Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
BẮT CÓC

❊ ❊ ❊

logo

Jack được thưởng thức bát cơm to nhất mà nó chưa bao giờ nhìn thấy. Tất cả phụ nữ trong làng đều mang thức ăn tới cho nó làm lễ vật. Lần này Jack không làm khách nữa. Khéo léo dùng đôi đũa, nó chén sạch đến hạt cơm cuối cùng rồi chuyển qua canh miso, rau luộc, thậm chí còn được nếm cả cá thu hun khói. Theo kinh nghiệm từ lần chạm trán trước với họ, Jack biết nó phải tận dụng tối đa giây phút này khi còn có thể.

Jack ngồi trong nhà Trưởng làng Junichi, bên cạnh lò sưởi ấm áp và được thay bộ kimono mới. Mẹ của đứa bé đã khăng khăng xin giặt bằng được bộ kimono bám đầy khói bụi của nó. Neko rón rén đi vào và giờ đang ngồi quỳ bên cạnh Jack mà canh gác đôi kiếm và túi hành lí của nó một cách đầy tự hào. Trưởng làng Junichi, Già làng Yoshi và Toge ngồi đối diện nó và đang nhâm nhi tách trà. Sau lưng họ là ông Sora và Kunio đang ngồi quỳ, ánh mắt cậu chàng không rời khỏi vị anh hùng mới của ngôi làng.

“Xin cậu thứ lỗi cho cách hành xử thiếu suy nghĩ của chúng tôi lúc trước,” Trưởng làng lên tiếng, đoạn cúi đầu. “Sự an toàn của ngôi làng này là tâm nguyện cả đời của tôi. Vì thế tôi đã rất sợ hãi khi biết cậu là người ngoại quốc. Bởi chúng tôi không muốn chống lại mệnh lệnh của Shogun.”

“Tôi hiểu,” Jack đáp, nó biết rõ đây là việc liên quan tới sinh mạng của nhiều người.

“Chúng tôi muốn mời cậu ở lại đây. Ít nhất là cho đến khi cậu hoàn toàn bình phục,” Trưởng làng Junichi tiếp tục. “Thậm chí nếu cậu muốn ở lâu hơn...”

“Tôi cần suy nghĩ về việc đó đã,” Jack nói. Những người nông dân này đã để lộ ra bản chất không kiên định của mình nên đương nhiên Jack cũng không muốn tỏ ra gắn bó với họ, dù vậy nó sẽ đồng ý với đề nghị ở lại đây một, hai ngày.

“Bên trong cậu ta chất chứa một ngọn lửa vĩ đại,” Già làng Yoshi quan sát Jack. “Ngài đã chứng kiến thanh niên làng ta yếu đuối và nhu nhược đến nhường nào. Chúng ta rất cần một người dũng cảm như vậy.”

“Cậu ấy rất dũng cảm,” Toge lẩm bẩm, đoạn nhấp chén trà một cách đầy tâm trạng, “nhưng điều đó không khiến cho cậu ta trở thành một samurai được.”

Phát chán vì tính đa nghi như Tào Tháo của Toge, Jack đặt đôi đũa của nó xuống, rồi không hề báo trước, vung thanh katana. Lưỡi kiếm sắc bén cắt ngang qua tách trà êm ru làm nước trà nóng chảy xuống đùi anh ta.

Sững người như bức tượng, Toge chỉ kịp thốt ra thứ âm thanh đáng thương khi nước trà nóng thấm qua kimono làm bỏng da. Sau khi đã hoàn hồn, anh ta hoảng hốt kiểm tra từng ngón tay như thể xem chúng có còn ở đó không.

Neko thích thú vỗ tay trước phản ứng hoảng loạn của Toge. Kunio thì cười lăn lộn trên sàn. Thậm chí đến Già làng Yoshi cũng phải toét miệng cười trước màn biểu diễn kiếm thuật vô tiền khoáng hậu của nó.

“Nếu đến thế rồi mà cậu vẫn không tin,” Già làng Yoshi cười như nắc nẻ, “thì sao không thử so tài với cậu ta một phen?”

“Đúng thế, so tài đi!” Kunio hào hứng. “Jack đang trên hành trình khổ luyện của một samurai - cặp kiếm đó rất nguy hiểm!”

Không nói lại được câu gì, Toge xấu hổ khoanh tay trước ngực tỏ ý giận dỗi.

Trưởng làng Junichi vội vàng đặt tách trà xuống tuyên bố, “Tôi hoàn toàn tin tưởng vào tài năng của cậu, chàng samurai trẻ ạ.” với nụ cười đầy lo lắng, ông nói thêm, “Ông Sora đã đề nghị để cậu ở lại ngôi nhà của ông ấy bao lâu tùy thích. Cậu cũng có thể sử dụng bồn tắm của tôi bất cứ lúc nào.”

Jack gật đầu cảm tạ lòng tốt của họ, đoạn tra thanh katana vào vỏ và tiếp tục với bữa ăn.

Được nghỉ ngơi, tắm rửa và no bụng, Jack thấy nó như lột xác thành một người khác hẳn khi bước ra khỏi nhà ông Sora để đón ánh mặt trời buổi sớm. Tối qua là đêm đầu tiên nó được ngủ mà không bị thức giấc trong suốt hàng tuần liền. Với đà này thì chỉ cần vài ngày là sức khỏe nó sẽ hoàn toàn hồi phục.

Neko, giờ trở thành người đồng hành thân cận của nó, đã đợi sẵn bên ngoài. Ông Sora cũng cùng nó đi bộ xuống phía hồ nước của làng. Jack đi qua ngôi nhà nào cũng đều nhận được những cái cúi người kính trọng và ánh mắt thân thiện của dân làng, rõ ràng họ đã chấp nhận sự hiện diện của nó trong cộng đồng. Mặc dù Jack chưa bao giờ thật sự là một phần của xã hội Nhật Bản, vẫn có những thời điểm mà bức tường ngăn cách ấy được dỡ xuống khiến nó có cảm giác như mình cũng thuộc về nơi đây - như khoảng thời gian nó ở bên Akiko vậy. Dòng suy nghĩ của nó trôi dần về phía người bạn thân thiết nhất, Jack thầm cầu nguyện cô ấy vẫn bình an. Kazuki đã thề sẽ trả thù Akiko vì hắn bị mũi tên của cô trong trận chiến Thành Osaka xuyên qua làm một tay mất khả năng cầm kiếm. Mặc dù nó đã từng cứu mạng tên cừu thù ấy để đổi lại sự an toàn cho Akiko, Jack vẫn không thể tin tưởng Kazuki. Đó cũng là lí do nó phải nhờ Hana báo tin cho Akiko biết, còn nó thì tiếp tục hành trình để nhử tên Kazuki đuổi theo.

“Có chuyện gì à?” ông Sora hỏi khi nhận thấy cái cau mày trên nét mặt Jack.

Jack gật đầu. “Tôi thấy lo cho những người bạn của mình.”

“Tất cả chúng ta đều vậy mà.” Ông buồn rầu đáp lại.

Jack quan sát khuôn mặt rầu rĩ của ông Sora, nó nhận thấy người đàn ông này như đã phải trải qua mất mát không gì có thể bù đắp được. Nhưng không phải chỉ riêng ông Sora. Khi nhìn lại, Jack nhận ra tất cả những người dân làng này đều có nét đau thương buồn bã. Nó lập tức liên tưởng việc này là do băng đảng của tên Akuma thường đến cướp gạo gây ra, nhưng ngay cả đến những đứa trẻ trong sân cũng có vẻ buồn rầu và ủ rũ.

Đúng lúc đó Jack mới nhận ra rằng trong làng gần như không có bóng cô gái trẻ nào - chỉ có những người mẹ và những đứa trẻ nhỏ tuổi.

“Sao không thấy thiếu nữ nào trong làng vậy?”

Ông Sora sụt sịt, “Đi hết rồi.”

“Ý ông là họ đến chợ phiên ấy hả?”

“Không, bị bắt cóc hết rồi.”

Jack ngừng bước. “Ai bắt cóc họ?”

“Còn ai ngoài tên Akuma đó nữa đây?” Ông Sora hét lên, hai nắm tay siết chặt trong cơn giận dữ. “Hắn đã bắt đi đứa con duy nhất của tôi.”

Kí ức tràn về khiến ông Sora run rẩy đến không kìm lại được.

“Hai năm đầu... Akuma chỉ cướp gạo... khiến dân làng chật vật để kiếm sống... Nhưng mùa đông năm ngoái... hắn bắt cóc cả con gái trong làng về làm nô lệ!”

“Ông có biết hắn mang họ đi đâu không?” Jack hỏi, sững sờ trước thông tin mới được tiết lộ.

“Không. Chúng tôi đã tìm kiếm hàng tháng trời nhưng không được. Hắn ở đâu đó sâu bên trong núi khiến dân làng mãi mãi không thể tìm ra!”

Ông Sora quẹt nước mắt rồi chìm vào sự im lặng đáng sợ.

Lần đầu tiên Jack mới thật sự cảm nhận được nỗi thống khổ của người dân vô tội nơi đây trước tội ác của Akuma và băng đảng của hắn. Chúng không chỉ cướp đi công sức lao động hàng tháng trời của dân làng, mà còn tước đi cả sự sống và linh hồn của ngôi làng ấy.

“Biết đâu năm nay tên Akuma sẽ không đến nữa thì sao,” Jack lên tiếng, cố gắng an ủi người nông dân già.

“Không đâu, chúng sẽ đến.” Ông Sora đáp lại. “Như Trăng Đen vậy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang