Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11917 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 221
trận sông cầu (5)

❊ ❊ ❊

- Giết!

Tiếng gào thét vang vọng cả chiến trường, hai quên quân đội quên mình lao vào nhau, đây là máu và lửa, chết và sống, quân Tây Gốt tràn lên chiến lũy ngày càng nhiều. Quân Đại Việt tuy ít hơn nhưng dựa vào chiến hào mà chiến đấu, bên trong chiến hào chật hẹp, những vũ khí ngắn như lưỡi lê ngược lại phát huy tác dụng, binh sĩ Đại Việt nhanh như chớp len lỏi qua từ góc của chiến hào ra tay sau đó lập tức rút đi. Ngược lại phía sau trung quân lại bị quân Tây Gốt đánh rất chật vật, hai ngàn binh sĩ Đại Việt lập thành một thương trận phòng ngực, kỵ binh Tây Gốt không dám lao vào mà chạy phía vòng ngoài liên tục tập kích làm quân Đại Việt tử thương thảm trọng.

- Giết!

Quách Nhân Quý gào lên một tiếng, kỵ binh chia ra thành hai mũi bọc đánh bộ binh Đại Việt, chỉ là thương trận của Đại Việt quá sức lợi hại, giết chết lớp này lại đến lớp khác thế chỗ vào.

Phập, phập, phập.

Bỗng nhiên một cơn mưa tên không biết từ đâu trút xuống đội hình kỵ binh của Tây Gốt, bởi đêm tối đen, chiến trường hỗn loạn, bị mũi tên tập kích bất ngờ quân Tây Gốt lập tức tử thương thảm trọng. Từ phía sau đội hình quân Đại Việt tiếng kêu giết đã vang lên.

- Toàn quân, tấn công.

Trần Quốc Toản cuối cùng cũng đã đến nơi, hơn một dặm đường, di chuyển không quá lâu, nhưng chiến trường như lửa đốt, chậm trễ một phút giây là càng có thêm nhiều người bị hi sinh. Để đánh một trận này Trần Quốc Tuấn ngoại trừ năm ngàn lính đánh thuê Tống quốc phòng thủ tại thượng nguồn, hai ngàn quân phòng ngự dưới hạ lưu, còn lại hơn chín ngàn quân tinh nhuệ nhất đều đổ vào đây để chống lại mười mấy ngàn quân Tây Gốt.

- Ha ha, quân cứu viện đến, anh em giết chết bọn chung.

- Xung phong.

Quân Đại Việt sĩ khí dâng lên như cầu vồng bắt đầu vùng lên phản kích. Thiết kỵ Cấm quân, thiết kỵ Đại Lý kết thành một đội như một mũi tên xuyên phá chạy dọc bờ chiến lũy, đi tới đâu kỵ binh Tây Gốt liền tan tác đến đó. Du kỵ Mông quốc lại càng chứng minh bọn họ mới là những kỵ binh du mục hạng nhất, kỵ binh Mông quốc chạy vòng ngoài chiến trường liên tục bắn những mũi tên vô cùng chuẩn xác vào kỵ binh Tây Gốt, sau đó liền bỏ chạy, kỵ binh Tây Gốt đuổi theo, nhưng ngựa Mông quốc tuy thấp bé nhưng lại vô cùng khỏe mạnh, quân Tây Gốt đuổi không kịp, bất ngờ kỵ sĩ Mông quốc quay ngươi lại, cánh cung căng tròn phóng ra một loạt tên, kỵ binh Tây Gốt đuổi theo lập tức tử thương thảm trọng, chỉ năm trăm du kỵ Mông quốc nhưng hiệu suất giết địch vô cùng kinh người, chỉ trong phút chốc kỵ binh Tây Gốt bị thương vong đã vượt quá ba trăm người.

Keng.

Một thanh trường thương đâm đến trước người Quách Nhân Quý, hắn khẽ liếc mặt liền thấy được một viên tướng trẻ tuổi thân mặc giáp bạc, hai bên ngực có hai viên hộ tâm kích sáng loáng, Quách Nhân Quý hừ lạnh một tiếng cũng liền vung ra trường thương đón đỡ. Tiếng kim loại thanh thúy vang lên, Trần Quốc Toản vô cùng kinh ngạc, hắn nhắm đến chính là một tướng soái của quân địch, tuy hắn chủ động đánh đến, Quách Nhân Quý chỉ là hời hợt đỡ kết quả lại là ngang bằng chứng tỏ võ nghệ của địch nhân phía trên hắn một bậc. Hai ngựa dừng lại giao thủ, thương pháp của Trần Quốc Toản vô cũng kỷ luật, quy củ, Quách Nhân Quý lại vô cùng lão luyện, mấy lần Trần Quốc Toản đâm đến không ăn thua, ngược lại còn bị phản kích không ít. Giao thủ hơn hai mươi chiêu Quách Nhân Quý cười lớn nói.

- Khá lắm, nhỏ tuổi như vậy võ nghệ đã được như thế, vài năm nữa ngươi chắc chắn sẽ siêu việt ta.

Trần Quốc Toản hừ lạnh nói.

- Tiếc là ngươi sẽ không thấy được ngày đó.

Có quân cứu viện đến áp lực phía ngoài lập tức được giảm bớt, quân Đại Việt bắt đầu giành được thế trận, dù sao quân Tây Gốt là từ phía ngoài sông đổ bộ vào, còn phải leo lên chiến lũy, phải đối phó với quân Đại Việt đánh bật xuống, thực quá khó để xông lên, chỉ có nơi mà Lang Cư chiếm giữ được quân Tây Gốt có một lỗ hổng xông lên.

- Thiếu sinh quân, theo ta lên.

Trần Thư quát lớn dẫn theo vài chục thiếu sinh quân chạy đến, ngoài ra còn có vài võ tăng cũng cùng đi theo hắn. Bằng mọi giá phải bịt lỗ hổng này lại, nếu không quân Tây Gốt sẽ tràn lên ngày càng nhiều, Đại Việt sẽ bị áp đảo về quân số.

- Giết!

Trần Thư gào thét, đổi lưỡi lê thành bội đao, hắn đương nhiên lựa chọn Lang Cư, người nổi bật nhất trong quân Tây Gốt.

- Giết!

Thiếu sinh quân cùng các võ tăng xông lên phía trước, mỗi người đều lựa chọn lấy mục tiêu của mình. Đừng nhìn tên gọi là thiếu sinh quân nhưng thực chất bọn hắn không phải là tân binh mà đều là những lão binh tinh nhuệ từ các quân tuyển vào học viện, võ tăng cũng đều là những người võ nghệ cao cường, một nửa là những người đã từng tham dự trận Lục giang sống sót trở về, đây là một cỗ sức mạnh không hề yếu. Bọn hắn vừa xông lên lập tức áp đảo lấy quân Tây Gốt.

Lang Cư cảm thấy áp lực, rõ ràng mấy chục người xông đến đều vô cùng tinh nhuệ, hơn hẳn những binh lính hắn vừa chém giết, chiến đấu cũng không còn dễ dàng nữa. Bất chợt Lang Cư nhìn thấy được Trần Thư chém đến lập tức vung lấy cự phủ đón đỡ.

Keng.

Lưỡi đao lập tức bị cán phủ cản lại, Lang Cư quát một tiếng vung ra cự phủ hướng eo của Trần Thư chém đến, Trần Thư không dám đón đỡ lập tức lui lại né tranh, được thế Lang Cư đột nhiên xông lên một bước, bả vai thúc mạnh vào lồng ngực của Trần Thư. Trần Thư chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ đập mạnh vào lồng ngực, thân thể bị đánh văng ra xa đụng vào tường của chiến hào.

- Chết đi.

Lang Cư đôi mắt khát máu trừng lớn Trần Thư, hắn quát lên một tiếng, lưỡi phủ từ trên cao bổ xuống, Trần Thư vội vã lăn sang một bên, lưỡi phủ sắc bén xẹt qua lưng của Trần Thư cắm sâu xuống mặt đất liền bị kẹt lại, Trần Thư một cước tung ra đá trung lồng ngực của Lang Cư đánh hắn bật ra.

Lang Cư trúng đòn lùi ra bốn bước, hắn khẽ vút mép má. Khá lắm, hai lần hắn chật vật như vậy lại đều do hai tên người Việt gây ra. Đại Việt kiếp trước chắc chắn có thù với hắn đây. Lang Cư hướng Trần Thư cười lạnh nói.

- Khá lắm, nhưng cũng chỉ có vậy.

Trần Thư cũng đứng dậy, bàn tay nắm chặt chuôi đao nói.

- Nếu muốn biết có thêm hay không thì nhào đến.

- Hống!

Hai người lập tức lao vào nhau, Lang Cư bị mất đi cự phủ cũng rút ra một thanh loan đao để chiến đấu. Trần Thư đao pháp rất quy củ, khéo léo, ngược lại Lang Cư loan đao lại vô cùng hung mãnh, khát máu. Lang Cư sức mạnh lớn vô cùng, thể hình càng cao hơn Trần Thư một cái đầu chiếm hoàn toàn ưu thế, lưỡi đao liên tục bổ xuống khiến Trần Thư vô cùng chật vật. Dù sao xuất phát điểm của Trần Thư quá thấp, dù có qua Diễn Võ trường học tập, tiến bộ thanh một nhất lưu võ tướng nhưng hạn chế vẫn không ít, so với Lang Cư là dũng sĩ thảo nguyên thực sự vẫn thấp hơn một bậc.

Keng, keng, keng, keng.

Lang Cư liên tiếp vung ra bốn đao bổ xuống, thân loan đao chém mạnh vào thân đao của Trần Thư, Trần Thư chỉ có thể liên tiếp lui lại phía sau, hắn cảm thấy sức lực truyền từ thân đao đến tay vô cùng khủng khiếp, hổ khẩu tê rần, thế nhưng hắn không thể buông tay.

- Chết!

Lang Cư gầm lên một tiếng chém mạnh một đao thứ năm, tay phải của Trần Thư chấn động, chuôi đao bị đánh bật ra khỏi tay, Lang Cư cười lạnh lưỡi đao lập tức hướng cổ của Trần Thư chém đến.

Keng.

Thế nhưng giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc Trinh Nương đã kịp thời chạy đến cứu Trần Thư một mạng. Nét mặt nàng lạnh lùng, đôi mắt như hai vì sao sáng soi thẳng vào gương mặt của Lang Cư, răng nàng nghiến ra từng chữ.

- Dám đánh đội trưởng của ta. Chết.

Dứt lời, bội đao liền vung lên tấn công, thân hình mảnh mai vậy mà vung đao cực kỳ dứt khoát, quyết liệt, lưỡi đao của Trinh Nương sáng loáng dưới ánh lửa của chiến trường từ bốn phương, tám hướng liên tục tấn công Lang Cư. Bản thân Lang Cư cũng kinh ngạc vô cùng, nữ nhân này kỳ quái, sức lực vậy mà vô cùng lớn, mấy chiêu qua đều là cứng đối cứng, không những vậy đao pháp lại nhanh vô cùng, đến hắn cũng ăn không tiêu. Lang Cư cảm thấy mình bị đánh mặt, đường đường là một dũng sĩ có số má ở thảo nguyên lại bị một tiểu nữ nhân đánh chật vật như vây? Mặt mũi của hắn phải giấu đi đâu?

- Hống!

Lang Cư hét lớn một tiếng, phát tiết toàn bộ phẫn uất, loan đao vung mạnh đáp trả Trinh Nương hòng lấy lại thế chủ động, thân hình Trinh Nương thoăn thoắt né tranh, kẻ địch đang mạnh, nàng cũng không có ngu mà tiếp tục đối cứng với hắn.

=======================++

Hôm nay bận xem bóng đá nên ra chương bị trễ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »