Người chiến sĩ nọ lại nói lời cảm ơn với Cao Phi, hai tay siết chặt dây đeo ba lô trước ngực rồi tiếp tục bước đi.
Cao Phi cũng rảo bước theo sau. Đột nhiên, chân anh như bị thứ gì đó hút chặt lấy, cả người mất trọng tâm, ngã nhào về phía trước.
Vương Dã và một người nữa kịp thời chạy đến đỡ anh dậy. Cao Phi chửi thề: "Mẹ kiếp, đây là cái quỷ gì thế?"
Cao Phi cúi người xuống, mò mẫm trên mặt đất. Vương Dã thấy vậy liền hỏi: "Cao Phi, cậu bị sao thế, làm mất đồ à?"
Cao Phi giơ một chân lên cho Vương Dã xem. Lúc này Vương Dã mới phát hiện, chiếc chân mà Cao Phi giơ lên chỉ còn lại một chiếc tất đã nhuốm màu bùn đất, còn đôi giày trên chân anh không biết đã đi đâu mất.
Cao Phi nói: "Mẹ nó, giày của tôi bị bùn hút mất rồi, phải tìm lại mới được."
Ngay lúc đó, Tôn Tư Thần cúi người xuống. Cậu ta phát hiện ra chiếc giày bị hút dưới bùn của Cao Phi. Thực ra cậu ta cũng không nhìn thấy giày, chỉ là phát hiện trên mặt đất có một hố bùn bị lún xuống.
Tôn Tư Thần thò tay vào trong mò mẫm, quả nhiên chạm phải giày của Cao Phi. Cậu ta dùng sức kéo lên, thấy chiếc giày bị hút rất chặt, liền bảo: "Lực hút của bùn ở đây mạnh thật, tốn sức ghê."
Cao Phi nói: "Để tôi làm cho."
Nói rồi Cao Phi cũng cúi người xuống.
Tôn Tư Thần đáp: "Không sao, tôi nắm được rồi, sắp kéo được nó ra đây."
Tôn Tư Thần vừa nói vừa thò cả bàn tay kia xuống. Chỉ thấy cậu ta cắm hai tay vào bùn, khom lưng dùng sức kéo lên.
Nhưng thực tế không thuận lợi như vậy. Cậu ta đúng là đã làm chiếc giày lay động, nhưng lại không tài nào lôi nó ra được. Thế là cậu ta chổng mông ra sau, dồn toàn lực kéo mạnh.
"Lão Tôn, đừng có làm hỏng giày của tôi đấy nhé!" Cao Phi thấy Tôn Tư Thần dùng sức như vậy thì lo lắng nhắc nhở.
"Cậu coi thường giày quân đội của chúng ta quá rồi đấy, không hỏng được đâu." Tôn Tư Thần vừa nói, mông lại hạ thấp xuống, miệng phát ra tiếng: "Ưm..."
"Bộp!"
Một tiếng động vang lên, Tôn Tư Thần ngồi bệt xuống vũng bùn. Bùn đất bắn tung tóe lên mặt Cao Phi và Vương Dã đứng bên cạnh. Tôn Tư Thần ngơ ngác, tay cầm chiếc giày vừa rút ra từ đống bùn, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Thấy bộ dạng của Tôn Tư Thần lúc này, Cao Phi buồn cười lắm nhưng phải cố nhịn, dù sao Tôn Tư Thần cũng vì giúp anh lấy giày mới ra nông nỗi này.
Tôn Tư Thần thấy Cao Phi muốn cười mà không dám, liền ném chiếc giày đầy bùn vào người anh: "Buồn cười lắm à? Tôi đang giúp cậu đấy, cậu có còn lương tâm không hả?"
Cao Phi đỡ lấy chiếc giày, cũng chẳng kịp lau chùi, vội đưa tay kéo Tôn Tư Thần dậy rồi cười làm hòa: "Lỗi của tôi, lỗi của tôi!"
Tôn Tư Thần không thèm để ý đến Cao Phi nữa, cậu ta hất tay Cao Phi ra rồi tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này Cao Phi mới đứng lò cò một chân, xỏ chiếc giày đầy bùn vào. Sau khi đi xong, anh mới đặt chân xuống, buộc chặt dây giày rồi đuổi theo Tôn Tư Thần.
Không biết đã qua bao lâu, tất cả mọi người đều đã kiệt sức, thế nhưng phía trước vẫn chưa thấy bóng dáng con đường nhựa đâu. Cao Phi thầm nghĩ, chẳng lẽ lại phải hành quân tiếp sao, nếu thế thì chết mất.
Tôn Tư Thần không chạy nổi nữa, cậu ta vịn vào một thân cây rồi dừng lại. Cao Phi thấy vậy liền tiến lại gần, nhìn Tôn Tư Thần đang cúi đầu thở dốc: "Lão Tôn, cậu lại không trụ được nữa à? Còn chưa biết đích đến ở đâu đâu đấy."
Tôn Tư Thần ngẩng đầu nhìn Cao Phi rồi nói: "Giờ tôi thật sự thấy hối hận rồi. Hối hận vì đã đến đây chịu tội. Nếu lúc trước tôi cứ ngoan ngoãn xuống các đơn vị cơ sở thực tập, thì giờ ít nhất cũng đang hưởng đãi ngộ của một trung đội trưởng rồi. Đúng là cái đồ ngu, tự tìm khổ cho mình."
Cao Phi cười khổ. Anh nghĩ, đâu chỉ mình Tôn Tư Thần nghĩ vậy, chính anh cũng đang nghĩ thế. Dù huấn luyện ở đại đội trinh sát cũng rất mệt, nhưng so với những ngày tháng sau khi đến Lữ đoàn Đặc chiến này, thì cuộc sống ở đại đội trinh sát quả là thiên đường.
Cao Phi nói: "Lão Tôn, cậu nói vậy thì chẳng phải tôi cũng tự tìm khổ cho mình sao? Ở đơn vị cũ tôi sống tốt lắm, ít nhất là thoải mái hơn bây giờ nhiều. Hơn nữa, tôi còn là 'con ông cháu cha', nếu ở lại đơn vị cũ, chỉ cần tôi muốn, tôi có thể sống sung sướng hơn nữa."
Tôn Tư Thần lườm Cao Phi một cái: "Cậu mà cũng là 'con ông cháu cha' á? Cứ chém gió đi, tôi mà tin cậu mới lạ. Nếu cậu thực sự có quan hệ thì đã chẳng đến đây. Cậu tưởng tôi ngốc à? Người có quan hệ thì ai mà đến đây chịu khổ chịu tội chứ."
Cao Phi bĩu môi, ra vẻ bất cần: "Cậu không tin thì thôi, tôi lừa cậu làm gì!"
Tôn Tư Thần nhìn mặt Cao Phi: "Được, cậu cứ cho là vậy đi. Thế cậu nói xem, cậu là 'con ông cháu cha' của ai? Để tôi xem quan hệ của cậu có cứng thật không."
Cao Phi nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến họ, anh mới hạ thấp giọng nói với Tôn Tư Thần: "Lão Tôn, tôi nói cho cậu nghe, quan hệ của tôi cứng lắm. Chính ủy quân khu ở đơn vị cũ của tôi, chính là ông nội tôi đấy."
Tôn Tư Thần khựng lại một chút, rồi giơ ngón tay cái về phía Cao Phi: "Cậu tự nhìn xem, trời đã tối sầm lại rồi, cậu có biết tại sao không?"
Cao Phi đưa tay qua mép mũ, gãi gãi đầu, không hiểu ý Tôn Tư Thần là gì, liền đáp: "Trời tối thì là chuyện bình thường thôi, sắp đến tối rồi thì tự nhiên nó tối xuống, hơn nữa hôm nay thời tiết cũng không đẹp."
Tôn Tư Thần xua tay liên tục: "Sai rồi, chẳng liên quan gì cả. Trời tối xuống như vậy, chủ yếu là do những lời cậu vừa nói đấy. Cậu chém gió kinh quá, cậu tự đếm xem trên trời có bao nhiêu con bò đang bay đi kìa."
Cao Phi sao lại không hiểu ý của Tôn Tư Thần, anh định thanh minh, nhưng nghĩ lại thì thôi, không tin thì thôi vậy. Dù sao ngay từ đầu, ý định của anh là đến một đơn vị không có bất kỳ mối quan hệ nào với đơn vị cũ. Như vậy, anh và ông nội sẽ không còn liên quan trực tiếp đến nhau, cũng sẽ chẳng có ai nói anh dựa vào quan hệ để thăng tiến.
Cao Phi chọn cách im lặng. Trong mắt Tôn Tư Thần, điều này đồng nghĩa với việc anh đã bị cậu ta bóc mẽ nên không còn mặt mũi nào tiếp tục "chém gió" nữa. Thế là Tôn Tư Thần nói tiếp: "Được rồi, tôi hiểu ý cậu là gì. Chẳng phải cậu muốn an ủi tôi, bảo tôi tiếp tục kiên trì sao? Yên tâm đi, tôi đã bị cậu và tên to con kia kéo đến bước này rồi, sao có thể dễ dàng bỏ cuộc được..."