"Có ý gì chứ, bọn họ tụt lại phía sau mà có cơm tự sôi, chúng ta thì chỉ được gặm bánh mì khô, thế này chẳng công bằng chút nào." Tôn Tư Thần lên tiếng.
"Tôi muốn ăn thịt xào chua ngọt." Vương Hải Dương lẩm bẩm.
Cao Phi đứng bật dậy, nói: "Chờ đấy, tôi đi hỏi xem tại sao chúng ta chỉ được ăn bánh mì khô."
Cao Phi vừa đứng lên, còn chưa kịp hành động thì nghe thấy Lâm tham mưu hạ lệnh: "Tất cả, lên xe."
Thế là Cao Phi không còn cơ hội nói nữa, đành phải theo đại bộ đội trở về trước. Còn về sự đối xử bất công này, Cao Phi đã ghi nhớ trong lòng, định bụng đợi khi về đến nơi sẽ làm cho ra lẽ.
Xe bắt đầu lăn bánh, dọc đường xóc nảy, những tân binh trên xe chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ, chiếc xe cứ thế êm ả chạy về đích.
"Dậy đi, tất cả dậy mau lên."
Cao Phi đang mơ màng thì bỗng nghe thấy có người gọi. Cậu miễn cưỡng mở mắt, lúc này mới phát hiện ra là Lâm tham mưu đang hô lớn ở phía sau xe.
Lúc này, mưa đã tạnh hẳn. Cao Phi cùng tất cả tân binh trên xe lần lượt xuống xe. Đội ngũ vừa chỉnh đốn xong, Lữ đoàn trưởng lữ đoàn đặc chiến Từ Lượng liền xuất hiện từ đâu đó. Ông đi đến phía trước hàng ngũ, quét ánh mắt nhìn những người đang rệu rã vì mệt mỏi này.
"Bây giờ tôi không muốn đánh giá trạng thái hiện tại của các cậu. Tuy các cậu thực sự làm tôi thất vọng, nhưng tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, tôi cũng lười nói nhiều, cứ giải tán như vậy đi."
Lời của Từ Lượng nghe thật sự rất đả kích, nhưng trong hàng ngũ không một ai dám lên tiếng.
Từ Lượng đi rồi, giáo viên Ngưu bước đến phía trước đội ngũ, ông nói: "Trong nhà ăn đã chuẩn bị sẵn cơm canh và nước gừng cho các cậu. Lần này tôi đảm bảo lượng thức ăn tuyệt đối đầy đủ. Có lẽ trong số các cậu đã có nhiều người mệt đến mức chẳng buồn ăn, nhưng tôi vẫn phải nói, tất cả hãy đến nhà ăn, dù không ăn cơm thì cũng phải uống hết nước gừng, tránh cho các cậu bị cảm."
Lời của giáo viên Ngưu nghe dễ lọt tai hơn nhiều. Trong mắt Cao Phi, giáo viên Ngưu vẫn rất quan tâm đến họ, lo lắng họ dầm mưa sẽ bị cảm.
Thế nhưng, ngay khi Cao Phi đang ôm suy nghĩ đó và nảy sinh chút thiện cảm với giáo viên Ngưu, ông lại bồi thêm một câu: "Lãng phí tài nguyên trạm y tế cho đám gà mờ các cậu thì thật không đáng, vẫn là nước gừng thiết thực hơn."
Nghe xong câu này, chút thiện cảm vừa nhen nhóm của Cao Phi đối với giáo viên Ngưu lập tức tan biến. Hóa ra trong mắt ông, đám người bọn họ thậm chí còn chẳng đủ tư cách để sử dụng tài nguyên y tế bình thường.
"Tôi muốn đi đánh ông ta!" Vương Dã thì thầm một câu. Cao Phi nghe thấy rõ mồn một, bèn nhỏ giọng cổ vũ: "Về mặt tâm lý, tôi ủng hộ cậu."
"Gã to xác, tôi cũng ủng hộ cậu, cũng là ủng hộ về mặt tâm lý thôi." Tôn Tư Thần cũng nói theo.
Tưởng Lực vì đứng ở hàng trên nên nghe thấy, cậu ta quay đầu lại nhìn mấy người đang thì thầm phía sau.
Giáo viên Ngưu dường như đã thấy động tĩnh bên này, đặc biệt là Vương Dã. Cậu ta to cao như vậy, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật, chỉ cần cử động nhẹ cũng đủ để người phía trước chú ý.
Giáo viên Ngưu giơ tay chỉ Vương Dã: "Cậu, người lính to xác kia, bước ra khỏi hàng!"
Vương Dã không ngờ rằng mình chỉ càu nhàu vài câu mà cũng bị bắt thóp, nhưng cậu vẫn rất dứt khoát chạy ra khỏi đội ngũ, đứng trước mặt giáo viên Ngưu, cúi đầu nhìn xuống người giáo viên đang đối mặt với mình.
Giáo viên Ngưu không cao lắm, chỉ tầm mét bảy, đứng đối diện với một gã to xác cao hơn mét chín, sự chênh lệch chiều cao này quả thật là... (tự tưởng tượng).
"Vừa nãy trong hàng ngũ cậu nói gì thế? Nếu cậu có lời muốn nói, được thôi, tôi nhường vị trí này cho cậu, để cậu nói cho mọi người cùng nghe!"
Giáo viên Ngưu chằm chằm nhìn vào mặt Vương Dã. Trong suy nghĩ của ông, trước đây bất cứ tân binh nào bị gọi ra đứng trước mặt mình đều sẽ ngoan ngoãn nhận lỗi. Thế nhưng Vương Dã nhìn chẳng khác nào một gã ngốc, lại còn dám trừng mắt với ông.
Vương Dã đúng là một người thật thà, cậu chẳng nghĩ ngợi gì mà nói luôn: "Báo cáo giáo viên, vừa nãy trong hàng ngũ tôi nói: Tôi muốn đánh ông!"
Giáo viên Ngưu nghe thấy câu này thì sững sờ tại chỗ. Ông thực sự không ngờ Vương Dã lại dám nói ra những lời như vậy. Ông cũng hiểu rõ, làm giáo viên vốn là công việc dễ bị ghi hận. Có thể nói, không một ai từng qua huấn luyện đặc biệt của ông lại không muốn đánh ông, dù là lứa này hay lứa trước, ai cũng có suy nghĩ đó. Nhưng chưa từng có ai dám nói thẳng ra, cùng lắm chỉ là bàn tán nhỏ to sau lưng.
Vương Dã này hay thật, lại dám đem suy nghĩ đó nói ra trước mặt bao nhiêu người, cái gan này đúng là không nhỏ.
Lâm tham mưu bên cạnh nghe thấy lời Vương Dã, trực tiếp cất sổ ghi chép trong tay, nắm chặt nắm đấm, định tiến về phía Vương Dã.
Giáo viên Ngưu đưa tay ngăn Lâm tham mưu lại. Ông bỗng nở một nụ cười quái dị, nhìn Vương Dã nói: "Được, cậu dám nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình, cậu giỏi hơn người khác nhiều đấy. Ít nhất cậu dám nói thật, nhưng cậu có thực sự dám động thủ không?"
Vương Dã cúi đầu nhìn bàn tay mình, nói: "Có gì mà không dám, tôi không phải đại diện cho một mình tôi đâu, tôi có mấy người bạn, họ đều ủng hộ ý nghĩ của tôi đấy."
Giáo viên Ngưu nhìn thẳng vào đội ngũ phía trước, hỏi: "Có người ủng hộ à? Là ai!"
Vương Dã đáp: "Họ chỉ ủng hộ tôi về mặt tâm lý thôi!"
"Tôi có thể hiểu được suy nghĩ trong lòng cậu, bởi vì nếu là tôi, tôi cũng rất muốn đánh chính mình. Vậy thì tôi cho cậu cơ hội, đến đây!" Giáo viên Ngưu nói xong liền làm tư thế chuẩn bị.
Vương Dã thấy giáo viên Ngưu đã vào thế, theo bản năng siết chặt nắm đấm. Cuộc chiến giữa hai người như sắp bùng nổ thì Vương Dã bỗng nhiên thả lỏng tay, đứng nghiêm, nhìn về phía sau lưng giáo viên Ngưu.
Giáo viên Ngưu vốn đã chuẩn bị sẵn sàng, ông đã nghĩ đến cảnh mình sẽ thu phục gã to xác trước mặt này như thế nào. Thế nhưng, khi thấy Vương Dã đột ngột buông nắm đấm, còn đứng thẳng người nghiêm chỉnh và nhìn về phía sau lưng mình, điều này khiến ông theo bản năng nghĩ rằng có người đến, hơn nữa rất có thể là Lữ đoàn trưởng Từ Lượng.
Giáo viên Ngưu chỉ có thể nghĩ đến Lữ đoàn trưởng Từ Lượng, vào giờ này trong lữ đoàn đặc chiến, ngoài ông ấy ra thì chẳng còn lãnh đạo nào khác xuất hiện.
Tất nhiên, trong lữ đoàn đặc chiến vẫn còn vài lãnh đạo chức vụ cao hơn giáo viên Ngưu, ví dụ như tham mưu trưởng hay chính ủy, nhưng giáo viên Ngưu hiểu rõ, đến giờ này thì các lãnh đạo khác chắc hẳn đều đã đi ngủ cả rồi.