Lúc này, quản trị viên Tiểu Đinh đang mở cửa phòng đọc sách. Nghe thấy Cao Phi nói vậy, anh ta đẩy cửa ra rồi đáp: "Cậu đừng có suy diễn lung tung, sao tôi lại phải mượn tiền cậu chứ? Hơn nữa, chúng ta cũng đâu có thân thiết gì. Không mượn tiền đâu, cậu vào tìm đi. Nếu là sách về kiến thức máy tính thì ở hàng thứ ba bên phải, tôi đã dán nhãn trên đó rồi, cậu tự tìm nhé, tôi ở đây đợi cậu."
Cao Phi không ngờ mình lại nghĩ sai, anh đi thẳng vào trong, hướng tới vị trí mà Tiểu Đinh đã chỉ. Kệ sách đó chia làm hai mặt, mỗi mặt có bảy tầng, bên trên đều chứa sách. Tuy nhiên, sách về kiến thức máy tính không nhiều lắm, chỉ chiếm bốn tầng của một mặt. Cao Phi đứng trong đó, từng cuốn từng cuốn rút ra xem, anh cũng chẳng biết nên chọn cuốn nào cho tốt.
Mao Binh của ban hậu cần chạy bộ đến trung tâm văn hóa giải trí. Vừa đến nơi, cậu ta liền lao thẳng tới phòng bóng bàn. Tới cửa, cậu nhìn vào trong nhưng không thấy Cao Phi đâu, thế là lại chạy lên tầng hai tìm phòng bi-a. Phòng bi-a ở tầng hai nằm ngay góc, đối diện với hướng của phòng đọc sách.
Người trong phòng bi-a không đông bằng phòng bóng bàn dưới tầng. Cậu ta chưa kịp đến nơi đã nghe thấy tiếng lạch cạch bên trong. Mao Binh đứng ở cửa nhìn vào, phát hiện cũng không có Cao Phi. Lúc này cậu mới thấy lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ Cao Phi đến đây thấy đông người, không có ai ghép cặp nên đã quay về rồi?
Nhưng nghĩ lại thì cũng không thể nào, trên đường đến đây cậu đâu có thấy Cao Phi quay về. Chẳng lẽ anh không đến đây để chơi?
Mao Binh lại nghĩ, trung tâm văn hóa giải trí còn có phòng huấn luyện tổng hợp dùng để rèn luyện, ví dụ như có bao cát bên trong, có thể tập đấm bốc để giải tỏa áp lực trong lòng.
"Chẳng lẽ Cao Phi đang tức giận trong lòng nên vào phòng huấn luyện tổng hợp để trút giận rồi?" Mao Binh thầm nghĩ, rồi lại men theo cầu thang đi xuống, nhắm thẳng hướng phòng huấn luyện tổng hợp.
Cậu đến phòng huấn luyện tổng hợp, nhìn qua cửa vào, đúng lúc một sĩ quan cấp hai đang khâu chăn ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu. Sĩ quan này lên tiếng hỏi Mao Binh: "Nhóc con, cậu có chuyện gì à?"
Sĩ quan cấp hai nghĩ rằng Mao Binh đến phòng huấn luyện tổng hợp để tập luyện. Mặc dù bình thường rất ít người vào đây tập, hầu như là không có, vì mọi người đã quá mệt sau các buổi huấn luyện chính khóa, chẳng ai muốn tự làm khổ mình thêm nữa. Những người đến trung tâm văn hóa giải trí đa phần đều là để chơi, không ngờ hôm nay lại gặp một ngoại lệ.
"Báo cáo lớp trưởng, tôi đến tìm người. Người trong ban của chúng tôi nói là đến trung tâm văn hóa giải trí, nhưng tôi tìm ở phòng bóng bàn và phòng bi-a đều không thấy, tôi cứ tưởng anh ấy đến đây." Mao Binh vừa nói vừa định quay người rời đi.
"Người cậu tìm có phải là một tân binh không? Nếu đúng thế thì cậu lên phòng đọc sách trên kia xem thử đi." Khi sĩ quan cấp hai nói điều này, trong giọng nói có chút thất vọng. Anh cứ tưởng hôm nay gặp được người đến phòng huấn luyện tổng hợp để tập luyện, không ngờ lại nghĩ nhiều rồi. Phòng huấn luyện này thực sự đã trở thành vật trưng bày, bao nhiêu thiết bị tập luyện tốt như vậy mà chỉ để anh và một chiến sĩ khác dùng.
"Cảm ơn lớp trưởng!" Mao Binh cảm ơn một tiếng rồi xoay người chạy lên cầu thang. Cậu nhanh chóng lên tầng, đến trước cửa phòng đọc sách. Chưa kịp vào trong, cậu đã nhìn thấy Cao Phi đang lật sách ở bên trong.
Mao Binh bước vào, quản trị viên Tiểu Đinh đang ngồi cạnh bàn đăng ký nhìn thấy Mao Binh liền hỏi: "Cậu cũng đến mượn sách à?"
Mao Binh đáp: "Tôi xem thử đã, có cuốn nào muốn đọc thì tôi sẽ mượn hai cuốn."
Cao Phi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Mao Binh, anh quay đầu lại. Khi thấy là Mao Binh, anh liền nói: "Lão Mao, sao cậu cũng đến đây?"
Mao Binh đi đến bên cạnh Cao Phi, tiện tay lấy một cuốn sách trên kệ xem qua rồi nói: "Lớp trưởng nói cậu đến trung tâm văn hóa giải trí, tôi tưởng cậu qua đây chơi, nghĩ cậu đi một mình cũng chán nên cũng đến theo. Ai ngờ cậu lại chạy tới đây tìm sách đọc."
Cao Phi cũng đang cầm một cuốn sách trên tay, anh nói với Mao Binh: "Tôi vốn dĩ đến đây để mượn sách đọc mà, tôi đâu có đi chơi đâu. Hay là cậu cũng mượn vài cuốn xem đi, giống như mấy cuốn tôi đang cầm đây này, đều là sách rất bổ ích."
Mao Binh liếc nhìn cuốn "Cơ sở lý luận máy tính" trên tay Cao Phi, cậu lắc đầu nói: "Loại sách này tôi không đọc đâu, tôi tự tìm hai cuốn tiểu thuyết võ hiệp xem thì hơn. Cậu có muốn xem không, tôi giới thiệu cho vài cuốn."
Cao Phi lắc đầu: "Thôi, tôi mượn vài cuốn để học tập, sách giải trí thì tôi không đọc đâu."
Cao Phi lại liên tiếp tìm ra vài cuốn sách nữa. Anh cũng không vội rời đi vì Mao Binh vẫn còn đang tìm sách. Anh ngồi bệt xuống đất ở một góc phòng đọc sách mà xem. Quản trị viên Tiểu Đinh thấy Cao Phi ngồi ngay dưới đất liền đi tới hỏi: "Cậu định ngồi đây đọc luôn à?"
Cao Phi vừa bị ngắt quãng, anh ngẩng đầu nhìn quản trị viên Tiểu Đinh rồi nói: "Lớp trưởng Đinh, sách này tôi sẽ mượn, nhưng thấy ở đây khá yên tĩnh nên tôi ngồi đọc một lát."
Quản trị viên Tiểu Đinh nói: "Được thôi, vậy cậu cứ ngồi đó đọc đi, khi nào các cậu quyết định về thì tôi sẽ đăng ký cho."
Nói xong, Tiểu Đinh nhìn cuốn sách trên tay Cao Phi rồi bảo: "Cậu định học kiến thức cơ bản về máy tính à? Nếu chỉ là hứng thú nhất thời thì đọc cũng không sao, nhưng nếu cậu thực sự muốn học thì tôi có thể giới thiệu cho cậu vài cuốn khác."
Cao Phi nghe vậy liền thấy hứng thú, anh vội hỏi quản trị viên Tiểu Đinh: "Cuốn nào vậy anh? Vị trí cụ thể ở đâu, tôi đi tìm ngay đây."
Quản trị viên Tiểu Đinh mỉm cười: "Không ở đây, cũng không phải là sách. Cậu đợi ở đây nhé, tôi đi lấy cho."
Nói đoạn, Tiểu Đinh đi về phía cửa phòng đọc sách. Khi ra đến ngoài, anh lại thò đầu vào nói với Cao Phi: "Cậu trông giúp tôi một chút nhé, tôi quay lại ngay."
Cao Phi liên tục gật đầu, dù sao bây giờ anh cũng không vội đi, còn phải đợi Mao Binh tìm sách nữa.
Cao Phi không phải đợi lâu, quản trị viên Tiểu Đinh đã quay lại. Trên tay anh cầm một tập báo, là loại báo đóng thành tập chứ không phải từng tờ đơn lẻ như quân báo mà họ vẫn thường thấy.
Quản trị viên Tiểu Đinh đưa tập báo cho Cao Phi, kèm theo một cuốn sách có đính kèm đĩa CD. Anh nói: "Nếu cậu chuyên tâm học tập thì những thứ này sẽ giúp ích cho cậu nhiều hơn đấy."
Cao Phi nhận lấy xem thử, phát hiện Tiểu Đinh đưa cho mình là báo Máy tính, hơn nữa nhìn ngày tháng trên đó thì vẫn còn khá mới. Anh vội vàng cảm ơn quản trị viên Tiểu Đinh.
"Lớp trưởng Đinh, cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm! Những thứ này có cần phải đăng ký không ạ?"