
Những tiếng hò hét chiến đấu vang vọng khắp ngôi làng. Ngay trước mặt Jack là từng nhóm nông dân đứng làm ba hàng, tay giơ cao nắm đấm, chân đứng tấn phòng ngự.
“Một, hai, ba...,” Saburo đếm từng nhịp.
Các nông dân liên tục hô “KI-AI!” tiếng vun vút phát ra không ngừng. Dù vẫn chưa đều nhịp nhưng bù lại thì họ rất nhiệt tình.
Sau khi kho vũ khí bí mật bị phát hiện, dân làng cảm thấy xấu hổ trước sự vị tha của các võ sĩ trẻ, nên thái độ tốt lên nhiều. Giờ đây họ tập luyện mà không hề than phiền, như thể chiến binh thực thụ vậy, đồng thời đã dần xem nhóm của Jack là đồng minh, chứ không phải kẻ áp bức - thứ trước đây luôn ám ảnh những con người sống dưới ách cai trị của Lãnh chúa Ikeda này.
Các võ sĩ của chúng ta cũng bỏ qua suy nghĩ cá nhân để tập trung vào mục tiêu trước mắt. Họ chấp nhận vinh danh các samurai đã ngã xuống bằng cách dùng vũ khí và giáp trụ của họ vào việc bảo vệ làng, đồng thời qua đó phần nào chuộc lại những cơ cực mà nông dân đã phải gánh chịu trong các cuộc chiến của giai cấp võ sĩ.
Jack thậm chí còn đề nghị dạy dân làng kĩ năng chiến đấu tay không và kiếm thuật cơ bản. Để chẳng may giặc cướp vượt qua được lớp phòng tuyến thì ít ra họ cũng biết cách tự vệ. Dù việc này là trái luật, cũng như xúc phạm đến lằn ranh phân giới xã hội, nhưng Hayato lại nhìn ra được lí lẽ trong đó, và thậm chí còn đồng ý đứng dạy một lớp. Thời gian không đứng về phía họ, thế nên mọi người hi vọng tập luyện chăm chỉ sẽ gia tăng tỉ lệ sống sót cho tất cả.
Ở khu vực bên cạnh Suburo, Yuudai đang dạy đội hàng rào của mình thương thuật. Anh chàng khổng lồ điều khiển họ đâm, thúc, cũng như đội hình phòng ngự, tấn công. Thái độ làm việc của Yuudai trong giai đoạn trước đó đã vô tình để lại ấn tượng tốt trong nhóm dựng hàng rào, thế nên họ luôn là những người kỉ luật và siêng năng nhất.
Sát ngay đó, Miyuki cùng với Neko diễn tả các kĩ năng phòng vệ cho phụ nữ trong làng dùng trong trường hợp phải đối mặt với bọn cướp. Neko rất hào hứng với vai trò ninja tập sự của mình, thế nên mặc dù liên tục phải nhào lộn trên tuyết làm mẫu, con bé vẫn nhiệt tình không oán trách.
Trong lúc quan sát, Jack nghe thấy các phụ nữ to nhỏ với nhau, “Nhưng Neko đâu phải bọn cướp. Chúng ta làm sao chống lại những tên đàn ông to lớn đó được cơ chứ?”
Để bài học có uy hơn, Miyuki quyết định mời Yuudai tham gia. Sự xuất hiện của anh chàng khổng lồ này lập tức khiến nhóm phụ nữ im bặt. Miyuki ra hiệu hướng dẫn Neko rồi quay sang nói với Yuudai.
“Túm lấy con bé,” Miyuki chỉ huy. “Đánh thẳng tay.”
Yuudai nhíu mày phản ứng. “Tôi không bao giờ đánh phụ nữ, nhất là bé gái chỉ bằng nửa người mình như thế này.”
“Cậu không làm đau được con bé đâu, tôi đảm bảo.”
Yuudai lưỡng lự nắm vạt áo kimono của Neko, rồi vừa cười áy náy vừa vung cao nắm đấm. Thế nhưng trước khi kịp ra đòn, Neko đã túm lấy nắm đấm của cậu dùng chiêu bẻ ngón tay. Dù khoẻ như vâm nhưng Yuudai vẫn đau đớn vô cùng. Anh chàng định phản đòn, nhưng Neko nhanh hơn, đạp lên chân trụ, rồi thúc ngón cái vào sườn đối phương, đúng như cách Miyuki đã dạy. Jack nhận ra đây chính là Chỉ Đao Quyền, một trong mười sáu tuyệt kĩ quyền thuật lợi hại của ninja. Liên tiếp trúng hai đòn, Yuudai bắt đầu mất thăng bằng, Neko bồi thêm một chiêu vặn cổ tay, và lần này thì anh chàng khổng lồ thật sự ngã quỵ, bất lực nằm trong tầm khống chế của đòn khoá tay.
“Lũ kiến nhỏ vẫn có thể đục thủng thân cây to,” Miyuki tự hào tuyên bố, nhóm phụ nữ thì trố mắt trước màn tí hon đả khổng lồ vừa diễn ra. “Nhẫn thuật không cần sức khoẻ hay chiều cao; mà quan trọng nhất là khéo léo và kĩ thuật. Rất phù hợp với phụ nữ.”
Hoàn toàn bị thuyết phục, nhóm phụ nữ chỉ bực bội vì không thể nhanh chóng được thực hành. Miyuki chia họ thành từng cặp tận tình huấn luyện. Còn Neko thì ái ngại nên đưa tay giúp Yuudai đứng dậy. Yuudai vui vẻ chấp thuận, nhưng lại kéo luôn nhóc tì câm điếc xuống rồi nghịch ngợm trát tuyết lên mặt cô bé. Neko vội vàng lăn ra rồi bật cười. Cô nhóc gom tuyết định phản công, nhưng Yuudai đã nhanh chóng vo tròn một quả đại pháo thực thụ. Bất ngờ, một tràng đạn tuyết đập vào người anh chàng từ phía sau.
“Chúng tôi không chỉ có một người!” Miyuki reo lên sau khi quăng một quả đạn tuyết vào mặt Yuudai.
Anh chàng khổng lồ tội nghiệp chỉ biết vừa cười vừa xin tha khi liên tục phải hứng chịu từng trận tấn công của đám phụ nữ. Đội xây hàng rào tận tuỵ cũng xông vào giúp thủ lĩnh của mình, bắt đầu phản công.
Jack quyết định bỏ qua màn này, dù sao cũng hiếm khi có được không khí vui vẻ như vậy.
Phía cuối quảng trường, Hayato đã bắt đầu bài dạy kiếm thuật. Jack vội vàng bước đến thụ lí phân nửa môn đồ của mình, những người từ nãy vẫn đang háo hức chờ đợi. Vì không có đủ kiếm cho toàn bộ làng nên chỉ một vài nông dân được sàng lọc tuyển ra. Mỗi người đều cầm trên tay một thanh trường kiếm katana hoặc đoản kiếm wakizashi. Lẽ ra nên bắt đầu bằng kiếm gỗ bokken thì an toàn và bài bản hơn, nhưng vì chỉ còn mười ngày ngắn ngủi nên đành phải làm liều. Dù sao thì Jack vẫn mong muốn các học sinh của mình phải hiểu thật ra việc cầm kiếm trên tay là như thế nào ngay từ đầu. Nó cầm một cây tre lên rồi nói, “Thứ này có thể so sánh với xương của các vị.”
Nói đoạn cắm mạnh xuống đất rồi rút kiếm chém ba đường nhanh như điện xẹt. Trên thực tế cả màn trình diễn này chỉ kéo dài có vài giây.
Một người trong số các nông dân phì cười. “Trật lất rồi!”
Đúng là thoạt nhìn thân tre chẳng có gì thay đổi cả. Nhưng rồi phần ngọn từ từ rơi ra, rồi đến hai khúc tiếp theo, tựa như đốt ngón tay vậy.
Jack cầm một mẩu lên chỉ cho người vừa cười cợt thấy đường cắt vừa rồi ngọt như thế nào. “Những thanh kiếm này sắc bén vô cùng,” nó cảnh báo. “Cần phải tuyệt đối thận trọng khi sử dụng. Các vị sẽ không muốn tay cộng sự - hoặc chính mình - thành ra như thế đâu!”
Màn biểu diễn vừa rồi đã làm cho các nông dân thật sự sợ hãi.
“À mà lúc gặp bọn cướp thì cứ bộc phát ra hết nhé!” Jack thêm vào.
Một tràng cười nổ ra, không khí cũng phần nào cởi mở hơn.
“Kiếm được xem như cánh tay kéo dài, món vũ khí lợi hại nhất của võ sĩ,” Jack vừa nói vừa trình bày tư thế đứng tấn và cầm kiếm chuẩn – nắm bằng cả hai tay, mũi hướng ngang tầm mắt về phía trước. Do đã trải qua một thời gian dạy kiếm cho cậu em trai Hanzo của Akiko nên nó đã quen với việc hướng dẫn, hiểu rõ mình cần phải làm gì để đối phương dễ hiểu. Trong mười ngày ngắn ngủi có lẽ chỉ kịp điểm qua các tư thế chém và gạt đơn giản nhất. Thầy Kyuzo, vị võ sư Thể thuật trước đây của Jack vẫn thường bảo rằng những kĩ năng dù là cơ bản nhất vẫn luôn hữu dụng trong chiến đấu, Jack chỉ mong sao câu này là chính xác.
“Khi bọn Akuma đến, mọi người đều đã thành chiến binh,” Jack hứa hẹn.
Phấn khích với câu khích lệ này, các nông dân liền bắt chước thế đứng tấn của Jack. Sau khi sửa xong tư thế, Jack bắt đầu hướng dẫn đòn đầu tiên - kesagiri - chiêu chém chéo đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm.
Lúc các môn đồ bắt đầu tự tập thì Yori bước đến.
“Có chuyện gì à?” Jack hỏi, trước đó nó đã phân công nhà sư nhí quản lí chốt canh vừa xây dang dở.
Yori lắc đầu. “Nãy giờ chỉ thấy một, hai con hươu thôi. Cứ như vậy lại hay.”
Cậu quan sát xung quanh rồi kết luận. “Cảnh này làm tớ nhớ trường Nhị Thiên Nhất Lưu quá!”
Jack gật đầu, cảm tưởng như kí ức ùa về trong não. Mới hôm nào nó còn là một thằng nhóc chân ướt chân ráo đến Kyoto. “Khác ở chỗ bây giờ tụi mình lên chức võ sư rồi!”
Yori cười khúc khích. “Thế thầy Saburo đang làm cái gì đó?”
Lúc này, nhóm đào hào của Saburo đang tập trung quan sát anh chàng đặt một thanh gỗ lên hai chiếc cột cao ngang hông.
“Có vẻ là tamashiwari ,” Jack phán đoán.
Nghĩ vậy, nó bèn ra hiệu tạm dừng lớp kiếm thuật để tất cả cùng quan sát màn Mộc Thí sắp diễn ra.
“Tôi sẽ cho mọi người thấy đòn này uy lực như thế nào!” Saburo kiêu ngạo nói với các môn đồ rồi vừa hô KI-AI vừa giơ cao nắm đấm đấm mạnh xuống tấm ván mẫu. Đòn tấn công lập tức khiến tấm ván vỡ tan tành thành nhiều mảnh.
Các nông dân xung quanh tán dương không ngớt. “Xem ra cậu ta tiến bộ khá nhiều rồi!” Yori nhận xét.
Jack gật đầu đồng tình, tuy vẫn nhìn thấy Saburo giả vờ chắp tay ra sau để len lén xoa.
Tiếng vỗ tay thưa thớt dần, một cụ ông làu bàu, “Dễ ợt có gì đâu.”
Bực mình, Saburo trừng mắt nhìn người dám có ý kiến với màn trình diễn của mình. “Thế ông làm thử tôi xem nào?” Saburo đặt lại một tấm ván khác thách thức.
Điều bất ngờ là ông cụ thân thể chỉ có da bọc xương này bước lên thật. Jack thầm tự hỏi không hiểu điều gì khiến người này tự tin đến như vậy.
Ông cụ đứng trước tấm ván quan sát vài giây rồi nhặt một chiếc rìu lên, dễ dàng chặt đứt làm hai đoạn.
Những người nông dân khác phá lên cười, Jack và Yori cũng không phải ngoại lệ. “Th...Thế này cũng tính hả?” Saburo tức tối.
Ông cụ nhún vai. “Chẳng qua võ sĩ các cậu cứ thích phức tạp hoá vấn đề đấy chứ.”