Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
NGÔI MỘ ĐÁ

❊ ❊ ❊

logo

Jack cảm giác như mình đang bị đè chặt trong một cái quan tài màu trắng. Nó bị đè đến khó thở, mọi âm thanh đều tắt nghẽn, chỉ còn tiếng máu chảy và tim đập là nghe thấy.

Những người khác ra sao rồi? Jack chỉ có thể cầu nguyện cho họ được bình an.

Nó bắt đầu dùng ngón tay đào tuyết, nhưng chẳng biết đâu là hướng lên cả. Hoàn toàn lạc lõng, rất có thể đây lại là hành động tự chôn mình sâu hơn. Jack muốn chuyển động, nhưng toàn thân đều đã bị vây kín. Điểm lợi duy nhất của tình trạng này có lẽ là việc cảm giác lạnh buốt đã giúp cái chân bỏng của Jack đỡ đau hơn.

Sau một hồi Jack đào được một cái lỗ nho nhỏ. Có điều còn chưa kịp vui mừng thì đã bị lớp tuyết mới rơi xuống lấp lên trên. Đến giờ thì Jack thật sự rối. Nó cố thở, cố vẫy vùng tìm cách thoát ra khỏi ngôi mộ đá. Thế nhưng tuyết vẫn cứ bám chặt lấy cơ thể nó như đôi tình nhân vậy.

Jack cố trấn tĩnh. Cần phải giữ lí trí mới mong có cơ hội sinh tồn. Nó không hề muốn chết tại đây. Không thể được. Chẳng lẽ mọi cố gắng thời gian qua chỉ là để bỏ mạng nơi đồi núi hẻo lánh này. Nó chết rồi thì Jess sẽ ra sao?

Jack tiếp tục đào.

Nó mất dần khái niệm về thời gian, cơ thể ngày một yếu. Đang lúc tuyệt vọng thì Jack sờ được một vật gì đó cưng cứng. Chuôi kiếm! Nó vội vàng đào quanh, và cuối cùng cũng nắm chắc được trong tay, thử chọc lên để xác định độ sâu. Lưỡi kiếm bén ngọt dễ dàng đâm thủng lớp tuyết...

Jack chợt nhận ra sự thật phũ phàng. Nó đã bị chôn quá sâu. Quá sâu.

Nó sẽ chết... mất xác ở nơi này.

Hết thật rồi. Độc Nhãn Long không giết được nó, Shogun không giết được nó, Kazuki càng không, nhưng mẹ thiên nhiên lại dễ dàng thành công mà chẳng tốn bao nhiêu sức.

Jack cố chuyển suy nghĩ sang chiều hướng tích cực hơn. Nó hình dung ra khuôn mặt Akiko, nhớ lại khoảng thời gian hai đứa ngồi ở sườn núi Hiei đón mặt trời đầu năm. Nàng tựa đầu lên vai nó, miệng mỉm cười rực rỡ, ấm áp như nắng xuân...

Jack sắp ngất đến nơi thì đột nhiên chỗ tuyết trên đầu được gạt đi.

“Tìm thấy rồi!” Miyuki reo lên, nói đoạn liền đào lỗ kéo nó ra. Hayato và Neko cũng hăm hở tham gia, ba người thi nhau đào tứ phía.

Được giải cứu, Jack tham lam hít một hơi thật sâu. Phía trên nó là bầu trời đêm với những vì sao toả sáng lung linh hơn bao giờ hết. Nhìn lại phía sau, Jack nhận thấy hẻm núi đã hoàn toàn bị chặn lại sau trận sạt lở, nó không khỏi tự cảm thấy may mắn vì chỗ mình bị đè lại gần lối ra đến thế.

“Thật không thể tin là các cậu lại tìm được tớ đấy!” Jack cảm thán.

Hayato đỡ nó đứng dậy, Miyuki thì giúp nó nhặt kiếm.

“Cũng nhờ đầu thanh kiếm chọc lên,” Miyuki lí giải. “Và cặp mắt tinh như diều hâu của Neko!”

Jack quay sang phía Neko ra hiệu cảm ơn, nhưng cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ so với ơn cứu mạng bèn ôm chầm lấy cô bé. Neko khá ngạc nhiên với hành động bộc phát này nên chỉ biết cúi đầu đáp lễ.

