“ Thiết hồ ly!” Tiểu Hoa thất kinh, cúi xuống ôm lấy hồ ly, khi hồ ly dùng cái đầu lông lá cọ vào má nàng, khuôn mặt nàng đã đẫm lệ:
“ Tiểu Hoa, Tiểu Hoa, làm sao thế?” Lưu Tĩnh rối rít gõ gậy trúc hỏi:
“ Thiết hồ ly ở đây!” Tiểu Hoa nghẹn ngào:
Lưu Tĩnh ngớ ra, tức thì theo bản năng xoay đầu bốn xung quanh, nhưng nào thấy gì.
“ Trước tiên chùi đít cho nó đã.” Thiết Tâm Nguyên đi tới, đưa Tiểu Hoa ít giấy bồi:
Tiểu Hoa lại trào nước mắt, nhưng có vẻ rất sợ y, dè dặt cầm lấy giấy, vò mềm rồi mới chùi đít cho hồ ly.
Thiết Tâm Nguyên đỡ cánh tay của Lưu Tĩnh, nhìn đôi mắt không có chút sinh khí nào:” Còn cứu được không?”
Lưu Tĩnh nghe ra tiếng ai ngay, mắt ươn ướt nhưng miệng thì lại cười chỉ ngực:” Ta chưa bao giờ mù.”
Thiết Tâm Nguyên tức giận quát:” Nói tiếng người đi!”
“ Được rồi, cần gì lớn tiếng thế.” Lưu Tĩnh thở dài lắc đầu:” Không cứu được nữa, thành Quy Tư cháy lớn, ta may mắn thoát thân, nhưng mắt bị khói lửa làm hỏng rồi, Tiểu Hoa cứu ta cũng bị bỏng.”
Thiết Tâm biết Lưu Tĩnh Lưu Trường Phong là người thế nào, càng sa cơ thất thế càng không chấp nhận sự thương hại của người khác: “ Năm trăm lượng vàng, làm một khúc Ba La Môn Lệnh cho ta nghe coi.”
Lưu Tĩnh cười ha hả:” Ba La Môn lệnh do ngươi viết, không cần khoe khoang nữa. Ta và Tiểu Hoa vào một ca vũ đoàn Quy Tư kiếm sống, lần này tới Cáp Mật là để diễn cho một vị thành chủ nghe, ngài ấy không cho phép, ta không biểu diễn cho ngươi nghe được đâu.”
“ Thành chủ đó đang ở trước mắt ngươi đấy.”
“ Đừng đùa nữa, ta bị mù rồi nên chẳng sao, Tiểu Hoa không thể xảy ra chuyện được, nơi này không tùy tiện như Đại Tống đâu, sơ xảy một chút là mất mạng không chừng.” Lưu Tĩnh có chút chua chát:
“ Ai thèm đùa với huynh.” Thiết Tâm Nguyên quay sang xung quanh, đột nhiên hét lớn:” Im lặng!”
Thân vệ âm thầm đi theo bảo vệ tức thì tụ lại quanh Thiết Tâm Nguyên, đồng thanh hô:” Im lặng!”
Người khắp đường phố ngẩn ra, sau đó lần lượt im tiếng, cứ như thế lan đi cho tới khi cả con phố đang náo nhiệt biến thành im phăng phắc, nhìn về phía y, thậm chí có người không hiểu chuyện gì còn quỳ cả xuống.
Mắt Tiểu Hoa mở to hết mức cũng run run nắm lấy tay Lưu Tĩnh.
Thiết Tâm Nguyên giang rộng tay hô lớn:” Ai là thành chủ của các ngươi?”
“ Chủ nhân.”
“ Chính là tộc trưởng người!”
“ Là thủ lĩnh.”
Bốn xung quanh nhốn nháo đáp lại bằng đủ cách xưng hô, đủ ngôn ngữ, không khó nghe ra sự tự hào xen lẫn niềm vui trong đó.
“ Được rồi, ai làm việc nấy đi, sắp Giao Thừa, tận tình hưởng thụ một năm vất vả của các ngươi đi, giải tán.”
Cùng với một cái phất tay của Thiết Tâm Nguyên, đường phố lại ồn ào trở lại, Thiết Tâm Nguyên phải kéo hai người chưa hoàn hồn kia lên.
Không ngờ câu đầu tiên của Lưu Tĩnh là:” Ngươi bị đi đầy sao?”
“ Đúng thế, hoàng đế cho ta một ý chí vỗ về tứ di, Hạ Tủng thì bán ta cho người Đại Thực, loanh quanh một hồi ta ở lại đây xây thành an thân.” Thiết Tâm Nguyên có chút bùi ngùi, kể vắn tắt:” Đừng nói chuyện này nữa, ai cũng bảo rời khỏi Dương Quan cố nhân chẳng còn, nay gặp lại những hai vị cố nhân, chúng ta đừng hỏi gì cả, uống đã.”
Lưu Tĩnh cười, nụ cười từ khóe miệng lan ra cả khuôn mặt, cuối cùng khiến đôi mắt chẳng còn sinh khí cũng như có thêm sắc thái:” Phải uống Tam lặc tương đấy.”
“ Tất nhiên là Tam lặc tương.”
Thiết Tâm Nguyên cầm lấy gậy trúc dẫn Lưu Tĩnh đi, chẳng thèm để ý tới nữ nhân đang bế hồ ly, mặc dù mấy năm không gặp, vị con xấu xí đã thành thiên nga xinh đẹp, y vẫn giận nàng.
“ Nghe Tiểu Hoa kể tòa sơn thành này của ngươi vô cùng hùng vĩ.” Giọng Lưu Tĩnh có chút kích động, lúc này rất tiếc vì mắt chẳng nhìn thấy nữa:
“ Ở Tây Vực này khắp nơi là sói hoang, không xây tường cao một chút là gặp xui xẻo ngay, cũng chưa có gì đáng kể lắm, nếu không phải Giao Thừa không được náo nhiệt thế này đâu, thường ngày buồn tẻ chết đi được.”
“ Vừa xong nghe thấy tiếng Tống nhiều lắm, suýt nữa không kìm được nước mắt, bao lâu rồi trừ Tiểu Hoa ra không có ai nói tiếng Tống, làm ta suýt quên mất, thậm chí ta nghe thấy cả người Tây Vực nói tiếng Tống nữa, thật không ngờ.”
“ Ha ha ha, mục tiêu của ta chính là để mọi người đều có thể nói tiếng Tống, thậm chí còn có thể ngâm thơ làm phú.” Thiết Tâm Nguyên cười to:
Lưu Tĩnh cũng cười, hứng khởi nói:” Nếu có người Tây Vực tới Đông Kinh giành được trạng nguyên thì càng tuyệt vời.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Sẽ có, nhưng không phải ở Đông Kinh, mà là Thanh Hương thành của ta, cũng sẽ có tam giáp, có trạng nguyên cưỡi ngựa dạo phố.”
Lưu Tĩnh dừng lại, giọng nói đầy hoàng sợ:” Ngươi phản lại Đại Tống sao?”
“ Không phải, mà là Đại Tống phản bội ta.” Vân Sơ lạnh lùng đáp:
Lưu Tĩnh run run lần theo cán trúc mò mẫm sờ đầu Thiết Tâm Nguyên. Đúng thế, đúng là người huynh đệ năm nào, nhưng da mặt ram ráp như cát sa mạc, không biết y trải qua bao nhiêu chuyện mới thay đổi như vậy. Kỳ thực một Thái học sinh kiệt suất tương lai tươi sáng phải tới vùng man hoang này bản thân đã là câu chuyện bi thương đầy máu vừa nước mắt, Thiết Tâm Nguyên đã giao hẹn trước đừng hỏi gì rồi, vậy đêm nay cứ uống say vậy.
Thiết Tâm Nguyên lại lặng lẽ cầm cành trúc kéo Lưu Tĩnh đi.
Trở thành trụ cột của Đại Tống từng là nguyện vọng lớn nhất cuộc đời của Thiết Tâm Nguyên, muốn mang tới cho Đại Tống thịnh thế chưa từng có báo đáp lại cái thế giới đối xử với y không bạc này.
Giờ mọi chuyện hết rồi.
Cái ao nước nóng toàn mùi lưu huỳnh khó ngửi cũng thay đổi rất nhiều, bây giờ có một sạn đạo kéo dài cho tới tận giữa ao, đó là vì thuận tiện cho đám trẻ con thích nhảy ùm xuống nước.
Cuối sạn đạo có một cái đình đơn sơ bằng gỗ, đã có người nhanh chân tới trước trải thảm dày, Tam lặc tương mã Lưu Tĩnh muốn cũng bày sẵn, tận ba vò, một vò được ngâm sẵn trong ao, đợi bọn họ tới uống ngay được.
Mùi lưu huỳnh nhàn nhạt bay tới làm Lưu Tĩnh ngạc nhiên:” Sơn cốc này còn có suối nước nóng sao?”
Thiết Tâm Nguyên đỡ Lưu Tĩnh ngồi xuống:” Đó là nguyên nhân vì sao ta ở lại đây xây thành, Trường Phong huynh, tới giờ vẫn chưa hỏi tới thê tử ở quê nhà.”
Lưu Tĩnh lắc đầu:” Thê tử ta không phải là người chịu giữ gia trạch, ta đi, nàng tất nhiên sẽ hòa ly, trưởng tử ta đã mười lăm tuổi, đủ tự lập môn hộ, nuôi dưỡng ấu đệ. Sao, nàng tái giá rồi phải không?”