Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
ĐỘI QUÂN TRẺ CON

❊ ❊ ❊

logo

“Lâu đài của tụi mình đó à?” Saburo bật cười khi cả bọn đi bộ vào làng Tamagashi. “Giống bãi phân hơn nhỉ!”

Samurai đúng là một bọn kiêu căng,” Miyuki ném cho Saburo cái nhìn khinh bỉ. “Cậu đang nói nhà người ta đó, tôn trọng chút đi.”

Saburo chùng xuống vì xấu hổ với lời bình luận thiếu suy nghĩ của mình, có điều Hayato lại trừng mắt liếc Miyuki vì cô nàng này chỉ là một ninja mà cũng dám lên tiếng chỉ trích samurai. Trông bộ dạng có thể bùng nổ bất kì lúc nào của anh chàng, Jack ngờ rằng có khi nó lại phải xen vào cũng nên. Trên đường đi nó đã giải thích về mối quan hệ giữa mình với Miyuki, qua đó cố gắng thuyết phục Hayato rằng trước giờ các ninja đã hoàn toàn bị hiểu nhầm. Hayato chấp nhận luận điểm Jack là người nước ngoài nên góc nhìn có phần trung lập hơn, nhưng cậu ta tuyệt đối không thể đặt lòng tin ở một tên ninja. Miyuki không có ý kiến về vấn đề này, cơ bản cô cũng không tin vào các samurai. Cuối cùng, Yori ra tay thương thảo điều khoản hoà hoãn giữa hai người - tạm gác lại tranh chấp cá nhân cho mục tiêu chung là đối phó với Akuma.

Có điều, Jack biết sợi dây liên kết này thật vô cùng mỏng manh.

“Tamagashi tuy chẳng có gì đặc biệt,” nó vừa nói vừa dẫn đôi nam nữ như chó với mèo kia đi qua chiếc cầu cũ kĩ. “Nhưng đảm bảo những người dân này hoàn toàn xứng đáng để chúng ta bảo vệ.”

Cả đoàn bước theo con đường bùn đất vào khu trung tâm. Dân làng từ những căn nhà rách nát ra chào nhóm Jack, nhưng không thể giấu khỏi thất vọng khi nhận ra độ tuổi trẻ con của chúng.

“Không được thân thiện lắm nhỉ!” Hayato bình phẩm.

“Chắc họ hồi hộp thôi.” Yori trấn an, mặc dù cậu cũng bắt đầu nhận thấy điều gì đang xảy ra.

Vào đến quảng trường, Jack nhìn thấy căn nhà chính nơi Trưởng làng Junichi đã chờ sẵn. Ông cúi thấp người thi lễ, mắt dán chặt xuống đất đầy cung kính.

“Tôi, Trưởng làng, xin được chào đón, cũng như bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước nghĩa cử anh hùng của các cậu. Xin hãy xem Tamagashi như nhà của mình...”

Nói đoạn ông đứng dậy nhìn kĩ lại một lượt, và gần như sững người khi nhận ra trước mặt mình là bốn võ sĩ còn rất trẻ, một nhà sư tí hon, cùng một cô nhóc ninja.

Cả nhóm cúi người đáp lễ, xem chừng rất lúng túng trước thái độ của Trưởng làng Junichi. “Chuyện này là thế nào, Toge?” Mãi một lúc ông Junichi mới bắt đầu nói qua kẽ răng. Toge trông có vẻ hơi sợ hãi, trong khi ông Sora đứng tấn sẵn sàng. “Chúng tôi chỉ tập trung được chừng này thôi.”

“Đừng có đánh trống lảng!” Junichi rít lên. “Các cậu tìm trẻ con về làm việc người lớn đấy hả?”

“Thật sự hết cách rồi.” Toge than thở.

Một tràng những âm thanh thất vọng vang lên từ phía những người dân đang tụ tập xung quanh.

“Thôi bỏ cuộc luôn cho rồi!” Một người la lớn với Trưởng làng Junichi.

“Akuma sẽ đè bẹp chúng thôi.” Một bà cụ tiếp lời, khuôn mặt lộ rõ vẻ tội nghiệp.

“Các võ sĩ thực thụ đâu cả rồi?” Một người khác lên tiếng.

Tình huống trở nên hỗn loạn đến mức lời hiệu triệu của Trưởng làng Junichi chẳng còn mấy tác dụng. Đúng lúc này thì Già làng Yoshi xuất hiện từ cánh cửa phía sau, giận dữ đập gậy lên hiên gỗ trừng mắt nhìn xung quanh.

“Tụi bây lấy tư cách gì để bình phẩm, trong khi tự vệ còn không nổi? Cái làng này còn đáng được cứu sao?”

Đám đông xấu hổ chìm vào im lặng.

Thế rồi bà cụ ban nãy lại phản ứng. “Nhưng dù vậy cũng không thể để trẻ con chiến đấu được!”

“Thế còn ai khác giúp được không?” Già làng Yoshi hỏi ngược lại.

Tất cả đều im lặng.

“Những võ sĩ trẻ này sở hữu các kĩ năng mà chúng ta không có, cũng như đủ can đảm để nhận lấy nhiệm vụ khó khăn. Chúng ta cần phải biết tôn trọng điều đó.”

“Chắc Akuma cũng tôn trọng chúng lắm đây,” một người nông dân nói giọng mỉa mai. “Có khi cười lăn ra tới chết luôn đó!”

Nhận thấy viễn cảnh vô vọng khi băng cướp lão luyện đối đầu với một đoàn quân trẻ con, đám đông bắt đầu thưa thớt dần.

“Xem ra tụi mình đâu có được chào đón.” Hayato vừa bực tức nói vừa xoay người bước đi.

“Chỉ là chút hiểu lầm thôi mà,” Jack trấn an, mặc dù chính nó cũng chán nản trước tầm nhìn hạn hẹp của những người nông dân này. “Để tôi giải thích cho họ hiểu.”

“Thôi khỏi. Rõ ràng họ không cần chúng ta giúp, về thôi, Yuudai.” Nghe lời bạn, Yuudai bèn cúi người chào Jack rồi cũng bước đi theo hướng Okayama.

“Lần này thì hắn nói đúng đấy Jack ạ,” lần đầu tiên Miyuki cùng chung quan điểm với Hayato. “Ở lại chỉ tổ phí thời gian thôi.”

“Nhưng không có chúng ta thì họ sẽ ra sao đây?” Jack thất thần khi nghĩ đến Neko và số phận bi thảm của gia đình cô bé.

“Cậu không thể cứu nếu họ không muốn cứu,” Yori thở dài.

Saburo thì lo lắng nói, “Còn lương thực và nhà nghỉ tối nay thì sao?”

Jack còn chưa kịp trả lời, một hồi chuông báo động đã bất ngờ vang lên.

Những người dân đứng đấy trắng bệch mặt vì sợ hãi.

“Bọn cướp tới rồi!” Một người la lên, những người khác chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Số ít quay về lấy của cải hay tìm cách chạy trốn, nhưng hầu hết đều lao đến chỗ toán võ sĩ trẻ đang định rời đi.

“Cứu với! Làm ơn cứu với!” Họ van nài khẩn thiết.

Giờ thì cần rồi nhỉ?” Hayato nói móc. Tuy vậy cậu vẫn quay về với cây cung sẵn sàng trên tay và Yuudai ngay bên cạnh.

Jack, Saburo và Miyuki rút kiếm chuẩn bị đối phó với trận tập kích bất ngờ, Yori siết chặt quyền trượng, tay run run khi nghĩ đến trận huyết chiến sắp diễn ra.

“Bọn chúng đến từ phía nào?” Hayato hỏi.

“Không biết nữa.” Trưởng làng Junichi hoảng loạn nhìn quanh khắp một lượt.

“Thế ai là người vừa kéo chuông?”

“Không phải tôi .” Vị trưởng làng phủ nhận.

“Là nó đó!” Kunio chỉ về phía túp lều của người thợ rèn la lớn.

Hoá ra Neko đang đứng trên mái, tay cầm búa và gậy sắt. Cô bé đập thêm một phát nữa rồi nhe răng cười khoái trá trước cảnh tán loạn của dân làng.

“Rốt cuộc thì lũ cướp đâu?” Miyuki hỏi sau khi quan sát kĩ một lượt xung quanh. Đến đây Jack chợt nhận ra ý định của Neko. “Chẳng có ai cả đâu!”

Yori nhẹ nhõm cười trừ, “Cô bé muốn chứng minh cho những người này biết rằng họ cần chúng ta đấy.”

“Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong!” Yuudai không khỏi kinh ngạc trước cảnh tượng đứa bé câm điếc vừa gây ra.

Neko thấy mọi người tán thưởng nên lại khoái chí đập thêm một lần nữa. Già làng Yoshi cũng bước đến chỗ nhóm võ sĩ trẻ.

“Xin hãy ra tay giúp chúng tôi,” ông nói giọng khẩn thiết. “Lúc sợ hãi thì ai cũng thành trẻ con thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »