xin phép thủ tướng phê chuẩn một bút tiền đến hai trăm ngàn quan trợ cấp cho các hoạt động truyền bá Phật giáo này, bao gồm việc đi lại của các nhà sư, việc in kinh sách, việc cứu tế,... Lập tức được phê duyệt.

Theo chiều ngược lại các nước Bắc Hải cũng hoan nghênh Phật giáo. Bởi trước mắt bọn hắn chưa thấy Phật giáo có uy hiếp gì đến bọn hắn, ngược lại các hoạt động nhân đạo của Phật giáo cũng giúp bọn hắn ổn định xã hội trong nước hơn không ít. Do đó đối với hai vị đại sư Sùng Phạm và Pháp Thuận đến cũng trọng vọng có thừa, tạo điều kiện hết mực cho Phật giáo phát triển.

=======================++

Ở đây ta cũng xin thanh minh ta không có ý xúc phạm tôn giáo nào dù là Phật giáo hay Thiên Chúa giáo. Theo ta tôn giáo nào cũng tốt, cũng giáo hóa con người hướng đến việc thiện. Chỉ có con người lợi dụng tôn giáo đề làm điều xấu là điều đáng phê phán, bài trừ.

P/s: Người yêu cũ ta lấy chồng rồi cũng vào đạo các bác ạ T.T

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »