Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11891 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 213
phòng tuyến sông cầu (3)

❊ ❊ ❊

Dù là thời đại chiến tranh vũ khí lạnh hay vũ khí nóng một vị tướng quân dũng cảm liền có thể vực dậy tinh thần cả một đội quân. Binh sĩ Tây Gốt cũng như vậy, bọn hắn là những chiến binh mạnh mẽ của thảo nguyên, quanh năm chiến đấu chứ không phải là những đám tân binh. Qua một hồi hoảng loạng dưới sự dũng mãnh của hai cha con Thiết Bảo, binh sĩ Tây Gốt bắt đầu tập trung lại xung quanh hai người.

Thế nhưng Đại Việt không phải là vương quốc thuần vũ khí lạnh đây, phương hướng Đại Việt đang hướng tới chính là quân đội chính quy, từng bước hiện đại đây. Nguyễn Hiền nhìn thấy binh sĩ Tây Gốt tụ quần liền cười lạnh quát lên.

- Mang dã pháo đến.

Dã pháo chế tạo rất nhanh, sau khi cung cấp cho quân viễn chinh tại quần đảo Sắt xưởng rèn của Đại Việt cũng không dừng lại mà tiếp tục sản xuất, Chương Thánh quân đi cứu viện cũng liền đem một trăm ổ.

Nghe lệnh của Nguyễn Hiền quân Đại Việt lập tức lui ra phía sau chừng khoảng trống, mấy chục lực sĩ lập tức khiêng trên vai dã pháo chạy đến, hướng đến quân Tây Gốt đang tập trung đông đúc phía trước.

Thiết Hùng không biết chuyện gì xảy ra, thế nhưng thấy quân Đại Việt lùi ra liền có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên nhìn thấy quân Đại Việt cầm lấy những khúc gỗ lớn, tuy không biết là gì nhưng Thiết Hùng chắc chắn sẽ lợi hại không kém những ống sắt tạo ra tiếng nổ kia.

- Mọi người cần thận.

Ầm, ầm, ầm, ầm.

Thiết Hùng còn chưa kịp dứt lời những khẩu dã pháo đã khai hỏa. Khác với pháo bình thường, dã pháo quân Đại Việt dùng loại đạn gang tròn rỗng ruột, bên trong chưa đầy bi sắt, khi đạn pháo bắn ra những viên bi sắt này lập tức bung ra sát thương trên diện rộng. Quân Tây Gốt tập trung dày đặc như vậy chính là loại mục tiêu mà dã pháo ưa thích rồi.

Thiết Hùng chỉ cảm thấy máu tươi bắn lên mặt mình, xung quanh các binh sĩ Tây Gốt gào thét thảm thiết ngã xuống, trên giáp da thủng đến mấy lỗ, chỉ một loạt pháo đã có đến hàng trăm binh sĩ bị bắn hạ.

- A! Tay của ta.

Bỗng nhiên Thiết Bảo bên cạnh hét lên đau đớn ngã xuống, Thiết Hùng quay lại đã thấy Thiết Bảo nằm trên vũng máu, vai trái hắn thủng hai lỗ đạn thật lớn. Thiết Hùng vội đỡ lấy cha mình hỏi lớn.

- Cha, ngài không sao chứ?

Thiết Bảo sắc mặt tái nhợt vì đau đớn và mất máu, hắn cảm giác như cánh tay này như không còn thuộc về mình nữa. Đau đớn làm hắn như muốn lịm đi nói gì đến trả lời con trai cưng. Thấy cha mình không trả lời Thiết Hùng quát lớn với thân binh bên cạnh.

- Lập tức dẫn theo người đưa cha ta về phía sau, ta yểm trợ các ngươi đi.

Thân binh cũng bị vũ khí của Đại Việt dọa đến sợ mất mật, vừa nghe thấy Thiết Hùng nói lập tức đỡ lấy Thiết Bảo lên ngựa chạy đi. Quân Tây Gốt thấy vậy đại bộ phận lập tức tan vỡ chạy theo chủ tướng, ở lại với Thiết Hùng cũng chỉ còn bất quá hai trăm người.

- Giết!

Nguyễn Hiền nhìn thấy trận tiền quân địch tan vỡ lập tức lần nữa phát lệnh tấn công. Quân Đại Việt gào thét xông lên phía trước.

- Giết! Đừng để cho bọn nó chạy thoát.

Thế nhưng hai trăm binh sĩ ở lại cùng Thiết Hùng đã chắn ngang con đường phía trước. Thiết Hùng quát lên.

- Các binh sĩ, hôm nay chúng ta sẽ hi sinh ở đây. Chiến thần trên cao chờ lấy chúng ta. Giết!

- Giết!

Hai trăm binh sĩ gào thét xông lên, thế nhưng rất nhanh bọn hắn liền bị hàng ngàn quân Đại Việt bao phủ lấy. Đám này chiến đấu vô cùng dũng cảm, nếu không muốn nói là cuồng tín. Lấy Thiết Hùng dẫn đầu hai trăm binh sĩ này như mũi thương đâm vào bức tường Đại Việt.

Quả thực nếu là một đội quân nào khác chắc chắn đã bị dự cuồng tín của bọn hắn giết đến tan nát. Thế nhưng quân Đại Việt cũng có tín ngưỡng. Tín ngưỡng của bọn hắn chính là quê hướng, là đất nước, là chiến đấu vì gia đình ở phía sau, vì bệ hạ ở phía trên, so dũng cảm quân Đại Việt càng dũng cảm, so tinh nhuệ quân Đại Việt lại càng tinh nhuệ không thua kém. Bởi vậy mũi thương Tây Gốt đâm vào lập tức gãy vỡ, ngoại trừ Thiết Hùng dũng mãnh vô địch, một mình quần nhau với năm binh sĩ Đại Việt vẫn có thể giết được thì hai trăm binh sĩ Tây Gốt chẳng mấy chốc liền bị giết sạch không còn.

Nguyễn Hiền cũng không nằm trong đội quân chặn hậu nên không nhận biết Thiết Hùng, nhưng đối với sự dũng mãnh của tướng địch Nguyễn Hiền không thể không khâm phục. Hiện tại Thiết Hùng đang quần nhau với hai mươi binh sĩ Đại Việt, toàn thân hắn mang thương tích thế nhưng lực chiến không giảm, vẫn giết đến binh sĩ Đại Việt không dám tiếp cận quá gần.

- Bắt hắn lại.

Theo lời Nguyễn Hiền vài binh sĩ lập tức đem dây thừng chạy đến, một đầu dây thừng buộc vào một viên đá nặng.

- Ném.

Các binh sĩ lập tức ném ra dây thừng, đầu dây mang theo đá nặng lập tức bay đi quấn chặt vào tay, chân, cổ của Thiết Hùng mấy vòng.

- Kéo.

Theo hiệu lệnh các binh sĩ lập tức kéo căng ra sợi dây, Thiết Hùng quát lớn một tiếng gồng người lên, mấy binh sĩ Đại Việt vậy mà không thể kéo đổ được hắn. Thế nhưng lúc này những binh sĩ bao vây Thiết Hùng đã xông đến, trường thương trong tay quất mạnh vào khớp chân của Thiết Hùng. Thiết Hùng gào lên một tiếng đau đớn liền quỵ xuống, thân thể mất trọng tâm liền bị kéo ngã xuống, mấy binh sĩ nhào đến dùng dây thừng buộc chặt hắn lại.

- Báo cáo đại nhân, tướng giặc đã bị bắt.

Bởi Nguyễn Hiền cũng không phải là tướng quân nên binh sĩ liền hô hắn là “đại nhân” mặc dù hắn là “tiểu nhân”. Nguyễn Hiền cũng không vội nói chuyện với Thiết Hùng mà nói.

- Ném hắn lên xe chở về doanh trại giam lại, chờ bắt được tên còn lại liền thẩm vấn.

- Đại nhân, chúng ta có cần đuổi theo hay không?

Nghe binh sĩ hỏi Nguyễn Hiền lắc đầu.

- Thu dọn chiến trường đi. Còn lại đã có Trần tướng quân lo liệu.

Thiết Hùng bị ném lên trên xe ngựa. Vừa rồi hắn nghe không hiểu tên nhóc kia nói gì, nhưng nhìn điệu bộ của Nguyễn Hiền hắn lại có thể đoán ra được. Cha hắn không hay rồi.

Đúng như đoán của Thiết Hùng, Thiết Bảo được các binh sĩ hộ tống đến gần bờ sông liền thấy trên mặt sông tràn đầy khói lửa, xác chết của binh sĩ Tây Gốt trôi trên dòng sông bị dòng nước xiết đẩy đến xuống hạ lưu.

- Cầu phao? Cầu phao đâu rồi?

Các binh sĩ Tây Gốt trở nên hoảng loạn, bọn hắn không thấy cầu phao của mình đâu cả. Thiết Bảo lúc này đau đớn đã rút đi liền giữ được sự tỉnh táo. Lúc nãy hắn vậy mà mới biết con trai hắn chặn hậu để hắn chạy đi. Lòng Thiết Bảo đau như cắt, sự hung hãn của Đại Việt hắn đã được thể nghiệm, cont rai hắn tuyệt đối là dữ nhiều lành ít. Thế nhưng lúc này không phải là lúc suy nghĩ những thứ này. Nhìn binh sĩ nhốn nháo Thiết Bảo quát lớn.

- Không cần lo lắng, các ngươi nhìn, đại quân đang kết bè đến đón chúng ta.

Các binh sĩ nhìn bên kia sông, quả nhiên từng chiếc bè lớn đang được quân Tây Gốt chèo sang, chỉ là nước chảy xiết, bè qua sông cũng không dễ dàng. Binh sĩ Tây Gốt như vớ được cọc, lập tức hướng bờ đối diện hô hoán, mong đồng bọn có thể nhanh hơn một chút.

Bên này sông Quách Nhân Quý cũng nhìn thấy được quân tiên phong bị đánh tơi tả, lướt qua số lượng tuyệt đối cũng chỉ còn bất quá một nửa so với ban đầu. Quách Nhân Quý nói.

- Đại nhân, xem ra quả nhiên là Đại Việt đã phục kích Thiết Bảo tướng quân. Tiền quân thiệt hại thảm trọng.

Thiết Hán Cơ hừ lạnh.

- Còn lại bấy nhiêu quân chính là may mắn cho hắn, Mau chóng cho quân lập tiền đồn bên đó, chúng ta cần một điểm đầu cầu bên kia.

Cuối cùng sau khi vượt qua dòng nước xiết, chiếc bè đầu tiên của quân Tây Gốt cũng có thể áp sát được bờ, tàn quân Tây Gốt bên này như được cứu rỗi vội nhào đến, bọn hắn không biết ý định của Thiết Hán Cơ là lập một đầu cầu, bọn hắn chỉ muốn về bú sự mẹ, à không, uống sữa ngựa an ủi tâm linh vừa bị hù dọa mà thôi.

Ầm, ầm, ầm.

Thế nhưng bọn hắn vừa mới vui mừng tiếng nổ lập tức vang lên, đạn pháo không biết từ đâu tới tấp bay đến, một chiếc bè bị trúng đạn lập tức vỡ ra làm đôi, mấy binh sĩ trên bè bị đạn pháo bắn trúng thân thể lập tức tan vỡ. Tiếng kêu giết lập tức từ hướng Đông vọng đến. Dưới ánh trăng mờ những thân hình đồ sộ của chiến tượng lập tức hiện ra trước mặt của những binh sĩ Tây Gốt. Những khẩu pháo trên lưng voi không ngừng nã pháo vào đội hình bè đang vượt sông. Trần Khánh Dư đứng trên lưng voi rút ra bội đao ra lệnh.

- Toàn quân, giết cho ta.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »