
Làn da Jack cảm nhận được ánh nắng buổi sáng ấm áp, tai nghe thấy tiếng sóng vỗ nhịp nhàng. Nó mở mắt ra thì thấy nhóm bạn mình vẫn đang nằm ngủ vật vạ xung quanh. Yori cuộn tròn quanh túi vải dù, Saburo nằm ngửa bên cạnh.
Loạng choạng ngồi dậy, Jack quan sát tấm gỗ đã cứu mạng cả nhóm đêm qua. Chiếc bè tạm bợ này tuy đủ rộng để che chở cho năm đứa, nhưng cũng bị sức nặng của chúng làm cho mất cân bằng, chỉ một cơn sóng nhỏ thôi cũng đủ tạo ra nguy cơ bị lật úp.
Nhìn chân trời, Jack chợt bừng hi vọng... rồi tắt ngấm ngay tức khắc. Chẳng còn bất kì dấu hiệu nào của trận chiến ác liệt đêm qua, hay bóng hình tàu bè hải quân, hải tặc đuổi theo phía sau. Vấn đề là nó đang ở giữa biển khơi, chẳng có bất kì dấu hiệu nào của đất liền. Phần nhiều tấm gỗ đã trôi vào một dòng nước - đồng nghĩa với việc càng lúc càng gần hơn với Thái Bình Dương bao la vô tận. Jack cố gắng lấy mặt trời định hướng, nhưng với việc xung quanh chẳng có gì làm mốc thì thật sự là không thể được. Jack lo lắng lay những người khác dậy.
“Tụi mình đang ở đâu đây?” Saburo lên tiếng hỏi.
Jack trố mắt nhìn thằng bạn.
“Hở?” Saburo vừa chớp vừa dụi mắt.
“Cậu khá hơn nhiều rồi!”
Saburo đáp lại bằng nụ cười gượng rồi chậm chạp vươn vai. “Cũng không hẳn. Cảm giác như đang có hai mươi tay lực sĩ sumo đè lên xương ấy. Nhúc nhích một chút thôi là đau cơ kinh khủng.”
“Dư chấn này vài tiếng nữa là hết hẳn thôi,” Miyuki vui mừng ra mặt. “Thứ cậu cần nhất bây giờ là nước, thức ăn, và tĩnh dưỡng.”
Mắt Saburo sáng bừng lên ngay khi nghe đến hai chữ thức ăn. “Thế có gì ăn không? Tớ đói cồn ruột rồi!”
Jack cười lớn. “Vừa suýt chết vì fugu mà đã lại nghĩ đến thức ăn rồi cơ à!”
“À, trên đời này không có gì kinh khủng bằng chết đói đâu,” Saburo nghiêm chỉnh đáp.
“Tụi mình vẫn còn một ít cơm,” Yori vừa mở túi vải dù vừa nói. Thế rồi mặt cậu tái hẳn đi, “Ôi không... Sao chẳng còn gì cả...”
“Chẳng còn gì?” Jack hỏi ngay, trong đầu nó lập tức nghĩ đến bản hải đồ.
“Ý tớ là thức ăn ấy. Chắc bị ai lấy mất rồi.”
“Thế còn nước thì sao?”
Yori giơ cao chiếc bình rỗng. “Hai cái này bị vỡ; cái còn lại không thấy đâu. Chắc thất lạc vào đêm qua.”
“Vậy thì chỉ còn cách vào đất liền càng nhanh càng tốt,” Jack chột dạ, tình hình nguy cấp hơn nó nghĩ. “Xem nào... thuyền trưởng Arashi ra lệnh quay về Imabari. Trước khi bị cướp biển bắt, tụi mình đã đi được nửa ngày theo hướng tây nam từ đảo Omishima. Tàu Phong Quỷ xuôi về hướng nam khoảng một ngày. Tụi mình trôi dạt trên biển từ nửa đêm... Cheng, cậu có ý tưởng gì không?”
Cheng lắc đầu ái ngại. “Tôi mới gia nhập Phong Quỷ chưa đầy một tháng. Đây thậm chí còn là lần đầu tiên tới biển Seto...”
Jack lo lắng cắn môi. Nó thật sự đã bị lạc. Không có nước, thức ăn hay bất kì phương hướng nào, cơ hội sống sót thực sự là rất nhỏ. Nhưng dù vậy cũng không được phép bỏ cuộc.
“Biển Seto nổi tiếng là có tới hàng trăm đảo nhỏ,” Yori động viên. “Kiểu gì cũng sớm gặp một hòn đảo thôi.”
Tuy chưa hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng Jack cũng không lạc quan được như Yori. Đã từng đi biển nhiều năm, nó biết rõ chỉ cần cách xa vài dặm thôi cũng đã rất khó để nhận thấy đảo nhỏ rồi. Rất có thể cả bọn đã vượt qua vài cái như vậy mà không hề hay biết.”
“Tụi mình cần phải luân phiên nhau canh gác,” Jack chỉ huy. “Không có buồm hay mái chèo thì chỉ biết dựa cả vào dòng nước, thế nên một khi thấy đất liền, rất có thể sẽ phải nhảy xuống mà bơi vào.”
“Thế lượt đầu để tôi,” Cheng đề nghị.
Tấm gỗ rung lắc trong lúc nhóc cướp biển này đứng dậy, bắt đầu phóng tầm mắt tìm dấu hiệu đất liền.
“Nếu gặp tàu bè cũng tốt,” Miyuki nhắc. “Đương nhiên nên ưu tiên tàu cá. Chẳng ai muốn lại đụng hải quân hay hải tặc đâu.”
“Và cả gỗ trôi, đám mây tụ, hay chim chóc nữa,” Jack bổ sung. “Đó đều là dấu hiệu của đất liền. Nhất là lũ chim ấy, vào hoàng hôn chúng rất hay tụ tập ở bãi cát, nếu may mắn còn có thể nghe được tiếng.”
Cheng gật đầu rồi tiếp tục công việc quan sát.
“Hoàng hôn á?” Saburo nhăn nhó. “Nhưng giờ mới là sáng sớm mà.”
Jack nói giọng nghiêm trọng, “Vận may không thể đến nhanh như vậy. Hãy sẵn sàng cho một chuyến đi xa. Thế trong túi còn lại những gì?”
Yori lục quanh một lượt. “Quần áo, hành lí, túi hành hương, bản hải đồ, và kiếm của Saburo.”
Jack nhìn xuống bộ trang phục te tua đang mặc trên người. Sẽ là vô nghĩa nếu thay đồ trước khi tìm thấy đất liền, nhưng chí ít cũng cần phải bảo vệ cơ thể khỏi ánh nắng.
“Tất cả hãy đóng gói hành lí vào túi hành hương cột quanh bè,” Jack hướng dẫn. “Tụi mình sẽ dùng túi vải dù này che chắn. Dù đang mùa xuân nhưng giữa biển khơi ánh mặt trời vẫn rất đáng sợ.”
Yori nhanh chóng làm theo, hoàn toàn tin tưởng vào kinh nghiệm đi biển dày dạn của Jack. Jack bẻ một mẩu gỗ khỏi bè cắm xuống làm cọc, Miyuki dùng thanh đoản đao của mình chống bên còn lại. Hai đứa căng vải dù rồi đỡ Saburo ngồi vào giũa.
“Ít ra cũng còn vũ khí,” Miyuki lấy một chiếc phi tiêu shuriken ra khỏi đai lưng dụng cụ. “Tớ có thể dùng quyền trượng của Yori làm gậy bắt cá.”
“Ý hay đó,” Jack hoan nghênh. “Vậy thì không phải lo đói nữa.”
“Nhưng còn khát thì sao?” Yori hỏi. “Nước biển thì chịu rồi.”
“Khi mưa nước sẽ đọng lại trên vải dù. Đó cũng là nguồn duy nhất.”
Cả bọn ngẩng đầu nhìn, trời xanh thăm thẳm không gợn một bóng mây.
“Chắc sẽ lâu lắm đây,” Saburo làu bàu.
Mặt trời lên đến đỉnh tỏa ánh nắng gay gắt. Túi vải dù chỉ đủ đổ bóng che cho hai người, những người còn lại buộc phải chịu trận. Không chỉ vậy, nước biển bốc hơi cũng làm da nứt nẻ. Vốn đã mất sức vì bị giam giữ, cả bọn càng nhanh mệt vì đói và khát hơn. Thời gian trôi đi, cảm giác tuyệt vọng lại càng thêm hiển hiện.
Cho đến lúc này vẫn chưa hề thấy dấu hiệu nào của đất liền hay thuyền bè. Jack sợ nhất là chiếc bè đã trôi ra ngoài dòng nước. Hoặc tệ hơn là bọn chúng đã dạt đến Thái Bình Dương, vô phương cứu chữa.
Miyuki ngồi ở góc bè, tay cầm quyền trượng. Đã một tiếng rồi cô không hề chuyển động để chờ đợi thời cơ con cá nào bơi qua. Thật ra thỉnh thoảng vẫn có vài sinh vật nhỏ xuất hiện, nhưng xem chừng chúng không thích hợp để dùng làm thức ăn.
“Mình có thể dùng vải dù này làm buồm không?” Cheng gợi ý.
“Bè này không đủ vững,” Jack đáp. “Chỉ cần một ngọn gió lớn là tụi mình sẽ lập tức bị lật úp, hơn nữa...”
Bất thình lình, Miyuki vung tay. Tiếp theo là một tiếng tõm, và thứ gì đó phát ra ánh sáng màu bạc xuất hiện trên bè.
“Được rồi!” Nữ sát thủ hào hứng.
Cô đè thành quả của mình xuống bè, con cá vẫn còn sống, liên tục vẫy vùng. Nó chỉ chịu nằm im hẳn sau khi nhận thêm cú đâm bồi. Miyuki rút cá ra khỏi chiếc phi tiêu đưa ra trước mặt mọi người. “Ai đói bụng nào?”
Saburo phản ứng đầu tiên, nhưng rồi chợt ngưng lại. “Cái này... sẽ không có độc chứ?”
Cheng lắc đầu. “Không, đây là cá cam Nhật. Rất ngon. Lại còn có thể dùng để uống dịch cá cho bớt khát.”
Những người còn lại liền nhìn nhóc hải tặc này bằng cặp mắc ngờ vực.
“Để tôi làm thử cho,” cậu ta đón lấy con cá cam từ tay Miyuki.
Cheng đặt môi lên mắt cá hút mạnh. Một tiếng phụp rất ghê tai vang lên, sau đó cậu ta nuốt luôn vào bụng.
“Èo ôi kinh quá!” Saburo thốt lên.
“Chất lỏng dọc xương sống cũng tương tự như vậy,” Cheng vừa đưa con cá cho Jack vừa giải thích.
Quá khát, Jack nhăn nhó đặt môi lên mắt cá rồi hút.