Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11900 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 224
giải cứu

❊ ❊ ❊

Hi sinh chiến đấu vì vương quốc, vì bộ tộc, bị địch bắt, cố gắng trốn thoát trở về liền nghe tin cha bị bứt tử, bản thân liền bị nhốt sáng hôm sau đem ra chém đầu, Thiết Hùng cảm thấy nhân sinh của mình bị đảo lộn hoàn toàn.

Ngân Hổ nhìn thiếu chủ nhà mình cũng không đành lòng nói.

- Thuộc hạ cũng không rõ ràng. Hôm đó chúng thuộc hạ hộ tống gia chủ trở về đến doanh trại, gia chủ liền bị gọi vào soái trướng. Lát sau các huynh đệ thân binh liền bị tên Lang Cư dẫn người đến giết sạch, chỉ có hai chúng ta may mắn đi ra ngoài mới thoát chết. Lang Cư cũng chỉ nghĩ chúng ta chết ở bên kia sông nên cũng không có tìm kiếm truy sát, đến sáng liền có thông báo Thiết Hán Cơ trị tội gia chủ lãnh binh bất lực nên đã chém đầu, Lang Cư thay thế chức vụ của gia chủ.

Quả thế, Thiết Hùng nhắm đôi mắt, quả nhiên là thế, cha hắn chính là bị Thiết Hán Cơ và Lang Cư bứt hại, biến làm dê thế tội. Thiết Hùng cười thảm.

- Không ngờ họ Thiết ta đối với bộ tộc phấn đấu quên mình cuối cùng lại rơi vào cảnh này.

Tham Lang nhìn ra phía bên ngoài gấp gáp nói.

- Thiếu chủ, thù này ắt phải báo, nhưng đây không phải là chỗ nói chuyện, chúng ta mau rút đi.

Thiết Hùng cũng rõ ràng tình hình hiện tại, cũng thu thập lại tâm tình, cầm lấy một thanh loan đao theo Ngân Hổ và Tham Lang chạy ra ngoài. Thế nhưng không may cho bọn hắn chính là ba người vừa rời đi Lang Cư liền đi đến nơi giam giữ Thiết Hùng, hắn không yên tâm để Thiết Hùng còn sống cho đến trời sáng, trước giờ hắn chưa bao giờ để cho địch nhân sống sót thêm phút giây nào, Thiết Bảo cũng như vậy, chỉ cần Thiết Hán Cơ vừa dứt lời hắn liền ra tay trảm thủ, không có Thiết Bảo một cơ hội nào để cầu xin. Nhìn thấy hai tên lính gác nằm trong vũng máu Lang Cư lập tức sầm mặt lại, quả nhiên dự cảm của hắn không hề sai chút nào. Lang Cư quát lớn.

- Báo động, nghịch tặc chạy thoát, mau tìm chúng cho ta.

Cả doanh trại lập tức giới nghiêm, binh lính của Lang Cư nháo nhào lên để truy tìm Thiết Hùng. Ba người lúc này đang nấp trong một doanh trướng thầm mắng Lang Cư thật xảo quyệt. Doanh trại bị giới nghiêm, lùng sục như vậy bọn hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ ra. Thiết Hùng nói.

- Bây giờ chỉ còn cách đoạt lấy ngựa chạy ra ngoài.

Ngân Hổ và Tham Lang đều là những thuộc hạ trung thành lập tức ủng hộ quyết định của Thiết Hùng, cả ba lặng lẽ di chuyển đến chuồng ngựa cách đó không xa, không một tiếng động hạ gục lính canh. Mỗi người đều chọn lấy một con ngựa, Thiết Hùng ra lệnh.

- Tham Lang, ngươi đi trước mở ra cự mã, chúng ta cùng lao ra ngoài.

Tham Lang vâng lệnh lập tức lao đến cự mã hạ gục hai tên lính canh nhanh gọn không hề phát ra tiếng động nào. Xong việc Tham Lang vận sức đẩy ra cự mã.

Phập.

- Tham Lang.

Thiết Hùng hô lên, một mũi tên găm thẳng vào lưng Tham Lang, lực mũi tên mạnh đến nổi chỉ còn nửa thân mũi tên ló ra, dư lực còn đẩy người Tham Lang nhào đến phía trước. Từ trong bóng tối Lang Cư dẫn theo một tiểu đội binh sĩ chạy đến, trên tay vẫn còn cầm thanh cung, dây cung vẫn còn đang rung động.

- Xông lên, bắt lấy nghịch tặc.

- Thiếu chủ, đi mau.

Tham Lang bật dậy quát lớn, cự mã đã bị hắn đẩy ra một khe nhỏ. Lang Cư lập tức bắn thêm một mũi tên, Tham Lang xoay người che đi chỗ yếu hại, đầu mũi tên ghim thẳng vào vai hắn, Tham Lang lại gầm lên một tiếng đẩy cự mã ra thêm một đoạn nữa. Ngân Hổ lúc này cũng gấp gáp nói.

- Thiếu chủ, đi mau.

Nói rồi lập tức đánh mạnh vào mông chiến mã, con ngựa bị đau lập tức hi lên một tiếng chở theo Thiết Hùng phóng ra ngoài, Ngân Hổ phóng theo phía sau, binh sĩ Tây Gốt nhào đến lập tức bị một thân hình to lớn cản lại, Tham Lang dùng chính thân thể của mình ngăn trở lấy truy binh.

Thiết Hùng quay đầu lại, lúc này Tham Lang đã ngã gục xuống, Lang Cư một đao chém bay đầu hắn, một giọt lệ từ khóe mắt chảy xuống, Thiết Hùng nghiến chặt răng.

- Huynh đệ, ta sẽ báo thù cho ngươi.

====================Ta là dãy phân cách===============

Bên trong đại bản doanh quân Đại Việt tại núi Diệu Linh Trần Quốc Tuấn vẫn chưa hề nghỉ ngơi, tuy trận chiến đêm qua đã có những báo cáo sơ bộ nhưng Trần Quốc Tuấn vẫn lệnh cho bên dưới lập tức thống kê những báo cáo cụ thể để nộp lên, Lý Đạo Tái lúc này cũng trở thành phụ tá, làm việc suốt đêm cùng với chủ soái của mình. Lý Đạo Tái cầm một tờ đơn dài từ trên bàn xuống đến dưới mặt đất nói.

- Thượng tướng quân, đêm qua chúng thiệt hại về về quân khí rất nhiều, hiện tại vũ khí, quân nhu chỉ còn đủ dùng trong hai ba trận chiến nữa, cần phải hướng về triều đình xin chi viện.

Bởi tình hình cứu viện gấp gáp, đại quân không thể mang theo quá nhiều vật tư, chỉ có thể ưu tiên nhất chính là vũ khí, đạn dược, lương thực số lượng cũng không được nhiều lắm. Lý Đạo Tái nói tiếp.

- Trận chiến đêm qua pháo binh báo cáo 2 ổ M102 báo hỏng, cần phải sửa chưa, 1 môn pháo P3 cũng triệt để hỏng, bảy mươi hai khẩu dã pháo không thể tiếp tục sử dụng, hơn một trăm khẩu súng cũng bị hư hại, hơn nữa còn có báo cáo bị mất mác vũ khí, xem chừng đã rơi vào tay quân địch.

Sau mỗi trận chiến quân Đại Việt đều tiến hành thu về những vũ khí trên chiến trường đặc biệt là hỏa khí, mỗi khẩu súng xuất xưởng đều được đánh số, giao về đơn vị cũng được ghi chém lại, do đó rất dễ dàng để thống kê. Việc để súng rơi vào tay quân địch theo Trần Quốc Tuấn cũng chỉ là việc sớm muộn, bởi theo đà chiến tranh mở rộng việc thất thoát, mất vũ khí là không thể tránh khỏi, bệ hạ cũng đã sớm dự liệu đến. Trần Quốc Tuấn nghe Trần Thủ Độ nói rằng bệ hạ đang muốn sau chiến tranh sẽ sản xuất vũ khí để xuất khẩu. Như lời bệ hạ nói, chỉ có mở rộng sản xuất thì giá thành vũ khí mới có thể hạ xuống. Điều Trần Quốc Tuấn lo lắng bấy giờ chính là tốc độ hư hại và tiêu hao của hỏa khí quá lớn, nếu trận chiến kéo dài, chỉ sợ Đại Việt cũng không kham nổi, đến lúc đó cuộc chiến sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Trần Quốc Tuấn nói.

- Ngươi tính toán một chút, phân phối quân nhu về cho các đơn vị, ta sẽ gửi thư về cho bệ hạ.

Trần Quốc Tuấn chợt nhìn về phía Nam, hi vọng kế hoạch sẽ thành công đi.

=================Lại là đường phân cách====================

Trời đã sáng, bên bờ Nam sông cầu một trung đội binh sĩ trên thân mặc Ngư Lân giáp màu đen tuyền, đầu đội mũ hổ bôn, trên mặt mang một chiếc mặt nạ đồng màu đen chỉ để lộ đôi mắt, bên hông một bên mang đao, một bên lại mang một khẩu súng lục, sau lưng lại vác theo một thanh nỏ cùng một khẩu súng kíp. Ngoài ra trên mỗi người còn rất nhiều những trang bị khác nhau. Đây chính là đội quân tinh nhuệ nhất của Đại Việt – Thiên Long vệ.

Từ đêm hôm qua trong khi trận chiến tại sông Cầu vẫn còn đang quyết liệt, đích thân Ngô Tuấn đã dẫn theo tám mươi Thiên Long vệ bơi sang bên kia bờ, vốn Ngô Tuấn định đột kích vào doanh trại Tây Gốt thế nhưng chưa kịp làm gì thì Tây Gốt đã rút quân về. Sợ quân địch phát hiện Ngô Tuấn cũng chỉ đánh rút quân ra xa chờ đợi thời cơ.

Chiến lược của Trần Quốc Tuấn đầu tiên chính là thành lập phòng tuyến cầm chân, tiêu hao sinh lực địch, quân địch đánh lâu không thắng, tiêu hao nhân lực, vật lực sẽ vô cùng chán nản, bước hai chính là đốt cháy lương thực của địch để làm giao động ý chí xâm lược của chúng đồng thời buộc chúng rút quân, lúc này Đại Việt sẽ tung quân truy kích giành thắng lợi quyết định và dạy cho quân giặc một bài học. Trần Quốc Tuấn không phải là một người hiền lành, không phải là một người nhân từ rộng lượng với quân địch, đối với ông một khi kẻ địch xâm phạm quốc gia thì phải trả một cái giá xứng đáng. Nhớ năm xưa ba mươi vạn quân Nguyên sang xâm lược Đại Việt đã đánh bại hai mươi vạn quân Đại Việt tại Vạn Kiếp. Trần Quốc Tuấn quyết định rút quân lại bày kết vườn không nhà trống đánh giắc, sau đó quân Nguyên liên tiếp bị bại trận ở Hàm Tử, Tây Kết liền rút chạy khỏi Đại Việt, Trần Quốc Tuấn vẫn lệnh cho Trần Quốc Toản chặn đường lui của chúng buộc Thoát Hoan phải chạy sang Vạn Kiếp, tại đây Trần Quốc Tuấn xuất lĩnh đại quân dập cho quân Nguyên tơi bời tại chính cái nơi mà bọn chúng đã thắng trận từ bốn tháng trước.

===================++

Tự nhiên viết truyện ngẫm lại thấy đúng là Hưng Đạo vương rất khác biệt theo kiểu đánh giặc thì phải đánh đến tận biên giới, dạy cho chúng một bài học, có thù tất báo, không có chuyện vừa đánh lại vừa đàm. Không chỉ ở kháng Nguyên lần 2, mà đến lần 3 Hưng Đạo vương cũng cho quân truy kích giặc đến tận Lạng Sơn còn phục kích một trận giết quân Nguyên người ngã ngựa đổ. Có thể trong các cuộc kháng chiến vì hoàn cảnh lịch sử khác nhau nên có những cách xử sự khác nhau, nhưng quả thực rất thích cách đánh của Hưng Đạo vương.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »