"Chết tiệt!" Mặt Cao Phi đập thẳng vào mông Tưởng Lực. Sau cú va chạm, mặt cậu bật ngược trở lại, người ngã ngồi xuống đất. Còn Tưởng Lực ở phía trước thì chúi người tới trước, may mà chống tay xuống đất kịp, nếu không thì mặt đã "hôn" đất rồi.
Mặc dù mọi người đã thực hiện động tác lấy đà và giãn cách khoảng cách, nhưng Cao Phi không thể ngờ tới việc Tưởng Lực sau khi lấy đà chuẩn bị nhảy thì không nhảy tới trước, mà đột ngột ngồi xổm xuống, hai tay sờ soạng đôi giày ở chân phải.
Tưởng Lực chống tay đứng dậy, quay đầu lại nhìn thấy Cao Phi, liền hỏi: "Cao Phi, cậu làm cái gì thế?"
Khóe mắt Cao Phi đã ứa cả nước mắt, tay cậu ôm lấy mũi. Cú đâm này đập đúng vào sống mũi, cảm giác nhức nhối tức thì khiến nước mắt cậu trào ra.
"Sao cậu lại đột ngột dừng lại?" Cao Phi vừa ôm mũi vừa chất vấn Tưởng Lực đang quay đầu nhìn lại.
"Tôi buộc dây giày, cậu không nhìn phía trước à?" Tưởng Lực cũng cạn lời, anh ta vừa lấy đà thì phát hiện dây giày phải bị tuột, nên cúi xuống buộc, ai ngờ vừa cúi xuống thì mông đã bị "tấn công".
Cao Phi cũng chẳng biết nói gì. Cậu đã quá mệt, đầu óc hơi tê liệt, chỉ theo phản xạ thấy Tưởng Lực làm động tác chuẩn bị nhảy thì cậu cũng nhảy theo. Đáng lẽ như vậy sẽ giữ được nhịp độ, khi Tưởng Lực nhảy tới trước, cậu sẽ rơi vào đúng vị trí của anh ta, nào ngờ Tưởng Lực làm động tác lấy đà xong lại không nhảy mà còn cúi người, chổng mông lên cao.
Chuyện gì mà trùng hợp thế không biết, lấy mặt đâm vào mông, loại chuyện này trước đây chỉ nghe trong truyền thuyết, không ngờ hôm nay Cao Phi lại được đích thân trải nghiệm.
"Cậu không được... Á!" Cao Phi chưa nói hết câu đã cảm thấy thắt lưng mình bị đâm sầm vào, tiếp đó, cậu ngã nhào xuống đất cùng một người khác. Cao Phi nhìn lại, đó là người phía sau cậu, cậu không biết tên đối phương, chỉ biết có người gọi anh ta là Hổ Tử.
Cao Phi còn chưa kịp nói gì thì Hổ Tử, người đâm vào cậu, đã tỏ thái độ trước. Anh ta chống tay đứng dậy, chất vấn Cao Phi: "Sao cậu đột nhiên dừng lại thế, cố ý chặn đường tôi à?"
Điều này lại càng làm Cao Phi cạn lời. Việc cậu đâm vào Tưởng Lực là do sự cố bất ngờ, cậu không kịp trở tay, nhưng cậu nhảy nhanh nên đã giãn cách được khoảng cách với Hổ Tử phía sau. Phía trước đã xảy ra sự cố, phía sau đã có thời gian và khoảng cách để Hổ Tử phản ứng, sao anh ta vẫn còn đâm vào được?
Thế là Cao Phi chất vấn lại Hổ Tử: "Anh không có mắt à? Không biết nhìn phía trước sao?"
Hổ Tử cũng thấy mình đuối lý, anh ta thực sự không nhìn phía trước mà chỉ theo phản xạ nhảy từng nhịp một. Anh ta quá mệt, tư duy đã tê liệt, nào ngờ phía trước lại xảy ra sự cố.
Hổ Tử không cãi lại nữa, đúng lúc này, Cao Phi đột ngột vươn tay đẩy mạnh một cái, đẩy anh ta ngã xuống đất.
Hổ Tử ngồi bệt xuống đất: "Cậu đẩy tôi làm gì, muốn đánh nhau à..."
Ngay khi Hổ Tử vừa dứt lời, "bộp" một tiếng, một thân hình rơi xuống đúng vị trí cũ của anh ta. Cao Phi lườm Hổ Tử một cái, nói: "Tôi không đẩy anh thì anh đã bị người ta đâm trúng rồi."
Lúc này Hổ Tử mới nhận ra là do mình quá nóng vội. Anh ta chống tay đứng dậy, nói với Cao Phi: "Xin lỗi, hiểu lầm cậu... Á..."
Hổ Tử chưa nói hết câu đã kêu lên một tiếng thất thanh. Hóa ra, nhờ Cao Phi đẩy một cái nên anh ta đã tránh được người phía sau, nhưng cũng vì thế mà lệch khỏi hàng, không để ý đến người bên cạnh. Người ở phía sau bên cạnh anh ta không chú ý đến Hổ Tử, vừa tiếp đất đã giẫm thẳng lên tay anh ta.
Người giẫm lên tay Hổ Tử phát hiện mình giẫm phải người, lập tức tỉnh táo lại, vội vàng thu chân về, nói với Hổ Tử: "Xin lỗi, người anh em!"
Hổ Tử vừa định há miệng chửi bới thì người kia sau khi nói lời xin lỗi đã nhảy lên phía trước, hoàn toàn không cho anh ta cơ hội để mắng nhiếc hay giáo huấn.
Tham mưu Lâm đã phát hiện ra vấn đề trong đội ngũ, ông giơ tay chỉ về phía Cao Phi, hét lớn: "Các cậu bị làm sao thế, ai cho phép các cậu dừng lại? Nhảy lên! Còn muốn ăn cơm nữa hay không?"
Nếu lúc này có thể trả lời, Cao Phi chắc chắn sẽ nói là không muốn ăn nữa, nhưng cậu không nói. Cậu hiểu rõ nếu nói như vậy chắc chắn sẽ bị phạt, bây giờ tốt nhất đừng tự chuốc lấy phiền phức. Thế là cậu ném cho Hổ Tử một ánh nhìn cảm thông rồi bắt đầu nhảy tới trước.
Tưởng Lực cũng đã khôi phục lại nhịp độ nhảy cóc bình thường, còn Hổ Tử cũng lầm lũi nhảy theo.
Tay Hổ Tử đau nhức, cú giẫm đó quá mạnh, dù sao cũng không phải giẫm bình thường, mà là giẫm sau khi tiếp đất cộng thêm trọng lượng cơ thể người, đau thấu xương. Hổ Tử chỉ đành cắn răng chịu đựng, cảm giác bàn tay bị giẫm như đã phế rồi, đau đến mức không dám cử động, hình như còn sưng lên, đến nắm tay cũng không nắm nổi.
"Mẹ kiếp, xui xẻo thật, đâm trúng người cũng thôi đi, còn suýt bị người phía sau đâm, lại còn xui xẻo bị người ta giẫm cho một phát. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, viết tiểu thuyết cũng không ai viết như vậy."
Hổ Tử lầm bầm trong lòng. Lần này anh ta cẩn thận hơn nhiều, ánh mắt dán chặt vào Cao Phi phía trước, sợ người phía trước đột ngột dừng lại. Đồng thời, anh ta thầm nghĩ: "Lần này phải chú ý, không thể đâm vào người khác nữa. May mà tên phía trước vừa nãy đẩy mình một cái, nếu không mình cũng bị đâm rồi. Đã đâm người, lại bị đâm, rồi còn bị giẫm một phát, cái đó còn hơn cả..."
"Không đúng!" Hổ Tử đột ngột nhận ra: "Nếu tên đó không đẩy mình, cùng lắm mình chỉ bị người phía sau đâm thêm một cái thôi, cũng không đến nỗi bị người ta giẫm lên tay!"
Hổ Tử nghĩ thông suốt rồi, nhìn về phía Cao Phi phía trước, cảm thấy ngứa mắt vô cùng. Lúc này, cảm nhận cơn đau từ bàn tay, nghĩ tới kẻ cầm đầu tất cả mọi chuyện chẳng phải là Cao Phi phía trước sao? Anh ta nghĩ, phải tìm cách trả thù, nếu không thì trong lòng không cân bằng nổi.
Cao Phi ở phía trước không hề biết ý nghĩ của Hổ Tử. Nếu biết, chắc chắn cậu sẽ đề phòng. Bây giờ, giống như Hổ Tử, mắt cậu dán chặt vào người phía trước, đề phòng đối phương đột ngột dừng lại để rồi cậu đâm sầm vào.
Lần này Cao Phi đã khôn ngoan hơn, cậu nhìn chằm chằm vào Tưởng Lực, chỉ khi Tưởng Lực nhảy đi, cậu mới nhảy theo. Tưởng Lực chưa nhảy đi và tiếp đất, cậu tuyệt đối không nhảy.
Cao Phi đã suy nghĩ kỹ, dù có bị người phía sau đâm trúng thì cũng không được tự mình đâm vào người phía trước. Cú đâm vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, mũi cậu đến giờ vẫn còn ê ẩm.