Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
HẢI ÂU

❊ ❊ ❊

logo

Khoảng thời gian từ đó tới chiều, Miyuki bắt được thêm hai con cá cam Nhật nữa. Bằng con dao găm lấy được đêm qua, Cheng cẩn thận xẻ đôi con cá đưa cho Yori, Saburo và Miyuki uống. Chỗ dịch xương sống và dịch mắt này đủ để duy trì mạng sống, mặc dù không thể giải khát. Dẫu vậy thịt cá sống là quá đủ cho cơn đói bụng cồn cào.

Bụng no, tinh thần mọi người cải thiện đôi chút. Yori xung phong nhận ca trực, quyết tâm tìm đất liền. Tuy vậy thì cơ hội vẫn là rất nhỏ, bởi lẽ chiếc bè có vẻ chẳng di chuyển được bao xa.

Bằng con dao của Cheng, Jack tự tạo một bộ mái chèo nhỏ. Nhưng không xác định được phương hướng thì mái chèo cũng khó phát huy tác dụng.

“Hình như có điều gì thì phải!” Yori vừa hô vừa chỉ vùng biển phía cuối bè. Giọng nhà sư nhí vẻ hoảng hốt hơn là vui mừng.

“Sao vậy Yori?” Jack hỏi.

“Tớ... không biết nữa,” Yori đáp. “Trông nó to và đen... như thể hải long ấy...”

Giờ thì tất cả mọi người đều căng thẳng quan sát xung quanh. Tình trạng mong manh của chúng càng rõ ràng hơn bao giờ hết - lênh đênh giữa biển cùng với một chiếc bè tạm, nguy hiểm rình rập khắp mọi phía.

“Kia kìa!” Miyuki la lớn.

Một sinh vật to phải đến hai mươi lần tấm gỗ của nhóm Jack từ từ trồi lên phun nước thành cột cao hàng chục mét giương con mắt đen nhìn bọn chúng.

Miyuki giơ cao gậy định tấn công, Yori thì sợ hãi nấp sau lưng Jack.

“Đừng sợ,” Jack vội cản. “Cá nhà táng đấy, nó không tấn công đâu.”

“Tớ chưa từng thấy con gì... to đến vậy cả,” Saburo kinh ngạc.

“Nó đang... quan sát tụi mình thì phải,” Yori bắt đầu chuyển từ sợ hãi sang tò mò và thán phục.

Chú cá voi dùng vây đập nước biển tạo thành con mưa khiến ngoại trừ Saburo đang ngồi dưới tấm vải dù ra thì cả bọn đều ướt như chuột lột. Ngay sau đó con cá cong người lặn xuống, trước khi đi nó còn vẫy đuôi như thể đang chào tạm biệt. Một lúc lâu sau chẳng đứa nào nói được câu gì do bị ấn tượng sâu sắc bởi cuộc đụng độ bất ngờ này.

Sự yên lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng rít của chim. Jack nhìn lên thì thấy một con hải âu tung cánh bay lượn trên đầu. Loài chim này được cho là hiện thân của linh hồn các thủy thủ bị mất tích, ai giết chúng sẽ gặp rất nhiều điều xui xẻo. Tuy vậy thì sự xuất hiện này lại mang đến hi vọng cho nhóm Jack. Cả bọn liền đứng dậy phóng mắt nhìn ra xung quanh.

“Gặp chim tức là có đất liền,” Yori hứng khởi nhắc lại lời Jack. “Mọi người có nhìn thấy gì không?’

Mặt biển vẫn mênh mông vắng lặng. Jack biết hải âu là loài chim khỏe, có thể di chuyển hàng nhiều dặm từ đất liền. Nhưng bây giờ trời đã xế chiều, khả năng này không cao lắm. Nhất là trong bối cảnh tuyệt vọng như thế này, hi vọng chính là thứ cần thiết nhất đối với chúng.

“Có khi không cách xa lắm đâu,” Jack nói rồi cầm bộ chèo lên đưa một chiếc cho Cheng. “Thử thì sẽ biết thôi.”

Thế là hai đứa chia nhau bắt đầu chèo sang hướng tây trong lúc Miyuki và Yori đảm nhiệm vai trò quan sát.

Con hải âu tiếp tục bay đi cho đến lúc khuất bóng hẳn.

Jack và Cheng liên tục chèo theo sau, luân phiên đổi lượt nhau mỗi khi đứa kia quá mệt hoặc rát tay. Vì không có gì làm căn cứ nên rất khó để xác định tốc độ di chuyển của bè. Dù vậy thì mọi người vẫn cảm thấy như đang làm chủ được vận mệnh của mình.

Mặt trời đã xuống rất thấp mà mặt biển vẫn cứ bao la. Nếu không tìm được đất liền trước khi tối hẳn thì cả bọn sẽ phải đối mặt với nguy cơ rất lớn. Nào là cái lạnh đến thấu xương, cơn khát vẫn cháy bỏng, hay vô tình đi qua đích đến mà không biết.

Jack cố tập trung duy trì nhịp chèo. Vai nó đau nhức kinh khủng, lòng bàn tay sưng tấy ửng đỏ. Phía bên kia, Saburo vừa chèo vừa rên rỉ. Dù mọi người cản nhưng anh chàng vẫn cứ muốn góp sức. Yori nghỉ tạm dưới tấm vải, lúc nãy nhà sư nhí đứng quá lâu dưới ánh nắng nên bây giờ bị choáng. Thật ra Jack cũng nhức đầu nhưng nó cố tình làm lơ vì tình hình đã quá cấp bách.

Cheng đứng dậy đặt tay lên vai Jack, “Để tôi thế chỗ cho.”

Jack lắc đầu, nó biết nhóc cướp biển này cũng đang mệt chẳng kém, “Thêm một chút nữa đã...”

“Đất liền!” Miyuki vui mừng reo lên.

Jack ngưng tay. Nó chưa nhìn thấy gì, nhưng Miyuki bằng cặp mắt tinh anh của mình đã tìm được dấu hiệu từ trong đường chân trời. Phát hiện này như tiếp thêm tinh thần cho Jack và Saburo, hai đứa ngay lập tức vung mái chèo.

“Tôi cũng nhìn thấy rồi!” Cheng hô.

Dần dần từ trong bóng tối, một mỏm đất bắt đầu hiện ra. Vài con hải âu lượn tròn bên trên như thể đang mời gọi bọn chúng đến. Mỗi nhịp chèo chiếc bè lại càng gần hơn với sự an toàn. Nhưng mái chèo đẽo tạm không thể nào tạo được vận tốc cao đến thế, trừ phi chiếc bè đã lọt vào dòng chảy của nước biển.

Đó không phải chuyện gì xấu... cho đến khi chiếc bè trôi quá cả hòn đảo. Với đà này thì dù có cố mấy cũng không thể đảo chiều nổi.

“Không ổn rồi!” Jack báo động. “Miyuki! Cheng! Tụi mình phải đẩy thêm thôi.”

Thế là ba đứa nhảy xuống nước bắt đầu đạp chân, để lại Yori và Saburo tiếp tục chèo.

Nhờ có sự kết hợp của hai lực đẩy này mà bè bắt đầu kháng cự lại được dòng nước. Một lần nữa khoảng cách giữa chúng và hòn đảo được rút ngắn.

“Gần tới rồi!” Yori vừa chèo vừa động viên mọi người.

Đang phấn khởi... thì Jack chợt thấy một vật hình tam giác nhô lên khỏi mặt nước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang