Bị hồ ly chê, Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng buồn cõng Nữu Nữu lên hỏi: “ Nữu Nữu thích đi đâu nào?”
“ Ra sau núi!”
Thiết Tâm Nguyên bật cười, nơi đó truyền tới tiếng võ sĩ hò hét, A Đại A Nhị đang huấn luyện quân đội ở đó, dã nhân võ lực không thấp, nhưng để bọn họ học được đạo quân trận, kỷ luật, hàng ngũ thì không dễ dàng.
Từ hậu môn Thanh Hương cốc đi năm dặm men theo con đường nhỏ đủ một cái xe đi, đến chỗ khuất gió sau núi, tuy lạnh nhưng quân giáo trường không có tuyết đọng, vẫn có thể luyện tập được. Có một người hai đầu cao lớn đứng đó, đủ sức uy hiếp khiến không ai dám lười biếng.
Đám người này còn gọi hắn là ác ma mà không thèm gọi tên, thẳng thắn vô cùng.
A Đại há miệng cười trêu chọc Nữu Nữu, A Nhị quay sang hỏi:” Nghe nói thủ lĩnh đã ra lệnh một vị tướng quân sẽ không ở cùng một đội quân quá hai năm. Chẳng lẽ không sợ giống như Đại Tống, tướng không biết quân, quân không rõ tướng à?”
Vấn đề này ngay từ khi ở Thái học đám học sinh đã tranh luận tưng bừng rồi, biện pháp giải quyết không hề khó, chỉ là ở Đại Tống thực hiện thì muôn vàn khó khăn, ở đây Thiết Tâm Nguyên định đoạt tất cả trở nên rất dễ dàng, mỉm cười:” Một đội quân hoàn chỉnh một vạn tám nghìn quân sẽ do tướng quân và một phó tướng, sáu bì tướng, mười tám giáo úy, một trăm tám mươi đội chính tạo thành.”
“ Luân chuyển chỉ có chủ tướng và phó tướng, bì tướng là quan chủ quản, trực tiếp cầm quân lên chiến trường, chỉ huy quân đội tác chiến, mệnh lệnh chủ tướng chỉ trực tiếp tới được cấp bì tướng, nên không cần lo.”
“ Ngoài ra khâu huấn luyện cũng cực kỳ quan trọng, chỉ cần huấn luyện ra các quân có chất lượng đồng nhất, quân lệnh nghiêm ngặt thì một vị tướng quân dù cầm đội quân nào cũng có thể nhanh chóng hoàn thành quá trình làm quen, tham gia chiến trận.”
A Nhị do dự một chút cuối cùng vẫn nói:” Vũ lực của Mạnh Nguyên Trực quá cao, A Đại cũng không thể chống lại quá hai mươi chiêu. Vũ lực quá cường đại phải ước thúc, đó là kiến thức thông thường.”
Nữu Nữu ngồi trên vai bị A Đại trêu chọc cười ngặt nghẽo, sợ nó bị ngã, Thiết Tâm Nguyên bế đặt xuống đất:” Hoàng đế Đại Tống đã làm như thế, kết quả là sao? Hùng ưng phải bay trên trời, mãnh hổ phải tiếu ngạo sơn lâm, không có mãnh tướng sao có thể trấn áp mảnh đất này, đây không phải Đại Tống. Nhị huynh, sự nghiệp của chúng ta mới bắt đầu thôi, ngàn vạn lần đừng tính toán quá nhiều, nếu phòng cái này lo cái kia, không chẳng thể tiến xa.”
A Nhị thấy Thiết Tâm Nguyên không nghe vào tai lời của mình thì lo lắm, một vị quân chủ cần có lòng dạ dung nạp tứ hải, nhưng nếu quá buông lỏng thì thiếu trách nhiệm rồi.
Nữu Nữu chơi chán lại đòi đi, Thiết Tâm Nguyên từ biệt huynh đệ A Đại, A Nhị, cõng muội đi sâu vào trong núi, trong có một sơn cốc nhỏ, nơi này chỉ có hai ba mẫu đất, dựng bảy tám gian nhà cỏ, không hề có bất kỳ đồ sắt nào, cũng chẳng thấy đốm lửa.
Có suối nước nóng chảy ngầm phía dưới nên không quá lạnh.
Thủy Nhi ngồi trên ghế phủ da sói, mồm ngậm miếng thịt khô, mắt thì nhìn chăm chú vào cục sắt mân mê trên tay, ánh mắt si dại.
Thiết Tâm Nguyên cởi áo choàng cho Nữu Nữu, cầm thực một cục sắt lên ước lượng:” Vẫn còn nặng lắm.”
Thủy Nhi cướp ngay lại cục sắt:” Ngươi biết cái gì, sắt quá mỏng thì sẽ xuất hiện lỗ không khí, thuốc nổ ở không gian kín mới tốt.”
“ Rắm thối, ngươi đúc dày cui thế này, thuốc nổ phát nổ bên trong khác gì đánh rắm, nổ thành hai mảnh là may rồi, làm ăn gì nữa, thứ này giết địch dựa vào mảnh vỡ nó bắn ra, chứ dựa vào sức nổ thì tẹo thuốc nổ thế này ăn thua gì ...”
Nói chuyện với huynh đệ của mình đúng là thoải mái hơn nhiều, lời thô tục phun ra không phải ngại, A Nhị là nhân vật loại hình mưu sĩ có võ lực cao, giống Giả Hủ, Tư Mã Ý thời Tam Quốc, học đầy một bụng quỷ trá.
Thiết Tâm Nguyên giờ vẫn chưa biết sư phó A Nhị là ai, trước kia chỉ là chuyện nhỏ, người chết rồi không cần quan tâm, đối xử tốt với A Đại, A Nhị là được.
Nhưng cùng với thân phận mỗi người thay đổi, y càng tò mò về vị sư phó đó, nếu là người vô danh, căn bản không cần che dấu thân phận, còn nếu một vị túc nho trí tuệ như vậy mà từ bỏ tất cả ẩn mình trong thâm sơn cùng cốc mấy chục năm, chứng tỏ đó là người bị thiên hạ thóa mạ.
“ Xảo ca đã luyện chế độ dày vỏ sắt tới cực hạn rồi, nếu mỏng nửa rơi xuống đất là vỡ, chưa cần địch giết, ngươi đã tự giết mình.” Thủy Nhi làu bàu:
“ Dạy khôn ngươi nhé, ở con đường công nghệ, không hề có cái gì gọi là cực hạn, cực hạn chỉ là thứ năng lực của ngươi đạt tới mà thôi ...”
Thủy Nhi mặt hầm hầm, ném vỏ đạn thuốc nổ tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên:” Bốc phét dễ lắm, ngươi làm thử xem.”
“ Trình độ còn chưa tới cấp đại sư mà tính khí đã đi trước một bước rồi, Tiểu Huệ Nhi không cho ngươi lên giường thì liên quan quái gì tới ta mà hung hăng?”
Thủy Nhi nhảy dựng dậy, chột dạ nhìn ra ngoài cửa, không thấy lão bà Tiểu Huệ Nhi của mình đâu, miệng giật giật:” Mách mẹ rồi à?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu sán tới:” Ừ, vừa rồi ta vừa mới nghe đoạn đầu thì bị mẹ đuổi đi mất, ngươi kể cho ta nghe xem.”
“ Cút xéo, chuyện giường chiếu của ta vì sao phải kể cho ngươi?”
Thấy Thiết Tâm Nguyên không rõ chuyện của mình Thủy Nhi thở phào, lại thấy y dùng ánh mắt rất ám ảnh nhìn đũng quần mình, làm hắn cực kỳ phẫn nộ:” Ta tất nhiên là không có vấn đề.”
“ Huynh đệ với nhau, nếu khổng ổn nên nói sớm, vẫn còn trẻ, đi tìm đại phu khám ...”
“ Thủy Nhi bị liệt dương à?” Cái đầu của Linh Nhi từ dưới cửa sổ nhô lên, miệng há rất to, giọng cũng không hề nhỏ:
Vội vội vàng vàng bỏ chạy, Thiết Tâm Nguyên ăn mấy chổi vào đầu, còn Linh Nhi thì vẫn bị Thủy Nhi truy sát vào tận rừng.
Nữu Nữu ôm áo choàng lông chạy ra, đưa cho ca ca mặc hộ mình, kế hoạch ăn chực mà huynh muội vừa thảo luận xong thế là hỏng rồi.
“ Ca ca, giờ đi đâu ăn cơm đây?”
“ Đi ...” Thiết Tâm Nguyên đứng giữa đống tuyết, không ngờ chỗ mình ăn chực không nhiều:
Cái thời ở Đông Kinh có thể nói bằng hữu vô số, bất kể qua đường lớn hay vào ngõ nhỏ, đều có người nhiệt tình chào hỏi, khi ấy có thể xưng vạn người mê, khi đó ai cũng có thể cảm thụ được niềm vui trong nụ cười của Thiết Tâm Nguyên.
Giờ khác rồi, từ khi đóng dấu lên vai, chính thức xác lập địa vị thủ lĩnh, ban bố ra một vài pháp lệnh nhỏ, thế là mọi người nhìn y thêm một phần kính sợ, thiếu đi vài phần thân thiết, giờ đứa trẻ con nghịch ngợm nhất sơn cốc cũng không dám tùy tiện trước mặt y nữa.
Đây là chuyện khó tránh khỏi, sau này địa bàn càng lớn, lực lượng nắm trong tay càng nhiều thì càng ít người dám thân vận với y, thậm chí đám Xảo Nhi trước mặt y cũng phải cẩn thận, rồi một ngày mình giống như Triệu Trinh.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.