
Cả nhóm chạy dọc theo bờ biển la hét gọi thuyền trưởng dừng lại, nhưng thủy thủ đoàn vẫn bình thản rút neo. Có lẽ thuyền trưởng không nghe thấy, hoặc ông ta cố tình làm ngơ.
Lúc đến chỗ cầu gỗ, Miyuki nhanh chân nhảy thẳng lên boong tàu khiến đám người trên đó giật bắn cả mình.
Dù vậy họ vẫn không dừng lại.
Jack và Saburo dốc sức bình sinh quăng túi vải dù lên cho Miyuki chụp. Jack chạy lấy đà rồi khéo léo phóng lên mép tàu. Phía sau, Saburo mặt đỏ ửng vì mệt, liên tục giơ tay ra hiệu. Mỗi giây trôi qua tàu lại càng thêm cách xa.
“Nhảy ngay lập tức!” Jack hô.
Saburo vứt luôn chiếc gậy đi đường rồi liều mình phóng tới, chẳng may đập mình trúng phải thành tàu, Jack và Miyuki phải vất vả lắm mới kéo được anh chàng lên. Vậy là chỉ còn Yori, người lúc này vẫn đang tuột lại phía sau khá xa. Nhà sư nhí đang chạy lại giữa cầu gỗ, trong khi tàu đã đi đến gần phía cuối.
“Dừng lại đi!” Miyuki tri hô.
Thuyền trưởng làm bộ áy náy. “Chịu thôi, sóng lên rồi.”
“Cố lên, Yori!” Jack chạy ra đuôi tàu la lớn.
Đôi chân ngắn của Yori vẫn đang guồng liên tục.
“NHẢY ĐI! Tớ sẽ đỡ cậu!” Jack nhoài người ra nói.
Khi tàu chính tức rời khỏi bến thì Yori cũng nhắm mắt liều mình giậm nhảy theo hướng tay Jack.
“Hỏng mất,” Saburo lo lắng trong lúc cùng Miyuki đỡ hông cho Jack. Nó túm hụt tay trái của Yori, nhưng may mắn vớ được cây gậy hành hương của nhà sư nhí. Cơn đau do lực ma sát khiến Jack phải cắn chặt răng chịu đựng.
Yori vừa rên rỉ vừa cố sức bám. Jack ngỡ mình đã thất bại thì bất ngờ cây gậy ngừng trôi hẳn. Thì ra năm kí tự Ngũ Đại khắc bên trên đã tạo thành lực bám vừa đủ mức. Gồng mình hết sức, Saburo và Miyuki kéo cả Jack và Yori an toàn vào boong tàu. Cả bọn đổ gục xuống sàn thở hồng hộc.
“Các người cố tình bỏ đi!” Miyuki lườm thuyền trưởng nói.
“Hơi đãng trí thôi,” ông ta làm bộ vô tội.
Nữ sát thủ đương nhiên không dễ bỏ qua. “Nếu còn lần sau thì đừng trách!”
“Mấy đứa tụi bây thì làm được gì?” Thuyền trưởng khinh khỉnh. “Ném kinh kệ vào người bọn tao hả?”
Miyuki định sấn tới, nhưng Jack đã nắm chặt tay cô. “Đây là con đường duy nhất để đến Nagasaki,” Jack thì thầm nhắc nhở.
Nữ sát thủ bèn giận dữ giậm chân xuống boong tàu.
“May cho mày là có nó giữ lại đấy,” thuyền trưởng đấm ngực.
Ông mới là người may mắn thì có, Jack thầm nghĩ, nếu nó không nhanh tay có lẽ thuyền trưởng đang ôm cái tay gãy mà tha hồ la lối rồi.
Lui vào khu vực chứa hàng phía sau, Jack chợt nhớ ra mình vẫn chưa từ biệt ông lão trên sườn đồi. Lúc này ông lão đã quay lại chỗ mỏm đá, ngồi hướng mặt về phía biển. Thấy vậy Jack bèn vẫy tay chào.
“Cậu làm gì vậy?” Saburo thắc mắc.
“Tạm biệt ông lão đằng kia.”
Yori và Saburo cùng nhìn lên.
“Không phải người đâu,” Yori cười tủm tỉm. “Là đá Taira đấy.”
“Hả?” Jack nheo mắt.
“Dựa theo tên của Taira Masamori, Hải Tặc Bình Định Tướng,” nhà sư nhí giải thích. “Hơn năm trăm năm về trước, ông ấy là lãnh chúa vùng Aki, chịu trách nhiệm tiễu trừ cướp biển. Lần nào thắng trận, ông ấy đều đến đền làm lễ. Trong chuyến giặc tấn công vào đảo Omishima, Lãnh chúa Masamori chẳng may bị bắt và bị ném xuống từ chỗ mỏm đá đó. Thế nhưng ông không chết mà ngược lại còn trèo lên giết hết tất cả bọn chúng. Tiếc rằng cũng trong trận chiến này ông bị thương nặng, cuối cùng không qua khỏi. Truyền thuyết kể lại rằng khi quân lính đến nơi thì thi thể ông đã hóa thành tảng đá rồi.”