Bốn người trở lại chỗ các cô gái và ngựa đang chờ sẵn.

“Dù sao cũng nhờ trận sạt lở chặn đường đuổi theo của bọn Akuma,” Jack nhận xét.

“Không chắc đâu,” Ông Sora đáp. “Con gái tôi nói chúng biết lối đi khác dẫn ra đây. Sẽ mất hơn một ngày đường. Nhưng bọn chúng nhất định sẽ tới.”

“Vậy thì chúng ta nhanh chân lên thôi,” Hayato lên ngựa nói.

Jack cũng vất vả trèo lên yên, lòng thầm cảm kích vì tạm thời không phải dùng đến cái chân bị thương nữa.

“Akuma sẽ đến,” Jack vừa nói vừa liếc nhìn Miya và những nô lệ khác. “Nhưng chí ít thì chúng ta cũng trở về cùng với tin tức tốt lành.”

Dân làng Tamagashi vui mừng chào đón các cô gái của mình trở về - một phép màu vượt quá mọi mơ ước của họ. Thậm chí khuôn mặt rầu rĩ của ông Sora cũng được dẹp đi, thay vào đó là niềm vui khi chứng kiến mẹ con Miya đoàn tụ với nhau. Nội chuyện này cũng đủ khiến Jack cảm thấy hi sinh của mình là hoàn toàn xứng đáng.

Trưởng làng Junichi đón nhóm trinh sát bằng hành động cúi chào trịnh trọng nhất. “Nếu samurai ninja nào cũng tốt như các vị thì trên đời này đã không còn chỗ cho những kẻ như Akuma tồn tại rồi!”

Già làng Yoshi chống gậy bước tới, đôi mắt già cỗi của ông rưng rưng nước.

“Thật không ngờ tấm thân già này còn được thấy ngày hôm nay,” ông cụ run run. “Các cậu đã đem lại sức sống mới cho ngôi làng của chúng tôi!”

Trong lúc mọi người đoàn tụ vui vẻ thì Jack đi cà nhắc trở về nhà ông Sora cùng với Miyuki, Hayato và Neko. Cả bọn đã quá mệt mỏi, riêng Jack còn đau đớn bởi vết thương.

Yori, Saburo và Yuudai đã chờ sẵn ở đó.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Yori nhíu mày khi thấy tình trạng của thằng bạn.

“Bị đánh, đốt, chôn sống thôi ấy mà,” Jack tếu táo. “Bọn tớ đã gửi một đòn cảnh cáo tới Akuma.”

“Thế thì đáng ăn mừng à nha!” Yuudai hào hứng, rõ ràng anh chàng rất nhẹ nhõm khi thấy cả đội trở về an toàn, dù hơi te tua một chút. “Thôi mọi người vào trong ăn uống nghỉ ngơi đi.”

Nói đoạn định mở cửa thì nghe thấy có tiếng la lớn.

“Suki đâu?” Một bà mẹ dáo dác tìm con gái. “Suki của mẹ?” Bà càng lúc càng hoảng loạn. Ông Sora vội vàng đi đến thì thầm gì đó. Phản ứng đầu tiên của người phụ nữ tội nghiệp là sửng sốt, sau đó khóc nức nở. Ông Sora cố an ủi, nhưng bà chỉ gạt đi rồi bước đến chỗ Jack.

“C...con gái tôi đã bị... bọn chúng bắn chết...?” Bà run run hỏi.

Bây giờ thì Jack đã biết được tên cô gái xấu số ấy. “Vâng, kẻ thủ ác là tay Độc Xà Kurochi.”

“Tôi biết cậu đã cố cứu nó,” bà chuyển từ đau buồn sang giận dữ. “Nhưng xin hãy hứa với tôi rằng cậu sẽ giúp cho linh hồn nó được an nghỉ, rằng cậu sẽ kết liễu bọn Akuma!”

Jack nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ, cảm nhận được nỗi đau thấu tận tâm can của bà. Nó có thể nhìn ra những nét tương đồng giữa mẹ con họ, cảnh tượng tang thương lúc trước lại hiện về. Jack gật đầu dứt khoát, chính bản thân nó cũng muốn bắt những kẻ sát nhân kia phải đền tội... bằng mọi giá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »