Cao Phi cũng không cười nữa, cậu đang suy nghĩ về đề nghị của lão ban trưởng. Phải nói rằng, lúc này trong lòng Cao Phi thực sự đã nhen nhóm một chút ý tưởng.
Lão ban trưởng nhận thấy Cao Phi vẫn chưa hoàn toàn quyết tâm, bèn nói tiếp: "Có ý tưởng thì hãy bắt tay vào làm. Cậu không thực hành thì sao biết mình có làm được hay không? Giống như lúc cậu mới được phân về đại đội chúng ta, phó đại đội trưởng sắp xếp cho cậu học vị trí xạ thủ bắn tỉa, lúc đó cậu có nghĩ là mình học được không?"
Được lão ban trưởng khích lệ như vậy, Cao Phi liền hạ quyết tâm. Cậu nói: "Vậy con sẽ học, con đi mượn sách ngay đây."
Cao Phi nói xong liền bước ra ngoài. Lão ban trưởng nhìn bóng lưng sải bước của cậu, mỉm cười. Sau khi cười xong, ông lại mở cuốn sách luật của mình ra và đọc tiếp.
Không lâu sau, Mao Binh từ bên ngoài trở về. Thấy ở đây chỉ còn mỗi lão ban trưởng, cậu ta liền hỏi: "Lão ban trưởng, Cao Phi đâu rồi ạ?"
Lão ban trưởng không ngẩng đầu, đáp: "Nó đi trung tâm văn nghệ rồi, nếu cậu có việc tìm nó thì cứ đến đó mà tìm."
Trung tâm văn nghệ chính là một trung tâm văn hóa giải trí trong quân đội. Sách của khu doanh trại này đều đặt ở đó. Đã là trung tâm văn nghệ thì tất nhiên không chỉ có sách vở, mà còn có cả các hạng mục giải trí.
Như phòng bi-a, phòng bóng bàn, cũng như phòng tập thể hình tổng hợp đều nằm ở trung tâm văn nghệ. So ra thì đây có lẽ là nơi nhộn nhịp nhất trong doanh trại. Các chiến sĩ khi nghỉ ngơi đều thích đến đây chơi. Tuy nhiên, trung tâm văn nghệ cũng chỉ rộng chừng đó, phòng bi-a và phòng bóng bàn cũng chỉ có mấy cái bàn, tất nhiên là không đủ dùng, thế nên mới dẫn đến việc vài tiểu đoàn tự trang bị phòng bóng bàn riêng cho đơn vị mình.
Còn về phòng bi-a thì các đơn vị tiểu đoàn không được trang bị, các quy định chế độ không cho phép. Nếu cho phép thì chắc chắn cũng sẽ có.
Mao Binh cứ ngỡ Cao Phi đến trung tâm văn nghệ để chơi. Cậu ta nghĩ các hạng mục giải trí ở đó nhiều cái không thể chơi một mình, ví dụ như bi-a hay bóng bàn, đều yêu cầu ít nhất hai người. Cao Phi một mình chắc chắn không chơi được, nhất định là đến đó tìm người ghép cặp.
Nghĩ vậy, Mao Binh cũng định sang đó chơi, tiện thể có thể ghép cặp với Cao Phi đánh bóng bàn hoặc bi-a. Thế là cậu ta nói với lão ban trưởng: "Lão ban trưởng, vậy con cũng sang trung tâm văn nghệ đây."
Lão ban trưởng chẳng buồn nhìn Mao Binh, tùy ý phất tay: "Đi đi, có việc gì ta sẽ gọi người đi tìm các cậu."
Sau khi Cao Phi đến trung tâm văn nghệ, thấy người ở đây khá đông, đặc biệt là phòng bi-a và bóng bàn, nhìn sơ qua đã thấy rất nhiều người. Cậu đi thẳng đến phòng đọc sách, sau đó phát hiện cửa phòng đọc ở tầng 2 khóa chặt, thế là lại chạy xuống lầu tìm quản lý trung tâm.
Cửa phòng quản lý trung tâm văn nghệ mở rộng, bên trong không có ai. Cao Phi không tìm được người nên đến phòng bóng bàn gần nhất để hỏi.
"Ban trưởng này, anh có biết quản lý trung tâm văn nghệ đi đâu không ạ?" Cao Phi chặn một cựu binh ở cửa phòng bóng bàn lại hỏi.
Người cựu binh đó tùy tay chỉ về phía phòng huấn luyện tổng hợp bên cạnh, nói: "Cậu ta đang ở trong phòng huấn luyện đấy, tự đi mà tìm."
"Cảm ơn ban trưởng ạ." Cao Phi cảm ơn một tiếng, còn người cựu binh kia chẳng hề để tâm.
Cao Phi chạy đến cửa phòng huấn luyện tổng hợp, ghé mắt nhìn vào bên trong thì thấy một sĩ quan cấp hai đang cùng một binh nhì nằm dưới sàn, đang khâu chăn.
Sàn phòng huấn luyện tổng hợp được trải thảm, bên trong là các loại thiết bị tập luyện, nơi này không cho phép mang giày vào. Cao Phi cũng không định vào, cậu đứng ở cửa hỏi hai người lính đang bận rộn bên trong: "Hai vị ban trưởng, xin hỏi ai là quản lý ạ?"
Sĩ quan cấp hai ngẩng đầu nhìn Cao Phi ở cửa, hỏi: "Cậu có việc gì không?"
Cao Phi nói: "Ban trưởng, em muốn mượn vài cuốn sách, phòng đọc của chúng ta không mở cửa nên em muốn đến tìm người ạ."
Sĩ quan cấp hai nói với Cao Phi: "Cậu đợi một chút."
Sĩ quan cấp hai lại quay sang nói với người binh nhì kia: "Tiểu Đinh, cậu đừng khâu nữa, lên lầu mở phòng đọc ra, xem cậu ấy mượn sách gì thì đăng ký cho cậu ấy."
"Rõ, ban trưởng." Người binh nhì tên Tiểu Đinh đứng dậy, đi đến cửa phòng huấn luyện, mở một cái tủ gỗ, lấy giày của mình ra thay rồi đi ra ngoài. Cậu ta cũng không nói chuyện với Cao Phi, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Cao Phi vội vàng đuổi theo. Dù mọi người đều là tân binh, nhưng Cao Phi cũng biết ở đây cậu chỉ là người ngoài. Người tên Tiểu Đinh này là quản lý, cứ ngoan ngoãn đi theo là được.
Người quản lý tên Tiểu Đinh đi đến cửa phòng quản lý, xoay người bước vào trong. Cao Phi đi theo đến cửa, vừa nhấc chân định bước vào thì thấy người quản lý kia đã lấy chìa khóa rồi lại đi ra ngoài, Cao Phi đành phải lùi lại.
"Ban trưởng, em nghe nói phòng đọc của chúng ta có sách về máy tính, em muốn mượn vài cuốn." Trong lúc hai người cùng lên lầu, Cao Phi nói với người quản lý.
"Gọi ban trưởng gì chứ, chúng ta đều là tân binh, tôi họ Đinh, cậu cứ gọi tôi là lão Đinh đi, nhìn cậu là biết không lớn hơn tôi rồi." Người quản lý tên Tiểu Đinh khá dễ tính, không vì thân phận quản lý mà lên mặt.
Cao Phi cũng không gọi là anh Đinh, cậu vẫn xưng hô rất quy củ: "Ban trưởng Đinh, đây là lần đầu tiên em đến trung tâm văn nghệ, nhiều chuyện em không hiểu lắm, ở đây mượn sách có quy định gì không ạ?"
"Nếu là mấy năm trước thì muốn mượn sách phải làm thẻ mượn, cần tiền cọc 30 tệ. Nhưng sau này xét thấy phụ cấp của tân binh vốn ít nên khoản này đã bị bãi bỏ. Bây giờ mượn sách chỉ cần dùng chứng minh thư đăng ký là được."
Quản lý Tiểu Đinh nói xong lại tiếp lời: "Người quản lý trước đã xuất ngũ, để lại một đống hỗn độn, sách vở sắp xếp rất lộn xộn, tôi phải mất mấy ngày mới dọn dẹp xong. Đáng giận hơn là rất nhiều thẻ mượn đã mang ra ngoài, người quản lý xuất ngũ kia cũng không để lại tiền cọc. Vì chuyện này mà tôi và ban trưởng của tôi đã phải bù không ít tiền. Sau đó có làm báo cáo lên khoa tuyên truyền nhưng tiền hoàn lại vẫn chưa thấy đâu. Tôi thiếu tiền đến mức cả thời gian dài không dám đi mua sắm gì cả."
Cao Phi nghe quản lý Tiểu Đinh nói vậy, vội vàng hỏi: "Ban trưởng Đinh, anh nói vậy không phải là muốn vay tiền em chứ?"
Lúc này Cao Phi nghĩ như vậy cũng có lý do của nó. Ban đầu người quản lý này đối với cậu khá khách khí, còn kéo gần khoảng cách, sau đó lại nói đến chuyện thiếu tiền, bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ ngay đến việc đối phương muốn vay tiền.