Ăn xong một bát mì lớn, Cao Phi đặt bát xuống rồi ngẩn người ra đó.
Thời gian trôi qua từng chút một, ánh mắt vốn dĩ thất thần của Cao Phi cuối cùng cũng lấy lại được sự tỉnh táo. Anh đứng dậy, mang bát mì ra ngoài. Anh không định dùng chút nước ít ỏi còn sót lại trong bếp, mà cúi người xuống lớp tuyết bên ngoài, dùng bát múc một ít tuyết, sau đó lấy tay miết một vòng bên trong lòng bát.
Tuyết nhanh chóng tan thành nước, Cao Phi hất mạnh tay, đổ sạch nước tuyết trong bát đi rồi mới quay lại bếp, đặt bát vào chỗ cũ.
Dù đã ăn hết một bát lớn, nhưng nồi mì anh nấu vẫn còn khá nhiều. Cao Phi nhìn tới nhìn lui, tìm một cái vung đậy nồi lại, rồi để cả nồi mì sang bên cạnh bếp.
Xong xuôi, anh định quay về nghỉ trưa một lát. Nhưng vừa quay đầu, anh chợt phát hiện một bóng trắng quen thuộc. Anh nhìn ra ngoài cửa, nhận ra đó chính là con vật nhỏ màu trắng mà anh từng gặp khi cùng Mã Đào đi làm quen với địa hình ở phía hang đá trước đó.
Không biết con vật nhỏ này tìm đến đây bằng cách nào. Nhìn thấy nó, trong lòng Cao Phi bỗng dấy lên một cảm giác thân thiết khó tả. Anh bước ra cửa bếp, con vật nhỏ đang đứng ở đó, thấy anh đi ra liền xoay người chạy đi thật xa.
Nó không rời đi hẳn, mà sau khi chạy được một đoạn lại dừng lại, quay đầu nhìn Cao Phi.
Cao Phi ngồi xổm xuống cửa bếp, anh nhìn con vật nhỏ màu trắng, vẫy vẫy tay nói: "Nhóc con, lại đây, mau lại đây!"
Con vật nhỏ không có ý định lại gần, nó chỉ đứng từ xa quan sát anh.
Cao Phi lại mỉm cười hỏi nó: "Này nhóc, sao ngươi tìm được đến tận đây thế? Có phải đói bụng rồi không?"
Cao Phi nghĩ ngợi, bản thân cũng chẳng còn gì để cho nó ăn. Chẳng lẽ lại lấy bát mì thừa đầy ớt của mình cho nó ăn sao? Mì cay như vậy, chắc chắn nó không chịu nổi.
Cao Phi vô tình quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy củ cải đặt trên giá rau. Anh bước tới lấy một củ cải đã lạnh ngắt, rồi đi ra cửa. Anh bẻ đôi củ cải, đưa về phía trước, nói với con vật nhỏ màu trắng: "Nhóc con, lại đây, cho ngươi ăn này."
Con vật nhỏ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không lại gần. Cao Phi ngồi đợi ở cửa bếp một lúc lâu, thấy nó thực sự sợ hãi, anh liền ném đoạn củ cải trong tay ra ngoài.
Động tác của con vật nhỏ vô cùng nhanh nhẹn. Ngay khi củ cải vừa rời tay Cao Phi, nó đã lao vút đi. Củ cải vừa rơi xuống tuyết, bóng dáng nó cũng đã tới nơi. Nó ngậm lấy đoạn củ cải rồi xoay người chạy mất.
"Được lắm, đồ sói mắt trắng nhà ngươi!" Cao Phi đang ngồi ở cửa bếp đứng dậy, anh mắng theo hướng con vật nhỏ rời đi một câu, sau đó đặt đoạn củ cải còn lại lên giá rau rồi mới trở về ký túc xá.
Cao Phi biết mình còn rất nhiều việc phải làm, nhưng giờ ăn no rồi, anh cảm thấy lười biếng, chỉ muốn nghỉ ngơi. Về đến phòng, anh mở chăn ra, cởi giày rồi leo lên giường.
Nằm xuống, Cao Phi nhắm mắt lại, nhưng chỉ một lát sau anh đã trở mình ngồi dậy. Giờ anh mới nhận ra mình không sao ngủ được, không phải vì có chuyện gì phiền lòng, mà do bữa ăn quá cay nóng khiến dạ dày anh như đang có ngọn lửa đốt.
"Thôi được rồi, đi lấy nốt mấy khúc gỗ kia về vậy." Cao Phi lẩm bẩm, rồi xỏ giày vào. Anh đang lười biếng nên cũng chẳng buồn xỏ tử tế, cứ thế giẫm gót đi ra ngoài. Đến cửa, anh mới xỏ giày cho đàng hoàng, sau đó lấy dây đeo ba lô và vài sợi dây thừng tìm được trong kho rồi đi đến chỗ giàn treo.
Cao Phi trước tiên xoay hướng giàn treo, vươn cần cẩu ra phía ngoài, sau đó mới bắt đầu thả dây cáp xuống. Khi dây thép bên trên đã được thả hết, Cao Phi dùng sợi dây thừng bên cạnh cố định bánh xe lại rồi mới quay người chạy xuống núi.
Có lẽ vì ăn no nên người cũng thoải mái, trên đường xuống núi, Cao Phi còn có tâm trạng ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Thú thật thì cũng chẳng có gì để xem, chỉ là một thế giới trắng xóa đầy tuyết.
Đến nơi, Cao Phi dùng dây thừng buộc hai khúc gỗ lại, treo vào móc của giàn treo, sau đó dùng dây ba lô buộc nốt những khúc gỗ còn lại. Anh còn lấy một cành cây nhỏ chống dây ba lô lên rồi mới bắt đầu quay trở lại.
Đi đi về về mất gần một tiếng đồng hồ. Cao Phi lên đến nơi, bắt đầu quay ròng rọc của giàn treo, kéo hai khúc gỗ được buộc dây lên. Anh lại di chuyển cần cẩu, đặt chúng vào khu vực an toàn rồi mới qua đó gỡ hai khúc gỗ xuống.
Cao Phi lại một lần nữa xoay cần cẩu ra ngoài, bắt đầu thả dây cáp xuống. Khi sắp thả hết dây, Cao Phi mới ghé đầu nhìn xuống. Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ khiến anh thấy chóng mặt, quá cao, anh vội vàng lùi lại.
Cao Phi quay vào lấy dây an toàn, buộc nó vào một cái giá sắt cố định khác rồi mới bò ra mép, tay nắm lấy dây thép, điều khiển móc cẩu để móc vào dây ba lô bên dưới.
Cao Phi lúc này hơi lười, anh không muốn chạy xuống dưới đó một chuyến nữa nên muốn dùng cách này để ăn gian. Nhưng thực tế luôn làm người ta thất vọng, khoảng cách này không hề gần, Cao Phi nhìn còn chẳng rõ, chứ đừng nói đến chuyện điều khiển cho chuẩn xác.
Loay hoay trên đó mấy phút, thấy không tài nào móc được, Cao Phi đành bỏ cuộc. Anh quyết định vẫn phải xuống dưới đó một chuyến. Cao Phi chạy đi, phủi sạch tuyết bám trên ngực rồi đi về hướng xuống núi.
Đi được năm bước, anh bỗng bị giật lại. Quay đầu nhìn mới phát hiện, hóa ra là sợi dây an toàn lúc nãy chưa tháo ra. Anh quay lại tháo dây an toàn rồi mới tiếp tục xuống núi.
Lần này Cao Phi mất ít thời gian hơn nhiều, chủ yếu là vì thức ăn đã tiêu hóa gần hết, không còn khó chịu như trước nữa. Hơn nữa, vì đã đi lại con đường này mấy lần nên anh đã quen thuộc, tốc độ tự nhiên cũng nhanh hơn.
Xuống đến nơi, Cao Phi mới phát hiện sợi dây ba lô mà anh dựng lên lúc nãy, không biết là do gió thổi hay do móc cẩu đẩy mà đã rơi xuống đất. Tình hình thế này, dù có tốn bao nhiêu sức lực thì ở bên trên cũng không thể nào móc vào được.
"Cả ngày hôm nay mình cứ chạy lên chạy xuống núi suốt." Cao Phi lẩm bẩm, cúi người treo dây ba lô vào móc cẩu, rồi mới ngẩng đầu nhìn lên trên.
Từ dưới nhìn lên, sẽ không bị chóng mặt, hơn nữa Cao Phi còn nhận ra thực ra nó không cao như khi nhìn từ trên xuống. Anh nhìn tới nhìn lui, lại khẽ nói một câu: "Giá mà ở đây xây được một cái thang máy thì tốt biết mấy..."