
“Thế còn về trường hợp của Neko thì sao?” Jack hỏi khi cả ba cùng đi bộ vòng quanh hồ, mặt nước hồ đóng một lớp băng mỏng và tuyết phủ xung quanh. “Cô ấy vẫn còn ở đây mà.”
Neko ngước nhìn Jack, có vẻ nhận ra câu chuyện đang nhắc đến mình.
“Bọn cướp đó không cần nó,” Ông Sora trả lời một cách cay đắng.
“Cha mẹ Neko thật là những người may mắn.”
Ông Sora thở dài tiết lộ, “Cha mẹ nó đã qua đời ngay trong đợt cướp bóc đầu tiên rồi.”
“Vậy giờ ai đang chăm sóc Neko?”
“Chẳng ai cả. Nó là trẻ mồ côi ở làng. Mọi người vẫn nuôi nấng nó, nhưng nó giờ giống như một vết sẹo gợi cho cả làng nhớ lại những mất mát đau buồn thì đúng hơn.”
Jack thấy lòng sục sôi lửa giận. Cũng như nó, Neko đã mất đi tất cả những gì thân thương nhất. Ít ra thì Jack vẫn còn may mắn khi có được những người bạn như Akiko, Yamato và Yori cùng chung vai sát cánh. Còn Neko chẳng có ai cả. Jack biết Neko đã phải chịu đựng sự đau đớn tinh thần như thế nào khi phải sống một mình. Ý chí quyết tâm của nó càng dâng cao. Tên Akuma và băng đảng của hắn là những kẻ xấu xa, tàn bạo - còn hơn cả quỷ ác.
“Tôi cần phải trở lại Okayama,” lời nói của Jack khiến ông Sora giật mình.
“Nh-Nh-Nhưng cậu chưa thể đi lúc này được!”
“Đừng lo, tôi sẽ trở lại,” nó đáp. “Cùng với các samurai khác!”
Quyết định của Jack lan nhanh như gió khiến nó được cả làng xưng tụng như một đấng cứu thế. Mặc dù sáng hôm đó quyết tâm của nó rất vững chắc, nhưng đến giờ thì Jack bắt đầu nghi ngờ về việc nó có hoàn thành được lời hứa với dân làng hay không. Jack có thể thuyết phục được các võ sĩ khác tham gia trận chiến. Nhưng nếu họ biết nó là một kẻ ngoại quốc thì sao?
Dân làng trong nỗi vui mừng khôn xiết dường như đã quên mất điều đó.
Chỉ có Già làng Yoshi là không.
“Hãy mang Toge đi cùng cậu,” ông chỉ dẫn trong cuộc thảo luận về chuyến đi của nó trong bữa trưa ở nhà Trưởng làng Junichi. “Cậu ta sẽ đóng vai là người hầu kẻ hạ. Như vậy cậu sẽ có thêm uy danh.”
Khuôn mặt Toge nhăn lại trước lời gợi ý, tuy nhiên anh ta không còn lựa chọn nào khác.
“Cả cậu nữa, Sora, với tư cách là đại diện của làng.”
“Cháu nữa ạ!” Kunio hào hứng.
“Nếu cần,” Trưởng làng Junichi nói với giọng mệt mỏi. Dù vậy thì biểu cảm trên gương mặt ông như thể đang nhẹ nhõm vì sẽ không bị anh chàng này quấy rầy trong vài ngày tới.
“Cả Neko cũng đi nữa,” Jack nói.
“Để làm gì? Nó nấu ăn tệ kinh khủng,” Toge lẩm bẩm.
“Vậy anh có nấu cho tôi không?” Jack thách thức. Đương nhiên Toge không trả lời.
Đến lúc mọi thứ được chuẩn bị xong thì trời đã tối xẩm.
“Sáng mai chúng ta sẽ khởi hành,” Jack nói.
Jack thức dậy khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm xuất hiện, cơ thể sảng khoái và tinh thần tích cực hơn với nhiệm vụ sắp tới. Thời tiết hôm nay có vẻ khá thuận lợi. Ánh sáng của vầng dương mùa đông chiếu rọi xuống tấm chăn tuyết lấp lánh bao phủ đồng bằng Okayama. Con đường chính trở nên quang đãng hơn hẳn và uốn lượn đến tận chân trời.
Tất cả dân làng tập trung tại sân chung để tiễn đoàn. Lương thực và hành lí được chia thành năm phần, Jack muốn đảm bảo rằng lần này Neko sẽ không phải gánh trên vai lượng hành lí quá sức mình.
“Kunio!” nó lên tiếng khi cậu chàng định nhặt túi hành lí nhỏ nhất. “Túi gạo và nồi cơm này chắc chắn chẳng thấm tháp gì so với sức khỏe của một chàng nông dân cơ bắp như cậu đâu.”
Không muốn bị mất mặt trước những thanh niên khác trong làng, Kunio đành gượng mỉm cười.
“Chuyện nhỏ,” cậu ta cằn nhằn, đoạn nhấc nồi cơm nặng cùng túi hành lí cồng kềnh cố định trên lưng. Có hơi loạng choạng trước sức nặng ban đầu của hành lí, nhưng rồi Kunio cũng theo cả đoàn rời khỏi ngôi làng.
Bước qua những thửa ruộng bậc thang toàn tuyết, cả nhóm băng qua cây cầu gỗ bên cạnh cối xay, nhanh chóng ra khỏi địa phận làng Tamagashi. Neko vui vẻ nhảy chân sáo bên cạnh Jack, cô mừng rỡ vì lần đầu tiên không bị đối xử như nô lệ trong làng.
Đường sá quang đãng khiến hành trình trở nên thuận lợi, đến giữa buổi chiều thì khu vùng ven của Okayama đã hiện ra trước mắt cả nhóm. Toge thương lượng thành công cho cả nhóm ở tạm tại một căn phòng xập xệ như lần trước. Sau khi để Neko và Kunio đang thở dốc vì mệt ở lại canh chừng hành lí, những người còn lại đi vào thị trấn. Quảng trường chính nơi đây nhộn nhịp người qua lại, âm thanh náo nhiệt rộn rã khắp nơi.
“Hôm nay là chợ phiên,” Toge giải thích trong lúc dẫn Jack đi xuyên qua đám đông, lướt qua các hàng cá, vải lụa, gia vị và vô số mặt hàng khác từ dầu cho đến gỗ để làm nông cụ, bình gốm.
“Tin tốt đấy,” Jack nói, chiếc mũ rộng vành che khuất qua mắt nó. “Như vậy sẽ có nhiều samurai để tìm hơn.”
Cả bọn nhất trí rằng chợ phiên quá ồn ào và xô bồ, không thể thu hút sự chú ý của người khác được, vì thế Jack chọn một quán trà nhỏ ở góc quảng trường. Nơi này ngoài việc có tầm quan sát khá tốt toàn cảnh phiên chợ thì còn là một nơi thích hợp để gặp gỡ các ronin khác. Quan trọng nhất là, từ nơi này Jack có thể vạch ra đường chạy trốn tốt nhất phòng trường hợp danh tính của nó bị phát hiện.
Ứng xử theo đúng vai của mình, Toge gọi một ấm trà xanh cho chủ nhân, đoạn rót ra chén rồi quỳ sang phía bên cạnh ông Sora. Ba người lặng lẽ đảo mắt khắp phiên chợ để tìm vị võ sĩ thích hợp.
Gần như ngay lập tức Jack trông thấy một người. Người này vận trên mình bộ kimono đen tuyền giản đơn, chòm râu được cắt tỉa gọn gàng, trên hông giắt cặp kiếm được giữ gìn cẩn thận, bước đi vững chãi đầy tự tin, tuy nhiên không hề tỏ ra hung hăng.
“Thử với ông ta xem.”
Toge bật dậy nhanh chóng đến chỗ người đàn ông. Jack và ông Sora cùng quan sát Toge cúi người kính trọng, giới thiệu bản thân và mời vị võ sĩ vào uống trà. Vị võ sĩ hỏi Toge một câu, sau khi nghe câu trả lời, ông ta liền lắc đầu rồi đi tiếp. Toge quay trở lại với vẻ mặt rầu rĩ.
“Ông ta cảm ơn lời mời, nhưng không cần việc.”
Cả bọn lại tiếp tục tìm kiếm.
“Người kia thì sao?” ông Sora lên tiếng, tay chỉ vào một samurai ăn vận đẹp đẽ với chòm râu dài, cằm phình và bụng phệ.
“Đừng,” Jack nói khi thấy ông ta có vẻ ngoài giàu có hơn là một ronin. “Chúng ta cần tìm những võ sĩ nghèo đói vô chủ.”
“Còn người kia?” Toge hỏi.
Một vị võ sĩ gầy nhẳng với đôi má hóp và bộ kimono cũ mèm đi lang thang quanh khu chợ.
“Có thể,” Jack đáp, đoạn nhấp một ngụm trà trong lúc cân nhắc người này.
Vị samurai tiến lại gần hơn. Trong lúc đi qua một sạp hoa quả, anh ta lén nhón một quả táo giấu vào ống tay áo kimono.
“Anh ta rõ ràng nghèo đói,” ông Sora nói.
“Nhưng cũng là một tên ăn cắp nữa!” Toge lẩm bẩm.
Jack ngả theo hướng của Toge hơn. Họ cần những samurai trọng danh dự và đáng tin cậy. Nhưng trong hoàn cảnh này, cả bọn không có nhiều lựa chọn.
Đột nhiên đám đông trở nên xôn xao, một bà cụ già đùng đùng rẽ đám đông xông tới. Giơ cao chiếc gậy ba-toong trong tay, cụ bà liên tục đánh xuống đầu vị samurai nghèo đói.
“Đồ samurai ăn hại!” Bà hét. “Trả lại quả táo mau!”
“T... Tôi... đang định trả tiền mà,” vừa phân trần vị võ sĩ vừa lục lọi tìm túi tiền.
“Này thì trả này!” Bà cụ vẫn không ngừng đập cây gậy vào anh ta.
Vị samurai ôm đầu chịu trận trước đòn đánh liên tiếp từ cây gậy. Đánh rơi quả táo xuống đất, anh ta cắm đầu chạy thục mạng. Những người bán hàng xung quanh lập tức cười ngặt nghẽo trước hình ảnh vị võ sĩ chạy trốn khỏi một bà cụ già chỉ cao bằng phân nửa anh ta.
“Không được rồi,” Jack nói. “Chúng ta cần những người dũng cảm, ít nhất là thế.”
Nhiệm vụ của cả nhóm dường như trở nên khó khăn hơn trước rất nhiều khi không có mấy ứng viên tiềm năng đáp ứng được yêu cầu.
Đúng lúc đó thì một vị samurai có vẻ ngoài dày dạn kinh nghiệm chinh chiến bước qua quán trà. Vận trên mình bộ kimono đã sờn và không hề có gia huy, vị chiến binh này rõ ràng là một ronin đang tìm việc. Hơn nữa những vết sẹo càng chứng tỏ số lượng trận chiến mà ông ta tham dự.
“Đây rồi,” Jack lên tiếng.
Toge vội vàng đi tới cúi người trước vị chiến binh.
“Phiền ngài có thể lắng nghe chủ nhân của tôi nói đôi lời chăng?” Toge hỏi, đoạn hướng sự chú ý của ronin về phía Jack, khuôn mặt nó vẫn giấu kín dưới chiếc mũ rơm.
Bị thôi thúc bởi sự tò mò, ronin gật đầu đồng ý. Ông ta ngồi xuống bàn của Jack, đôi kiếm đặt ngay cạnh bên. Ông Sora lập tức rót cho ông ta một chén trà.
“Cảm ơn ông đã cất công đến đây,” Jack nói, đoạn cụng chén trà với ronin. Nó giới thiệu mình bằng tên của vị cha nuôi, “Tôi là Takeshi.”
Vị samurai cúi đầu đáp lại. “Tôi là Honen. Tôi có thể giúp gì cho ông?”
“Tôi đang thay mặt làng Tamagashi tìm kiếm những võ sĩ có thể bảo vệ họ khỏi sự tấn công của băng cướp trong mùa đông.”
“Sẽ là một vinh dự lớn nếu như không phải vì mục đích tầm thường đó.”
“Nhưng là một mục đích xứng đáng,” Jack tiếp lời. Nhận thấy vị ronin này muốn đi thẳng vào vấn đề hơn, nó nói thêm. “Kẻ dẫn đầu băng này là tên cướp khét tiếng Akuma, hay còn được gọi là Trăng Đen.”
“Hắn là một chiến binh đáng nể. Đã từng ra tay giết hàng trăm người, về vụ này tôi có nghe.”
“Giết một người dân thường không hề có vũ khí trong tay thì có gì gọi là đáng nể?” Jack nói. “Một kẻ như vậy sẽ nhanh chóng bại trận dưới tay một samurai như ông thôi. Ông sẽ gia nhập cùng chúng tôi trong trận chiến này chứ?”
Nhấp một hơi hết chén trà, Honen cân nhắc về lời đề nghị.
“Nếu tôi nhận lời thì công cho phần việc nguy hiểm này là gì?”
“Vì họ chỉ là những dân cày nghèo khổ nên chỉ có thể trả công bằng ba bữa ăn một ngày và gỗ.”
Nét mặt của vị samurai lập tức chuyển từ cảm thông sang phẫn nộ.
“Sao một samurai như ông lại có thể xúc phạm tôi bằng thứ đề nghị tầm thường nhỏ mọn đó!” Ông ta gầm lên, đập mạnh chén trà xuống mặt bàn. “Tôi có thể là một ronin, nhưng tôi không phải là kẻ ăn xin!”
Túm lấy cặp kiếm, vị samurai đùng đùng bước ra khỏi quán.
“Vô vọng rồi,” ông Sora thiểu não rên rỉ.
“Không thể từ bỏ hi vọng được,” Jack nói, mặc dù trong lòng nó cũng đang bắt đầu nghi ngờ về chiến dịch này.
Càng về chiều, phiên chợ càng trở nên vắng vẻ. Dù vậy cả nhóm vẫn cố gắng thu hút sự chú ý của hai samurai nữa. Vị đầu tiên sau khi nghe đến tên Akuma đã vội vã lấy cớ rồi đi; người thứ hai thì giận dữ nói rằng hi sinh cho bọn nông dân thấp hèn là một sự sỉ nhục đối với danh dự của samurai.
“Tôi dám chắc ngày mai sẽ khá hơn,” Jack lên tiếng, cố giấu nỗi thất vọng của riêng nó.
Toge chán nản trả tiền trà rồi cả ba người cùng quay lại căn nhà kho đã mướn lúc nãy. Trong lúc đi qua đường, Jack cảm giác như có ai đang theo dõi mình. Không nhìn lại, nó ra hiệu cho Toge đi tới ngõ tiếp theo.
Kẻ bám đuôi cũng đang tiến sát gần.
Vòng qua con đường nhỏ sau lưng các dãy nhà, Jack thúc giục những người nông dân bước đi nhanh hơn. Dù vậy cả nhóm vẫn không thể cắt đuôi. Ra dấu cho Toge và ông Sora đi tiếp, Jack lẻn vào một con hẻm nhỏ. Tiếng bước chân tiến lại gần trên tuyết. Jack nắm chặt chuôi kiếm. Một bóng người đi ngang qua.
Và dừng lại.
“Lúc nào cậu cũng trốn khỏi bạn bè thế này hả Jack?”