Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
TỬ THẦN TRẮNG

❊ ❊ ❊

logo

“CÁ MẬP!” Jack la lớn rồi cố sức tăng tốc độ đạp chân.

Miyuki và Cheng cũng gồng mình hỗ trợ. Jack và Saburo thì điên cuồng vung chèo. Chiếc vây lướt sóng tiến gần đến chiếc bè. Khoảng cách còn khá xa, nhưng bọn chúng cũng không thể đua lại tốc độ của cá mập. Còn nếu ngừng lại, chiếc bè sẽ bị cuốn khỏi đảo trở lại đại dương.

“NHANH NỮA LÊN!” Miyuki vừa giục vừa quay lại nhìn.

Con cá mập đã biến mất.

“Nó đi rồi!” Saburo thở phào nhẹ nhõm.

“Đi, nhưng mà đi đâu?” Cheng vẫn chưa hết lo lắng.

“Mọi người trở lên đi!” Yori hốt hoảng.

Jack, Miyuki và Cheng liền làm theo. Lúc Jack đang bám lên thì bất ngờ phần gỗ đứt lìa khiến nó rơi ngược trở lại, nước đầy cả lỗ tai. Nó nhận thấy rất rõ con cá mập đang lao về phía mình, nhưng may mắn được Yori và Miyuki kéo lên kịp.

“Ngừng chèo đi,” Jack nói với Saburo.

“Nhưng mà đảo...”

“Cá mập sẽ bám theo tiếng động đấy.”

Saburo đành dừng tay.

Năm đứa thu vào giữa con bè, chẳng một ai dám thở mạnh, mắt hướng về mặt biển. Nhìn con cá mập lượn lờ bên dưới mà Jack thấy toàn thân ớn lạnh, sinh vật này phải dài đến gấp đôi tấm gỗ mỏng của bọn chúng.

Mỗi phút trôi qua, chiếc bè lại càng trôi xa thêm.

“Hay là bơi ra đó đi,” Miyuki đề nghị. “Trước khi quá muộn.”

Jack lắc đầu. “Làm vậy nhất định sẽ có thương vong.”

“Muốn thành công thì phải biết hi sinh chứ,” Saburo lên tiếng.

Jack nhìn người bạn trung thành của mình. Saburo đã tự nhận mình là người chậm, và nhiều khả năng trở thành nạn nhân đầu tiên. Tuy nhiên, chính tinh thần võ sĩ đạo cao cả đã khiến Saburo dũng cảm phát biểu như vậy.

“Không, sống thì cùng sống,” Jack rút thanh katana ra nói. “Tụi mình trải qua bao nhiêu chuyện không phải để làm mồi cho cá mập.”

Jack cầm chắc chuôi kiếm bằng cả hai tay sẵn sàng chiến đấu. Nó đưa mắt quan sát xung quanh, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì.

Sau một lúc thì Miyuki cất tiếng hỏi, “Có khi nào nó đi thật rồi không?”

Jack đánh liều nhoài ra ngoài quan sát. Mặt biển tối ngòm, không hề có bóng dáng cá mập.

“Thử chèo tiếp xem sao nhé?” Cheng đề nghị.

Jack lắc đầu. “Chưa được...”

“Jack,” Yori chen ngang chỉ trán nó nói. “Vết thương của cậu bị hở ra rồi kìa.”

Cả bọn như chết đứng khi vài giọt máu theo đó rơi xuống biển tan dần ra.

Trong khoảnh khắc đó không một ai dám mảy may động đậy. Sóng biển cứ tiếp tục đưa chiếc bè xa dần nơi trú ẩn an toàn.

“Phải làm thôi,” Cheng nhặt mái chèo lên nói. “Trước sau gì nó cũng sẽ quay lại.”

Nhưng nhóc cướp biển này vừa nhúng khúc gỗ xuống nước thì bóng đen liền vọt lên. Jack và những người còn lại nhảy vội sang phía bên kia trong lúc cái miệng tua tủa răng cắn mái chèo vỡ tan tành, huých vỡ luôn một phần bè. Sinh vật hiện hình là một con cá mập trắng to lớn, lúc nó lặn xuống mặt nước còn làm rung chuyển cả mặt nước. Jack và đám bạn co cụm cả vào nhau trên phần còn lại của tấm gỗ.

“Tử Thần Trắng!” Cheng thở hắt. “Các Phong Quỷ đàn anh... thường kể những câu chuyện... về nó... quái vật ăn thịt người!”

Jack chưa bao giờ thấy con cá mập nào to đến vậy. Nhưng bản thân nó cũng từng nghe nói tới các sinh vật khát máu phá tàu nuốt thủy thủ. Giờ đây khi đã tận mắt chứng kiến, nó hoàn toàn tin đó không phải là dối trá. Cá mập trắng vốn là loài đáng sợ nhất biển cả, hung tợn, ma mãnh, không thể cản phá. Choáng ngợp trước nỗi sợ, Jack phải cố hết sức mới không khỏi hoàn toàn tuyệt vọng. Hoảng loạn chỉ làm cái chết đến nhanh hơn.

“Tất cả tự trang bị vũ khí,” nó ra lệnh. “Và đứng thành vòng tròn.”

Miyuki nhặt thanh đoản đao ninjatō lên. Cheng run run cầm dao găm. Yori siết chặt cây quyền trượng, riêng Saburo chỉ có mái chèo do cặp kiếm vẫn cất trong hành lí cột dưới bè. Dù tấm gỗ tạm chưa có dấu hiệu chìm, nhưng bất kì chuyển động nào cũng có thể khiến cả bọn rơi xuống biển.

Mọi người cùng giơ cao vũ khí lúc con cá mập trắng trồi lên giương mắt nhìn rồi lại lặn xuống.

Jack khuỵu gối bên cạnh đám bạn, tim đập thình thình trong lồng ngực. Nó cố điều hòa nhịp thở, nhưng cảm giác bị quái vật biển khơi bao vây thật sự quá đáng sợ.

Nước biển lại biến động trong lúc con cá mập cắm răng vào góc bè lắc mạnh khiến tấm gỗ vốn rất yếu ớt này đứt lìa. Mặc dù Saburo đã ra sức đập mạnh mái chèo vào vây nhưng Tử Thần Trắng vẫn lầm lì tiến sát sau mỗi cú nhai. Miyuki lao tới hỗ trợ, đòn phối hợp của cô và Saburo khiến con cá cuối cùng cũng ngừng tấn công.

“Lần tới sợ không chịu nổi đâu,” Saburo vừa thở dốc vừa lau nước biển trên mặt.

“Chắc gì đã có lần tới,” Yori lạc quan chỉ chiếc vây đang lùi ra xa. “Nó sợ chạy rồi kìa.”

Cheng lắc đầu. “Sợ thì không đâu. Có mà điên tiết hơn ấy.”

Thật vậy, cá mập trắng vẫy đuôi rồi bắt đầu bơi ngược trở lại với vận tốc chóng mặt.

“Cẩn thận!” Jack vội vàng túm chặt Yori và Miyuki.

Tử Thần Trắng lao thẳng vào khiến chiếc bè bắn lên không trung. Jack, Miyuki và Yori cùng văng xuống biển, trong khi Saburo và Cheng bằng cách nào đó vẫn bám trụ lại được chỗ bè, lúc này chẳng khác gì một mẩu gỗ nhỏ tí tẹo.

“Nó đang đến chỗ cậu đó!” Saburo la lên báo động.

Jack xoay người lại thì thấy chiếc vây màu xám rẽ sóng lướt tới, nhưng không phải tiến về hướng nó.

“Nguy hiểm, Yori!”

Nhà sư nhí giơ cao quyền trượng, nhưng cây gậy gỗ này khó mà cản nổi con quái vật khổng lồ. Jack vội vàng đạp chân bơi đến cứu bạn, nhưng hiển nhiên không thể theo nổi tốc độ Tử Thần Trắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang