“ Thôi đi, ta tự biết mình, tranh với ngươi bị đâm sau lưng chết thế nào cũng chẳng biết.” Mạnh Nguyên Trực nhìn thiếu niên mười mấy tuổi đầu điềm tĩnh ngồi đó, thực sự có khí chất thủ lĩnh lắm rồi, không thừa nhận không được, gật gù:” Cứ quyết như vậy, sau này chúng ta cứ thế có gì không vừa ý nói thẳng, ngươi xem, nói thẳng ra dễ dàng bao nhiêu, nực cười đám đầu quấn khăn ở Đông Kinh chỉ thích vòng vo, sau đó đau đầu đoán ý của nhau.”
Thiết Tâm Nguyên cười hài lòng:” Sau đợt thu hoạch đầu tiên trong sơn cốc hãy đón tẩu phu nhân và đám hài tử tới đây đi, gia quyến của ta cũng đi cùng, tuy nơi này nguy cơ bốn bề, nhưng vẫn nằm trong sự không chế của chúng ta, người trong nhà chung vai phấn đấu càng thêm quyết tâm, thấy sao?”
“ Có gì mà nói, chiến kỹ của Mạnh gia càng đánh càng mạnh, ở lại Đông Kinh chỉ thất truyền mà thôi, nhưng ai ta đều không đi được, ai đón họ bây giờ?”
“ Huynh đệ liên khâm của huynh.”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày:” Vớ vẩn, phu nhân của lão tử là độc nữ, không có tỷ muội thì đâu ra huynh đệ liên khâm?”
Vân Sơ lấy hai ngón tay ngoắc ngoắc vào nhau làm động tác thô bỉ:” Ý ta nói tới Xảo Nhi, hai người dùng chung một nữ nhân nên cũng có thể gọi là ...”
“ Đi chết đi!” Mạnh Nguyên Trực gầm lên xông về phía Thiết Tâm Nguyên:
“ Chúng ta giao hẹn rồi, ta là thủ lĩnh .... Á ...”
Thiết Tâm Nguyên nhảy dựng dậy trốn sau lưng Thiết Nhất, lần này Thiết Nhất cũng không giúp y, một đấm giữa mặt, máu bắn tung tóe ...
Úy Trì Chước Chước nhìn hai nam nhân bị thương trong phòng, không nói câu nào.
Một tên toàn thân băng gạc ngửa mặt nhìn trần nhà, đang suy nghĩ rất nung, một tên khác cũng quấn mũi đang viết gì đó.
Cạc Cạc được lệnh không cho ai vào nghị sử sảnh, cho nên cáo mượn oai hùm ưỡn ngực đứng ở cửa nhìn gườm gườm người qua lại.
“ Mới sáu người thôi à, không đủ dùng, nghĩ xem có ai bất mãn với triều đình không?”
Mạnh Nguyên Trực hừ một tiếng:” Sáu người còn muốn gì nữa, còn ngươi, tên Lý Xảo đó mà chịu bỏ vinh hoa phú quý theo ngươi sao?”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, xem ra Lão Mạnh vẫn ý kiến với Xảo Nhi lắm, hai người này mà gặp nhau có khi to chuyện:” Hắn tới Thanh Đường không phải vì nữ nhân, giống ta, bị người ta bóp mũi kéo đi, thuận tiện báo thù cho cha mẹ, ta gọi là chắc chắn hắn tới.”
“ Hắn cũng bị ép? Chẳng lẽ triều đình mưu tính Thanh Đường, không phải chúng ta và Thanh Đường là đồng minh à? Giác Tư La còn có quan chức Đại Tống.” Mạnh Nguyên Trực khinh bỉ:
Thiết Tâm Nguyên đặt bút lông xuống:” Bọn họ cần quân công phấn chấn lòng người, đánh không được Tây Hạ, Khiết Đan thì khai đao với Thanh Đường, lợn béo không mổ cũng phí, đợi quân nam chinh về là ra tay, có vẻ chắc ăn lắm.”
Mạnh Nguyên Trực bĩu môi:” Sợ nuốt không trôi lại hóc xương.”
Thiết Tâm Nguyên thổi khô mực gấp lại, nhìn thấy Úy Trì Chước Chước đứng ở sân nãy giờ liền vẫy tay gọi nàng vào.
Mạnh Nguyên Trực xách cổ Cạc Cạc kéo đi, hắn biết nữ oa này và Thiết Tâm Nguyên có vấn đề.
Nửa năm không gặp, Úy Trì Chước Chước cao lên một chút, tóc cũng dày hơn, đang chuyển biến rõ rệt từ thiếu nữ non nớt thành đại cô nương.
“ Tới được hai ngày rồi, thấy Thanh Hương cốc ra sao?” Thiết Tâm Nguyên kỳ thực cũng vừa về Thanh Hương cốc, mấy ngày qua y cùng Thiết Nhất, Thiết Tam Bách ở ngoài cốc, nghiên cứu địa hình, tăng cường thêm các trạm canh gác bí mật nhằm phát hiện sớm những người lọt vào phạm vi ba mươi dặm quanh cốc, hoặc loại bỏ hoặc dẫn dụ đi nơi khác, người trong cốc cũng hạn chế ra ngoài nếu không cần thiết, tất cả là tại tên sư tử vương chết tiệt kia:
Mông đặt hờ trên ghế, nghe hỏi, Úy Trì Chước Chước đứng dậy ngay:” Thủ lĩnh an bài rất tốt, Chước Chước càm kích vô cùng.”
Thiết Tâm Nguyên phiền lòng:” Sao lại xa lạ như thế?”
Úy Trì Chước Chước vẫn hết sức câu nệ: “ Chước Chước không dám càn rỡ, nhờ thủ lĩnh coi trọng, không ngại ngàn dặm xa xôi phái mãnh tướng tới cứu tộc ta trong nước lửa, sau này di tộc Vu Điền nhất định đi theo thủ lĩnh không dám trái ý.”
“ Úy Trì Lôi dạy cô phải không, tiếng người không nói lại đi nói tiếng quỷ, ta ghét cách nói chuyện này, ta bị những kẻ mồm đầy lời ma quỷ đuổi khỏi Đông Kinh. Ta ở lại đây là vì kiếm chỗ mình có thể nói lời mình thích, ta không định làm hoàng đế, các ngươi không cần tự đặt mình vào vị trí nô bộc.” Thiết Tâm Nguyên phiền lòng phất tay:” Người đứng ở Thanh Hương cốc ta, ai cũng phải đội trời đạp đất, không phải là nô bộc của ai, chỉ có phận sự mỗi người một khác, hãy nhớ điểu này.”
Úy Trì Chước Chước gật đầu vâng dạ.
Thiết Tâm Nguyên chỉ biết thở dài, Úy Trì Chước Chước can đảm gai góc, dám cởi sạch quần áo trước mặt mình không quay lại nữa rồi.
Từ đó mỗi ngày phòng Thiết Tâm Nguyên trở nên sạch bong không chút bụi, bàn đọc sách luôn có một cành thanh hương thơm mát, khiến gian phòng có thêm chút thanh nhã nhẹ nhàng.
Mạnh Nguyên Trực có thể xưng mãnh tướng vô địch, sáu người Thiết Lục mỗi người một tài riêng trung thành một dạ, trong sơn cốc người đủ mọi màu da màu tóc đều kiêu hãnh mình là người Thiết tộc, làm việc chăm chỉ.
Chưa nói tới bọn họ sở hữu vô số chiến mã lạc đà, nông điền xanh bạt ngàn, gia súc đếm không xuể.
Tất cả những điều ấy gây ra áp lực to lớn với Úy Trì Chước Chước.
Nàng không ngờ Thiết Tâm Nguyên chỉ nửa năm đã chuyển biến từ một tên tiểu tặc cùng mình trộm vũ khí thành thủ lĩnh tộc người đông đảo, chưa tính người của họ, thủ hạ trong tay y đã hơn ba nghìn người, tám trăm dũng sĩ trong đó có năm trăm kỵ binh, ở sa mạc, thế đã là một tộc người có tiếng nói nhất định.
Đặc biệt là số nữ nhân trẻ nhỏ rất đông đảo, vì thế nơi này tuy còn rất nghèo nhưng có thể nhìn ra tương lai thịnh vượng của nó trong tương lai không xa.
Địa vị thay đổi tất nhiên ảnh hưởng tới tâm thái, sống nương nhờ người khác, làm sao Úy Trì Chước Chước ngẩng đầu lên được như trước kia?
Vì thế nàng không dám buông thả tính tình, mỗi ngày như tỳ nữ giúp Thiết Tâm Nguyên chỉnh lý nội vụ, vì ở mặt này, không nữ nhân nào trong sơn cốc có thể bì với nàng.