Chẳng có gì ngạc nhiên, mẹ say luôn.
Rượu nho Tây Vực mặc dù ngòn ngọt, uống rất dễ chịu, đó là vì khi ủ rượu không tháo hết nước đường, nên người ta say rất từ từ, say mà không biết.
Nhìn Vương Nhu Hoa bước đi xiêu vẹo, đám dã nhân càng reo hò lớn, đơn thuần cho rằng Vương Nhu Hoa nhận rượu của mình là tiếp nạp mình rồi.
Nghe tiếng nôn ọe của mẹ ở trong phòng, Thiết Tâm Nguyên ở ngoài đi vòng tròn như lừa kéo cối xay.
Mãi mới thấy Trương ma ma đi ra, hỏi vội:” Mẹ ta có sao không?”
Trương ma ma cười:” Uống bao nhiêu nôn bấy nhiêu rồi, vừa xong phu nhân uống một bát canh dã rượu, giờ đã đi ngủ. Thực ra phu nhân say một hồi cũng tốt, thiếu lang quân không biết trên đường đi gian nan thế nào, phu nhân luôn cắn răng mỉm cười trấn an mọi người, lão thân cứ lo phu nhân ngã bệnh.”
“ Giờ tốt rồi, say một hồi tuy hại người, nhưng giúp an thần.”
“ Thế thì tốt, thế thì tốt.” Thiết Tâm Nguyên xoa xoa tay, cuối cùng cũng yên tâm, nhìn thấy một đôi mắt to lấp ló bên cửa nhìn mình, đi tới trước mặt cô bé:” Nữu Nữu, đi chơi với ca ca, để mẹ ngủ nhé?”
Nữu Nữu rụt rè gật đầu, Thiết Tâm Nguyên kiệu nó lên cổ, huýt sáo một tiếng, hồ ly ném chân gà, chạy vèo tới, theo sau Thiết Tâm Nguyên diễu võ dương oai đi thị sát sơn cốc.
Thùng rượu cực lớn đã không còn rượu nữa.
Trong sơn cốc toàn ma men nằm ngổn ngang, Hán, Thổ Phồn, Tây Vực, Ba Tư rồi dã nhân, nằm cạnh nhau ngủ ngon lành, đám Lý Xảo cũng trong số đó.
Trời đã khuya, nhưng vô số ngọn đuốc bập bùng cháy chiếu rọi cả sơn cốc sáng như ban ngày, Thiết Tâm Nguyên len lỏi giữa đống người đi lên tường thành.
Thiết Nhất vẫn luôn cảnh giác, toàn thân giáp trụ ngồi trên tường trại, trước mặt chỉ có một tiếng thịt nướng, dùng dao dĩa xẻo từng miếng ăn chậm rãi.
Võ sĩ thủ thành đứng thẳng tắp, bọn họ là những người duy nhất không uống rượu trong cái ngày ồn ào này.
Thiết Nữu Nữu rất ít nói, đôi mắt thơ ngây nhìn khắp nơi, miệng đã có nụ cười, ca ca khiêng mình lên vai là ca ca thích mình.
Thiết Tâm Nguyên chỉ lên cổ bảo với Thiết Nhất:” Muội muội của ta.”
Lại chỉ hồ ly:” Huynh đệ của ta.”
Thiết Nhất nhìn Nữu Nữu nở nụ cười hiếm hoi, tên này thực ra cười rất đẹp, mỹ nam tử có khác, Nữu Nữu ngay lập tức thích ngay vị đại thúc cười rất đẹp này.
Đùi dê vừa mới nướng chín một phần, tiểu cô nương không biết dùng dao dĩa, dùng hai tay ăn, nó ăn chín, cho hồ ly ăn phần sống.
Thiết Tâm Nguyên tự mình nướng thịt cắt ra đĩa cho Nữu Nữu, thở phào:” Nói thật ta không dám tin, mọi người có thể đi tới mức này, may mắn chiếm tỉ lệ rất lớn.”
Chuyện lần này như có trời cao sắp đặt vậy, tưởng tượng mà xem, nếu mẹ tới nơi khi A Tát Lan đang chiếm cứ Cáp Mật sẽ có chuyện gì xảy ra chứ?
Thiết Nhất gật đầu, hắn đã quan sát đội ngũ Vương Nhu Hoa đưa tới, hơn bảy nghìn người, nếu ở trên sa mạc thì sẽ lập ngay được đội kỵ binh ba nghìn người, nhưng đội ngũ này ước chừng chỉ có một nghìn là thành được võ sĩ, đến khi Thiết Tam tuyển chọn thì được ba trăm là may, đưa tay ra hiệu:” Người Tống không phải là chủng tộc chiến đấu.”
“ Nơi này không có người Tống hay Đột Quyết, Thổ Phồn, chỉ có một tộc là Thiết tộc, hoặc là Thanh Hương tộc, ta, ngươi, mỗi người ở đây là Thanh Hương tộc. Tộc nhân của chúng ta không biết chiến đấu thì mới cần những người biết chiến đấu bảo vệ, vì chúng ta cùng một tộc.” Thiết Tâm Nguyên cắt ngang lời hắn:” Thiết Nhất, ngươi vẫn còn hướng về phía thiên thần sao? Ta không phản đối ngươi tín phụng thiên thần, nhưng tộc nhân mới là hàng đầu.”
Rồi đưa tay ra, ngửa lòng bàn tay lên:” Thiết Nhất trả lời ta, ngươi có phải người Thanh Hương tộc không?”
“ Chủ nhân tộc gì, ta tộc đó, món nợ thiên thần, đã dùng chiến đầu trả hết.” Thiết Nhất trang trọng ôm ngực gập mình với Thiết Tâm Nguyên, sau đó đặt tay vào lòng bàn tay Thiết Tâm Nguyên:
Một cánh tay nhỏ mỡ màng nữa cũng đưa ra đặt lên tay bọn họ:” Muội cũng là người Thanh Hương tộc.”
Hồ ly thấy ba người họ chơi rất vui, đưa móng trước ra, từ thì bị Thiết Tâm Nguyên đá lăn quay ...
Thiết Tâm Nguyên phản ứng hơi quá, nhưng lời Thiết Nhất phản ánh lo lắng trong lòng y. Đội ngũ mẹ đưa tới quá thực quá đông, hơn nữa đa phần là người Tống, nhưng không bổ xung thêm thực lực cho Thanh Hương cốc, lại còn mang theo nguy hại ngầm. Y có thể dễ dàng bóp nặn người ở đây thành một bộ tộc mới, họ quen kiểu cuộc sống đó rồi.
Nhưng người Tống thì khác, vì dù sao người Tống có ý thức quốc gia, dân tộc mạnh mẽ hơn người Tây Vực nhiều, bọn họ có thể là nhân tố gây bất ổn.
Đừng tưởng y không biết, cả người Vu Điền sống ở Tây Vực bao năm vẫn coi mình cao hơn người khác một bậc, sống tách bạch ở thảo nguyên sau Hang Sói.
Xem ra cần mạnh tay vo nắm cát rời này lại.
Mình cung cấp cho thức ăn, áo mặc, nơi ở, cho bọn họ sự bảo hộ, dựa vào mình họ có những thứ đó, nếu kẻ nào không chấp nhận sẽ phải rời đi.
Nếu như không thể kết hợp tất cả vào làm một, người Tống không biết chiến đấu sẽ không có địa vị trong tộc, mà Thiết Tâm Nguyên rất cần tốc độ sáng tạo tài phú của người Tống để biến Thanh Hương cốc thành một thành thị thực sự.
Thanh Hương cốc hiện nay giống như trại tị nạn hoặc trại tập trung lao động, tuy mọi người đều có cái ăn cái mặc, vui vẻ hạnh phúc, nhưng nó không thể tự vận hành, như thế rất không được vì đó không phải là hình thái bình thường của một quốc gia.
Người thích chiến đấu đi làm võ sĩ, người biết làm ruộng thì đi trồng trọt, người khéo tay thì thành thợ thủ công, người biết kinh doanh thì lập thương đội, và đương nhiên người có đầu óc thành quan viên.
Từ rất lâu rồi Thiết Tâm Nguyên được tiên sinh dạy cho quan niệm tứ dân đó.
Trong một quốc gia, cho con dân lựa chọn phương thức sinh hoạt là vô cùng quan trọng, chỉ có võ sĩ, nông dân, công nhân, thương nhân cùng phát triển thì quốc gia đó mới có hi vọng lớn mạnh.
Bốn tầng lớp này sẽ không phân sang hèn, còn quan viên hiện giờ vẫn tách riêng ra, nhưng Thiết Tâm Nguyên hi vọng tương lai họ có thể hòa nhập vào tứ dân.
Như thế võ sĩ có đầu óc có thể làm quan, nông phu có đầu óc cũng có thể làm quan, tất nhiên thương nhân và thợ cũng như thế.
Đó chính là lý tưởng về quốc gia đại nhất thống mà Thiết Tâm Nguyên theo đuổi.