
Lúc con cá mập trắng tiến sát chuẩn bị ra đòn kết liễu thì một tiếng nổ long đầu nhức óc vang lên. Thịt, xương, răng, nội tạng vương vãi đầy mặt biển. Yori kinh hãi không dám nhúc nhích giữa đám máu me lềnh bềnh.
Phủi miếng thịt cá mập ra khỏi mặt, Jack không khỏi sững sờ khi nhận ra thuyền trưởng Kurogumo cùng tàu Nhện Đen đang từ từ tiến tới. Trên boong là tên hải tặc xăm hình hổ và khẩu pháo cầm tay vẫn còn đang bốc khói.
“Ô hô, kho báu di động đây rồi!” Tên xăm hình đầu rắn cười khoái trá ném đoạn dây thừng xuống biển. “Nếu là mày thì tao sẽ hộc tốc leo lên đó,” hắn vừa nói vừa chỉ về hướng ba cái vây đang lướt sóng lao tới, một con thậm chí đã bắt đầu rỉa phần xác còn lại của Tử Thần Trắng.
“Cứ tưởng lạc mất bọn mày rồi chứ!” Tên Đầu Lâu vui vẻ.
“Các người đến đây tìm chúng tôi ư?” Jack sững sờ.
Tên cướp nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng đen. “Đương nhiên, dễ gì gặp được món hàng giá trị như mày.”
Tên Đầu Lâu liền áp giải nhóm Jack ra chỗ gần đuôi thuyền. Tàu Nhện Đen hư hại khá nhiều sau trận ác chiến cùng hải quân. Tên cắm tua tủa khắp nơi, sàn tàu đầy vết máu, cái lỗ lớn do quả bom horoku để lại vẫn còn nguyên, từng nhóm hải tặc chạy đôn chạy đáo vá bên này lấp bên kia. Manzo cũng có mặt trong số này, tên hải tặc khổng lồ không ngừng liếc nhìn Jack - nguyên nhân tạo ra vết cắt trên tay và cái đầu băng bó của hắn. Xem chừng không có mấy thuyền viên sống sót nguyên vẹn sau đêm qua. Jack ước đoán có lẽ quá nửa đã chết trong lúc chiến đấu hoặc dưới những màn tra tấn dã man của thuyền trưởng Arashi.
Trèo lên bậc thang, chào đón Jack và nhóm bạn là thuyền trưởng Kurogumo. Vẫn bộ áo giáp vẩy rồng xanh đen quen thuộc, thủ lĩnh hải tặc tương đối lành lặn, lại vui vẻ khác thường.
“Chào mừng trở lại!” Hắn giang tay nói như thể gặp lại bạn cũ. “Ủa sao bí xị vậy? Các người vừa thoát khỏi miệng cá mập cơ mà!”
“Để rồi lại lọt vào lưới Nhện Đen,” Miyuki mỉa mai.
Thuyền trưởng Kurogumo mỉm cười để lộ hàm răng bén nhọn dị thường. “Đúng là ta không thường cứu mạng võ sĩ hay ninja.” Hắn bước tới đặt một tay lên vai Jack. “Nhưng ngươi thì khác, một kẻ được chính Tướng Quân săn đuổi.”
Jack nhún vai đẩy tay hắn ra. “Thế các người định giao tôi lĩnh thưởng chứ gì?”
“Sao ta lại phải làm vậy chứ?” Thuyền trưởng Kurogumo nghiêm mặt nói.
“Không thì sẽ thế nào?” Miyuki lên tiếng.
Thuyền trưởng Kurogumo nhìn thẳng vào mắt nữ sát thủ. “Các ngươi sẽ biết số phận của mình sau khi gặp Tatsumaki.” Nói đoạn quay về phía Đầu Lâu. “Nhốt chúng lại.”
“Còn thằng nhóc chạy việc?” Đầu Lâu túm cổ Cheng hỏi.
Thuyền trưởng Kurogumo quan sát nhóc hải tặc. “Chỗ của kẻ phản bội là ở giá treo cổ.”
“Tôi đã bắt cậu ta phải làm vậy,” Jack phản đối.
“Thật à?” Thủ lĩnh hải tặc chưa mấy tin tưởng.
“Nếu không giúp thì họ sẽ giết tôi mất,” Cheng vội vàng thêm vào.
Thuyền trưởng Kurogumo rõ ràng không mấy hài lòng trước thái độ hèn hạ của thuộc hạ, nhưng dù vậy vẫn rút lại quyết định. “Thôi thì tàu đang thiếu thuyền viên, mày cũng khá triển vọng. Lần này coi như tạm tha. Liệu mà lập công chuộc tội... hoặc sẽ lãnh hậu quả gấp đôi!”
“Được rồi,” thuyền trưởng Kurogumo đanh giọng. “Dẫn mấy đứa còn lại rời khỏi đây.”
Nghe lệnh, Hổ túm tay Jack khóa sau lưng.
“Cẩn thận vào,” thủ lĩnh hải tặc nhắc nhở. “Chúng là khách quý của ta đó.”
Tên Hổ lập tức thả lỏng, Đầu Lâu cũng làm bộ cúi đầu. “Vui lòng nhanh chân giùm.”
Không còn cách nào khác. Jack và nhóm bạn đành phải làm theo. Nhưng bước được một bước thì Yori bất ngờ quay lại hỏi.
“Xin lỗi, làm sao các người điều khiển được hải long vậy?”
Thuyền trưởng Kurogumo nhíu mày, “Ngươi thật sự muốn biết bí mật của bọn ta à?”
Yori gật đầu.
Thủ lĩnh hải tặc cúi sát tai Yori thì thầm, “Cho ăn thịt nhà sư nhỏ tuổi!”
Hắn phá lên cười khi thấy khuôn mặt sững sờ của Yori, tràng cười dài đến độ lúc bước vào cũi rồi mà Jack vẫn còn nghe thấy.
“Lần này thì đừng hòng giở trò nữa,” Đầu Lâu cảnh cáo. Hắn cắt cử đến hai lính canh ở lại gác cổng.
“A! Lũ mồi đã trở lại!” Chất giọng quen thuộc vang lên, người nô lệ Triều Tiên chào đón nhóm Jack với nụ cười điên loạn.
Saburo ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm đầu. “Trải qua bao nhiêu chuyện để rồi quay về con số không! Thà bị cá mập trắng ăn thịt còn hơn đó.”
“Đừng nói vậy,” Yori rùng mình khi nhớ tới Tử Thần Trắng. “Hãy cảm tạ Trời Phật - ít ra tụi mình vẫn còn sống!”
Jack ngẩng đầu nhìn mặt trời lúc này đang lơ lửng phía đông nam tàu Nhện Đen. “Và xem chừng tụi mình còn đi đúng theo lộ trình.”
“Làm cách nào mà các cậu vẫn lạc quan được hay vậy?” Saburo hỏi. “Ngay lúc này, có khi bọn hải tặc đang nghĩ cách làm sao hành hạ cho đã đó.”
“Không, chúng sẽ không làm tổn hại đến bảo vật của mình đâu.”
“Bảo vật là cậu,” Miyuki nhắc nhở. “Không phải bọn tớ.”
Jack hối hận nhận thấy nữ sát thủ nói đúng, “Ừm, nhưng tụi mình đã thoát được một lần,” nó vừa đáp vừa quan sát chiếc cũi kém kiên cố. “Nhất định sẽ làm được lần thứ hai. Nên nhớ còn có Cheng hỗ trợ.”
“Thật không?” Miyuki nghi ngờ nhìn về phía thuyền trưởng Kurogumo đang phân công nhiệm vụ cho nhóc hải tặc, người vẫn đang gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Chiều xuống, Jack bắt đầu chột dạ. Không hề có bất kì cơ hội nào xuất hiện. Lính canh vô cùng cảnh giác, tàu Nhện Đen thì lướt đi băng băng. Nó cố khuấy động tinh thần cả nhóm, nhưng thật sự bọn chúng đã quá mệt mỏi.
Đúng lúc mặt trời chuẩn bị khuất bóng thì Cheng xuất hiện cùng với bình nước và hai bát cơm đầy. Bọn lính canh mở cửa để nhóc hải tặc này bước vào trong.
“Thực phẩm do thuyền trưởng ra lệnh,” cậu ta giải thích.
“Ăn được không vậy?” Saburo lo lắng.
Cheng gật đầu. “Chính tay tôi chuẩn bị... vì đầu bếp cũ chết rồi.”
Quá đói khát sau chuyện xảy ra đêm qua, cả bốn người liền lao vào ngấu nghiến. Hai bình nước nhanh chóng cạn sạch chỉ sau vài lần uống, chỗ cơm trắng cũng tương tự như vậy.
Cheng vẫn đứng bên cạnh trong lúc mọi người ăn.
“Cậu có thể giúp chúng tôi trốn không?” Jack nói nhỏ hết mức có thể.
“Lực bất tòng tâm,” Cheng thì thầm. “Mọi người rất cảnh giác. Thuyền trưởng còn bảo sẽ lột da nếu tôi dám manh động.”
Jack gật đầu. “Thế thuyền đang đi về đâu vậy?”
“Đảo Hải Tặc - căn cứ của Phong Quỷ.”
“Tatsumaki cũng ở đó à?”
Cheng gật đầu.
“Cậu gặp người này bao giờ chưa?” Miyuki hỏi.
Cheng lắc đầu. “Tôi chưa bao giờ được đến Đảo Hải Tặc. Nơi này luôn được giữ bí mật.” Cậu bé nhìn Jack rồi nói giọng nghiêm trọng. “Có điều, nghe nói trước giờ chưa từng có ai gặp Tatsumaki mà toàn mạng trở về cả.”