
Jack, Miyuki và Hayato thu gom một ít vật dụng thiết yếu rồi chuẩn bị lên đường.
“Khoan đã!” Trưởng làng Junichi vội vã chạy đến. “Các vị không thể thiếu người dẫn đường được. Rừng núi mùa đông nguy hiểm lắm.” Nói đoạn quay về phía những người nông dân đang đứng phía sau mình. “Toge đâu rồi?”
Họ dáo dác tìm quanh rồi nhún vai lắc đầu.
“Chúng tôi không có nhiều thời gian đâu,” Miyuki vừa nói vừa kéo chiếc mặt nạ trong trang phục ninja trắng toát của mình lên. “Vậy thì để tôi đi cho,” ông Sora xung phong, giọng ông pha lẫn sự hồi hộp và lòng quyết tâm.
Miyuki lắc đầu. “Xin lỗi, nhưng dẫn người thường theo sẽ rất vướng tay, nhất là trong trường hợp cần chạy gấp.”
“Dù vậy nhưng ông Sora là dân bản địa, rành rẽ địa thế hơn chúng ta,” Hayato phát biểu.
“Cái đó thì đúng,” Miyuki không phản đối.
“Trông vậy chứ tôi cũng nhanh nhẹn lắm đó,” ông Sora nói rồi nhanh chóng cầm chiếc gậy đi đường lên.
“Vậy mình đi thôi!” Jack đội mũ rơm lên tuyên bố.
Bốn người nhanh chóng rời khỏi làng rồi băng qua cầu. Lúc này Natsuko, mẹ Trưởng làng Junichi đang ngồi bên ngoài cối xay, trông chừng vẫn còn rất giận dữ.
“Nói với thằng Mặt Thẹo, lần tới bà đây sẽ đập gãy vụn cả hai cái xương bánh chè của nó ra cho xem!” Natsuko vừa la hét vừa huơ huơ chiếc gậy của mình như thể đó là một cây búa vậy.
Để tránh phiền phức, nhóm của Jack bèn nhận lời sẽ chuyển giao thông điệp này nếu có thể.
Giá mà dân làng ai cũng hung hãn được như bà cụ này, Jack thầm nghĩ.
Miyuki đi trước dẫn đường cho cả bọn băng theo rìa bình nguyên Okayama, tiến vào khu rừng bên cạnh dãy núi. Họ lần theo dấu vết của bọn cướp cho đến khi gặp một ngã rẽ.
“Đi hướng nào?” vết chân mờ dần khiến Jack bắt đầu lúng túng.
Miyuki cúi xuống quan sát một lúc rồi chỉ về phía bên trái, “Hướng này.”
“Tại sao cô dám chắc như vậy?” Hayato thắc mắc.
Cái này là vết chân của một con hươu lớn, cái này của sói hoang, còn đây là móng ngựa,” Miyuki lần lượt chỉ xuống mặt đất như đang dạy trẻ con vậy.
“Nhìn chả khác gì nhau,” Hayato vẫn ngoan cố.
Jack ném về phía Miyuki một cái nhìn đầy ẩn ý, tranh chấp nội bộ vào lúc này sẽ là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.
Miyuki thở dài miễn cưỡng giải thích cặn kẽ hơn, “Tôi không căn cứ vào hình thù, mà là bố cục tổng thể. Tuy gió đã xoá mờ dấu vết, nhưng khoảng cách, độ sâu của chúng thì không.”
“À, tôi hiểu rồi,” Hayato không khỏi thán phục trước óc quan sát của nữ sát thủ.
“Thế anh có nhìn ra vết gì đây không?” Miyuki đột ngột chỉ vào một bãi tuyết phẳng lì hỏi.
Hayato ngơ ngác lắc đầu. Jack cũng nheo mắt cố nhìn mà chẳng thấy gì cả.
“Vết chân... ninja đó!” cô nàng khúc khích nói.
Nhận ra ý nghĩa của câu nói đùa, Jack cũng phá lên cười.
“Từ giờ tôi sẽ đặc biệt lưu ý tới chúng ,” đến Hayato cũng không giữ được thái độ hờ hững thường thấy.
Ông Sora tủm tỉm bước lên trước. Dù tuổi tác đã cao nhưng ông vẫn rất cường tráng, bước đi nhanh nhẹn như thể một con dê núi lão luyện vậy.
“Hình như có gấu!” ông quan sát dấu vết khổng lồ trên mặt tuyết. “Mọi người ơi nhanh chân lên. Bây giờ mà gặp gấu thì gay to đấy.”
Miyuki chuyển từ chú ý sang hốt hoảng. “Dấu này còn mới quá!”
Đúng lúc đó thì cả đoàn nghe thấy một tiếng gầm vọng lại, cành cây dạt ra, và một con gấu khổng lồ màu đen ngực trắng đang lao tới. Nó dừng lại ngay trước mặt mọi người, ngửi ngửi không khí rồi điên cuồng huơ móng vuốt.
“Con này còn lợi hại hơn cả gấu,” ông Sora căng thẳng lùi lại, “nó là gấu đói!”
“Chúng ta nên làm gì?” Jack thì thầm. “Chạy chăng?”
“Đừng!” Miyuki vội vàng cản. “Trước tiên cần phải tập trung lại để tạo cảm giác uy hiếp đối với nó!”
Kế hoạch này không mấy hiệu quả. Con gấu đứng thẳng dậy, lăm lăm móng vuốt sẵn sàng ra tay bất kì lúc nào.
Jack rút kiếm, Hayato cũng lấy cung, nhưng với khoảng cách này chỉ e chưa kịp ra tay đã bị xé thành nhiều mảnh rồi.
Bỗng từ đâu xuất hiện một hòn đá đập vào ngực con vật. Lại một hòn nữa - lần này đập vào mũi nó. Con gấu gầm lên giận dữ, xoay người về hướng kẻ tấn công. Cả bọn nhìn theo thì thấy Neko đang cố tình nhảy loi nhoi thu hút sự chú ý. Điên tiết, con vật hung hãn lao tới còn Neko thì xoay người chạy thẳng vào rừng.
“Không!” Miyuki la lên thất thanh rồi ngay lập tức đuổi theo bất chấp nguy hiểm.
Jack và hai người còn lại cũng gấp rút chạy phía sau. Càng vào sâu cây cối càng um tùm, thậm chí cào rách áo, trầy mặt họ. Xa xa phía trước. Jack nhìn thấy con gấu rơi xuống, Miyuki vẫn không hề giảm tốc.
“Khoan đã, Miyuki, MIYUKI!” Jack la lớn, tiếng rống của con gấu đang ngày một xa dần. Cuối cùng, Jack đuổi đến chỗ Miyuki bên cạnh một ngọn thác.
“Neko đâu?” Jack vừa hỏi vừa thở dốc. Miyuki xoay khuôn mặt đẫm lệ lại nhìn nó.
“Con gấu rơi xuống kia,” cô sụt sịt chỉ thác nước. “Nhưng dấu Neko biến mất từ đây.”
Một tiếng rống khác vọng lại từ phía xa.
Miyuki run lên. “Chắc con gấu bắt được Neko rồi.”
Jack cũng nghẹn ngào xúc động. Sự việc diễn ra quá nhanh. Con gấu. Neko. Cuộc truy đuổi. Nó im lặng đứng cạnh Miyuki, bất động vì quá sững sờ.
“Chúng ta... nên đi trước khi con gấu quay lại,” ông Sora bồn chồn nhìn xung quanh.
“Nhưng còn Neko...,” Jack đang nói thì bất ngờ im bặt khi nhìn thấy cặp mắt tựa mèo của nhóc tì câm điếc trong một bụi cây.
“Neko!” Jack gọi to khi cô bé tươi cười chạy ra.
Jack dùng ngôn ngữ giao tiếp bằng kí hiệu học được từ Miyuki để hỏi, “Em có sao không?”
Neko lắc đầu, xem chừng chỉ sây xước vài chỗ thôi.
Miyuki đương nhiên là rất vui mừng, “Đấy, rõ ràng con bé rất có tố chất nhẫn giả mà!”
“Nhưng tuyệt đối không thể làm võ sĩ,” Hayato bình luận. “Cãi lệnh cấp trên, suýt chút nữa tự hại mình bỏ mạng.”
“Nếu không có Neko thì mọi người ở đây chết hết rồi!” Miyuki tức giận.
“Và tôi rất lấy làm biết ơn vì điều đó,” Hayato đáp. “Nhưng tại sao con bé lại có mặt ở đây?”
Miyuki chuyển câu hỏi sang cho Neko. “Neko nói nó muốn giúp chúng ta.”
“Và sự thật là đã làm được điều đó!” Jack mỉm cười ấm áp. Xong xuôi, cả đoàn lần theo dấu vết cũ, đương nhiên dẫn theo cả Neko. Tới giữa trưa thì họ đến một hẻm núi tương đối hẹp.
“Theo cậu còn bao xa nữa?” Jack hỏi Miyuki. Cô định trả lời, nhưng ông Sora đã chen vào giữa.
“Suỵt!” ông đưa tay lên môi ra hiệu.
Jack, Hayato và Miyuki rút vũ khí, nhưng họ nhìn quanh mà chẳng thấy gì cả.
“Sao vậy?” Jack thì thầm.
Ông Sora trỏ ngón tay lên trên, “Cẩn thận tuyết lở!”
Thế là cả đoàn tiếp tục bước đi trong im lặng, cho đến khi nhìn thấy một tảng đá chắn ngang phía trước.
“Cậu có chắc bọn chúng đi lối này không đấy?” Jack thì thầm.
Miyuki gật đầu rồi trỏ vào hai dấu vết phía trước.
“Có khi lũ cướp lạc đường chăng?” Hayato gợi ý.
“Không thể,” Miyuki nói khẽ. “Có thấy vết chân nào quay lại đâu.”
“Thế thì chúng ta đi tiếp vậy,” Jack tuyên bố.
Càng vào sâu hẻm núi càng hẹp dần, cho đến lúc bầu trời chỉ còn là một tia sáng màu xanh rất nhỏ, cứ như thể muốn nghiền nát những kẻ đi bên dưới vậy.
“Chúng ta quay về thôi,” ông Sora ngẩng đầu nhìn những đám mây đen đang quy tụ. “Tôi chưa từng thấy khu vực này, mà lại sắp bão tuyết nữa.”
Jack không đồng ý, nó đã hạ quyết tâm theo dấu đến cùng. Cũng nhờ vậy cả đoàn mới phát hiện ra nơi này hoàn toàn không phải một ngõ cụt. Tảng đá tưởng như bịt kín tất cả lại có một khe hở dẫn sang phía bên kia.