“Nhưng vừa nãy tớ còn nói chuyện với ông ấy mà,” Jack kinh ngạc.
“Ái chà, Jack nhà ta nói chuyện được với cả linh hồn cơ đấy!” Saburo vừa cười lớn vừa tranh thủ nhồm nhoàm con cá khô trước khi lại say sóng.
Jack chẳng thấy buồn cười chút nào. Nó biết mình không phải đang tưởng tượng. Vậy mà rõ ràng cái bóng đó giờ đây lại chỉ là một tảng đá.
Jack chìm vào suy tư. Mặt trời đã xuống núi, vùng biển Seto lung linh phản chiếu ánh sao trên trời, vầng trăng khuyết phủ ánh sáng bạc mờ ảo trên từng gợn sóng.
Kẻ thù cũ sẽ quay trở lại.
Câu nói này cứ liên tục ám ảnh Jack. Nó tin mình thật sự đã trò chuyện với ông lão đó, nhất là giờ này gấu quần nó vẫn còn hơi ẩm sau màn đuổi theo nhảy xuống nước. Lạ ở chỗ đến Miyuki cũng không nhớ có nhìn thấy ai vào lúc đó.
Jack thở dài. Dù là thực hay mơ thì có lẽ điềm này đều ứng vào Kazuki và băng Bọ Cạp của hắn. Khả năng lớn là giờ này kì phùng địch thủ của nó đã bắt được tin tức từ bến cảng Tomo. Với óc quan sát của mình, Kazuki kiểu gì cũng đoán Jack đã chạy ra biển, và hắn sẽ không bao giờ chịu từ bỏ cho đến khi bắt được con mồi. Dù sao điều này cũng đồng nghĩa với việc tạm thời Akiko vẫn an toàn.
Chụm lòng bàn tay trước ngực, Jack cảm nhận được sự hiện diện của viên ngọc trai ở gần tim. Món quà từ Akiko luôn giúp nó lấy lại bình tĩnh mỗi khi lo lắng. Nhìn lên bầu trời, Jack ngắm sao Spica, ngôi sao sáng nhất chòm Xử Nữ, nó nhớ lại lần hướng dẫn Akiko cách tìm ngôi sao này ở Nam Thiền Viên. Mỉm cười với kỉ niệm ấm áp, Jack thầm mong thi thoảng cô bé cũng ngắm sao Spica, như nó lúc này vậy.
“Vẫn đang giao tiếp với linh hồn à?” Miyuki cười ranh mãnh.
Jack như thể từ cung trăng bị tuột xuống đất. Miyuki, vốn là một ninja, luôn có thói quen di chuyển hầu như không để lại tiếng động. Cô nhìn nó bằng cặp mắt đen láy to tròn. Ngầm hiểu tình cảm của nữ sát thủ dành cho mình, Jack tự hỏi liệu Miyuki đang định làm gì...
“Tớ tưởng đi tàu ban đêm sẽ nguy hiểm lắm?”
“Không nguy hiểm... nếu cậu nắm rõ vùng nước,” Jack cố lấy lại bình tĩnh đáp. “Tất nhiên vẫn tiềm ẩn nguy cơ, nhưng có lẽ thuyền trưởng muốn tránh hải tặc nên mới làm vậy.”
“Có thể là thế, hoặc là...,” Miyuki nhìn quanh một lượt rồi mới hạ giọng nói, “những người này là dân buôn lậu.”
“Ý cậu là sao?” Jack chột dạ.
“Bên dưới đống thùng gốm, tớ phát hiện loại vải tơ tằm đắt tiền nhất. Nhiều khả năng ông ta đang cố tình trốn thuế. Và như vậy thì rất bất lợi cho chúng ta.”
Jack trầm ngâm. “Tại sao? Họ trốn tránh chính quyền thì càng tốt mới đúng chứ?”
“Ừm,” Miyuki đáp. “Nhưng bù lại cũng thu hút những thứ linh tinh khác.”
Jack gật đầu đồng tình. “Sáng sớm mai bàn kĩ hơn với Saburo và Yori vậy...”
Bỗng nhiên, từ boong tàu phát ra tiếng thét. Một người trong thủy thủ đoàn run run chỉ tay về phía bến cảng.
“Fuma!” Mặt anh ta tái mét không còn giọt máu. “Phong Quỷ!”