Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
BẢN ÁN DÀNH CHO HẢI TẶC

❊ ❊ ❊

logo

Jack đứng cúi đầu trên boong chiếc atake-bune hùng vĩ bên cạnh nhóm bạn của mình. Saburo vẫn nằm yên bất động nhưng hơi thở đã nhịp nhàng hơn nhiều. Những tên Phong Quỷ còn sống sót, tuy rằng trong tình trạng vô cùng thê thảm cũng đang phải chịu chung số phận - số này bao gồm cả thuyền trưởng Kurogumo, Đầu Lâu và đám đàn em của hắn. Tất cả đều bị bao vây bởi hằng hà sa số võ sĩ trang bị giáo dài.

Tình hình càng lúc càng tồi tệ. Không chỉ bị bắt, mà Jack và nhóm bạn của nó còn bị hải quân ngộ nhận là cướp biển!

Toán lính canh tách đường cho một vị võ sĩ vận lễ phục màu xanh bước ra. Người này có vẻ mặt rất khó gần, ánh nhìn lạnh lẽo như băng tuyết, hàng ria mép mỏng dính mọc trên khuôn miệng củ ấu. Đầu ông ta đội chiếc mũ lộng lẫy có gia huy vỏ sò trên đỉnh, tay phải cầm gậy ngắn trang trí kiểu gợn sóng.

“Ta là thuyền trưởng Arashi, tư lệnh hải quân dưới quyền Lãnh chúa Mori.”

Mới nghe đến cái tên này, một vài tên cướp biển xung quanh thậm chí còn không kìm được những tiếng nuốt nước bọt. Nhận thấy điều này, thuyền trưởng Arashi vuốt bộ ria tỏ vẻ hài lòng. “Xem ra các ngươi đều biết ta - hoặc ít nhất là tiếng tăm của ta. Nếu chịu hợp tác, ta hứa sẽ giúp các ngươi ra đi thật nhanh chóng... tuy rằng đau thì không tránh được.”

Ông ta thúc gậy vào cằm tên Phong Quỷ gần nhất - hải tặc xăm hình thập tự, khiến tên này phải ngẩng đầu lên nhìn.

“Căn cứ của các ngươi ở đâu?”

Tên hải tặc vẫn im lặng. Bằng tốc độ chóng mặt, thuyền trưởng Arashi dộng mạnh phần đầu đồng của gậy vào cổ họng khiến hắn giật ngược ra sau há hốc miệng thở dốc.

“Ta chỉ hỏi một lần thôi,” thuyền trưởng Arashi nhấn mạnh. “Liệu mà trả lời cho tử tế.”

Tên xăm hình thập tự trừng mắt nhìn rồi thổ huyết dưới chân thủ lĩnh hải quân.

Thuyền trưởng Arashi thất vọng lắc đầu. Ông ta ra lệnh cho hai lính canh, “Cho nó thưởng thức màn kéo sống.”

Ánh mắt tên xăm hình thập tự không giấu được vẻ kinh hãi trong lúc bị trói chặt tay lôi ra mạn phải tàu. Tiếp theo, hai người lính lấy đoạn dây thừng đã được buộc sẵn một đầu vào thân tàu cột quanh cổ chân hắn.

“Làm đi,” thuyền trưởng ra lệnh.

Lúc tên xăm hình thập tự bị giơ lên cao, mặt những tên hải tặc còn lại xám xịt như tro.

“Các ngươi hãy xem đây làm bài học,” thủ lĩnh hải quân nhếch mép nói.

Tên Phong Quỷ xấu số chỉ kịp la lên một tiếng trước khi ngập chìm trong biển.

“Bọn họ định nhấn nước à?” Yori kinh hãi thì thầm hỏi.

Jack - người đã từng nghe các thủy thủ trên tàu Alexandria mô tả thế nào là kéo sống - lắc đầu đáp, “Không, dã man hơn thế nhiều.”

Hai người lính bắt đầu kéo dây từ mạn bên này sang mạn bên kia, có lần dây mắc kẹt khiến họ phải điều chỉnh mãi mới có thể tiếp tục.

Sau cùng thì tên hải tặc xăm hình thập tự cũng xuất hiện phía bên mạn trái tàu... mà đúng hơn là phần còn lại của hắn xuất hiện.

Yori lập tức dùng tay che mắt, suýt chút nữa đã ngất xỉu vì sốc. Ngoại trừ hình xăm thập tự, hầu như không còn điểm gì để có thể nhận ra tên cướp biển ban nãy nữa.

“Một bản án xứng đáng dành cho bọn hải tặc,” thuyền trưởng Arashi nói giọng thỏa mãn.

Ông ta ra lệnh treo tên xăm hình thập tự lên để thị uy. Một tiếng thở hắt phát ra từ tên hải tặc xấu số, xem chừng hắn vẫn chưa chết hẳn.

“Lại lần nữa!” Thủ lĩnh hải quân chẳng có vẻ gì là thương cảm.

Toán Phong Quỷ im lặng như tờ trong lúc đồng đội của mình bị kéo sống lần thứ hai, khi trở lên chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy.

Thuyền trưởng Arashi bước đến chỗ tên hải tặc tiếp theo.

“Căn cứ của các ngươi ở đâu?”

Đứng trước nguy cơ bị hành hạ tương tự như đồng bọn, ấy vậy mà tên này vẫn không trả lời. Giờ thì Jack dám chắc bọn Phong Quỷ này cũng tuân thủ theo một điều lệ riêng, tương tự như tinh thần võ sĩ đạo của samurai, hay tinh thần nhẫn nhục của ninja, sẵn sàng im lặng dù đối mặt với tra tấn hay thậm chí là cái chết.

“Cắt tay nó,” thuyền trưởng Arashi hết kiên nhẫn.

Một võ sĩ rút kiếm bước lên phía trước, “Giơ tay ra!”

Do tên cướp biển không chịu nên lính canh khác bèn ghìm tay hắn vào vị trí. Thanh kiếm sắc bén vung lên. Một giây sau, tên cướp biển bắt đầu co người gào lên đau đớn.

“Đừng để máu nó làm dơ tàu,” thủ lĩnh hải quân phàn nàn. “Quăng xuống biển làm mồi cho cá đi.”

Jack bắt đầu thấy ghê tởm trước bản tính tàn độc của vị thuyền trưởng Arashi này. Xem ra hải quân samurai cũng chẳng nhân từ hơn hải tặc ninja là mấy. Nó chỉ dám cầu nguyện mình và nhóm bạn sẽ không rơi vào hoàn cảnh thê thảm tương tự.

Tên cướp biển thứ ba cũng không chịu trả lời nên liền bị lột trần lôi ra cột cờ. Một tay võ sĩ lực lưỡng cầm dây thừng chia làm chín đoạn, mỗi đoạn đều có khấc lồi.

“Một trăm roi,” thuyền trưởng Arashi phán.

Jack thở hắt. Con số đó cũng đồng nghĩa với cái chết.

Tay võ sĩ tuân lệnh bắt đầu quất, tên hải tặc la lên sau mỗi đòn. Đến khoảng roi thứ bốn mươi thì cơ thể nạn nhân đã bê bết cả da thịt và máu.

Vậy mà màn tra tấn vẫn tiếp diễn... 49... 50... 51... 52...

...74... 75... 76...

Tên cướp biển ngừng la hẳn, có vẻ như đã chết.

Thuyền trưởng Arashi bước đến chỗ Yori, người nãy giờ vẫn đang run lên bần bật. “Chắc ngươi sẽ không làm ta phải thất vọng đâu nhỉ, nhóc con.”

Yori ngẩng nhìn thủ lĩnh hải quân bằng ánh mắt sợ hãi. “Nhưng chúng tôi nào đâu phải cướp biển. Chúng tôi là võ sĩ cơ mà!”

Thuyền trưởng Arashi nhíu mày vẻ ngạc nhiên. “Sao ta không nghe thấy?”

“Thật đấy. Chúng tôi chỉ vô tình bị bọn Phong Quỷ bắt giữ thôi.”

“Lấy gì làm bằng chứng? Tại sao ta phải tin ngươi? Trong khi cấp dưới của ta còn báo rằng các ngươi đã đánh lại quân của hắn?”

“Lúc đó chúng tôi chỉ muốn sớm rời vùng chiến sự...”

Thủ lĩnh hải quân vung tay tát mạnh vào quai hàm Yori. “Ta đây ghét nhất chính là lũ nói dối.”

“Tôi không nói dối,” Yori phản đối, một dòng máu chảy ra khỏi khóe môi cậu. “Thật sự là chúng tôi đang trên đường hành hương đến đảo Shikoku thì bị tấn công...”

Thuyền trưởng Arashi không thèm nghe mà chuyển mục tiêu sang Saburo bên dưới. “Thằng này bị gì vậy?”

“Bị cướp biển đầu độc,” Miyuki đáp.

Thuyền trưởng nạt, “Miệng mồm nhanh nhẹn đấy, nhưng nhiêu đó thì không đủ thuyết phục được ta đâu.” Rồi ông ta dùng chân đá vào cơ thể Saburo và không thấy có phản ứng gì. “Quẳng cái xác này luôn cho ta.”

“KHÔNG! Cậu ấy chỉ đang bị tê liệt thôi!” Jack phẫn nộ lên tiếng.

Mắt thuyền trưởng hải quân nheo lại. Ông ta bước qua cơ thể Saburo lại gần Jack, tay dùng gậy ngắn hất mũ rơm ra khỏi đầu kẻ vừa dám chống đối mình.

“Ôi trời, lẽ nào lại là ngươi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang