Chỉ nửa năm thôi mà Vương Nhu Hoa tiều tụy đi nhiều, hôm nọ Nữu Nữu tinh mắt còn tìm thấy một sợi tóc bạc.
Người trong sơn cốc rất nhiều, hơn sáu nghìn người cần số vật tư sinh hoạt cực kỳ nhiều.
Số vật tư xuất nhập khác thường rốt cuộc khiến cho người Tây Hạ và người Tống chú ý, không ít người thông minh tính toán ra, trong Hoành Sơn có thế lực không dưới năm nghìn người.
Người Tây Hạ đoán rằng người Tống đang thực hiện kế hoạch ăn mòn Hoành Sơn, để giải trừ uy hiếp, phải tiêu diệt được thế lực này.
Người Tống cho rằng, người Tây Hạ bí mật truân binh, muốn bất ngờ từ Hoành Sơn đánh ra, uy hiếp Thanh Giản thành, nên thám báo người Tống ngày đêm lùng sục.
Vốn tưởng rằng có thể bình an ở Hoành Sơn vài năm đợi nhi tử, không ngờ thế lực phát triển quá nhanh khiến người ta chú ý, may mà nghe tin Xảo Nhi đã đánh hạ được Lan Châu, Vương Nhu Hoa sai Thiết Đản tới đó nghe ngóng tình hình, nếu thực sự là như vậy, bọn họ sẽ rời nơi này tới nương nhờ hắn.
Ở trong nhà không sao tĩnh tâm được Vương Nhu Hoa bế Nữu Nữu ra ngoài, nhìn đồng ruộng bao la, lúa phía đông đã ngả vàng, đám Thủy Nhi, Hỏa Nhi đang bận rộn chỉ huy mọi người thu hoạch. Nàng hơi tiếc nuối, thu hoạch xong đợt này thì bất kể thế nào bọn họ cũng chuyển đi, không ở lại được nữa.
Dọc đường không ít người dừng công việc chào hỏi Vương Nhu Hoa, nàng đều nở nụ cười đáp lại. Người trong sơn cốc đều nhất trí đi theo nàng, giờ đây mỗi quyết định của nàng ảnh hưởng tới vận mệnh hàng nghìn con người, dù lòng nặng trĩu, nàng không được thể hiện ra ngoài, nàng là trụ cột tinh thần ở đây, nếu sụp đổ thì còn ai đứng vững được, tan đàn xẻ nghé càng nguy hiểm.
A Đại và A Nhị đang đánh cờ với nhau trên bàn đá, Vương Nhu Hoa đứng bên nhìn, nàng không hiểu cờ tướng, nhưng nhìn quân đen quân đỏ đan xen giữa thế trận của nhau, biết hai bên chiến đấu cực kỳ dữ dội.
Thật lạ A Đại rõ ràng trí tuệ thua xa A Nhị nhưng đánh cờ lại không kém bao nhiêu.
Đột nhiên A Nhị bực bội xóa bàn cờ, A Đại không chịu quay đầu sang la hét, chợt nhìn thấy Vương Nhu Hoa, vội vàng đứng dậy thi lễ.
Vương Nhu Hoa mỉm cười:” Tiên sinh đừng phiền lòng, nếu không có tiên sinh bôn ba chu toàn, chúng ta đã không có thời gian an ổn dài như thế.”
“ Là A Nhị quá gấp gáp khiến sơn cốc phát triển quá mức lọt vào tai mắt kẻ khác, phu nhân không trách, A Nhị hổ thẹn lắm rồi” A Nhị thở dài:” Chỉ là phu nhân giao phó nhiều người như vậy cho Xảo ca, liệu có thích hợp không?”
Vương Nhu Hoa nói rất tự tin:” Bao năm qua ta đối xử với Xảo Nhi như nhi tử, nó và Nguyên ca nhi tình cảm không khác gì huynh đệ, những người ở đây đều là người nhà của nó, nếu bán đứng là bán đứng người nhà, nó không làm đâu.”
A Đại nhìn A Nhị, A Nhị gật đầu chắp tay:” Phu nhân đã nói thế, A Nhị là người ngoài không dám ý kiến nữa, nếu gặp nguy hiểm, huynh trưởng của A Nhị chỉ cần đao trong tay là có thể phá vây đưa phu nhân bình an đi tới Tây Vực tìm Nguyên ca nhi, chỉ có đưa phu nhân bình yên tới Nguyên ca nhi, mới không phụ ân tri ngộ.”
“ Tiên sinh yên tâm, dù ta không thể gặp lại hài nhi của mình cũng là số mệnh, không trách tiên sinh, Nguyên ca nhi cũng sẽ không trách tiên sinh.”
A Nhị xúc động vái một cái thật sâu:” Nguyên ca nhi có mẫu thân như thế, đúng là tích phúc trăm đời.”
“ A Đại, A Nhị từ khi sinh ra đã bị vứt bỏ, chỉ biết sư ân, không biết tình phụ mẫu, nay nhìn phu nhân cao nghĩa, lòng khao khát lắm, xin cho A Đại, A Nhị gọi là mẫu thân.”
Vương Nhu Hoa hơi bất ngờ, nói về tuổi tác hai người này đâu kém nàng là bao, muốn từ chối, nhưng thấy quái nhân này bốn mắt chân thành khao khát, ngồi xuống ghế đá nhận của hắn ba lạy, lấy ra cái ngọc bội đeo lên hông:” Mong hài nhi của ta vô bệnh vô tật, phúc thọ dài lâu.”
A Đại, A Nhị phấn chấn đứng lên:” Đa tạ mẫu thân, hài nhi đi an bài ngay, một khi lương thực thu hoạch xong, chúng ta lập tức rời nơi này, ở lại thêm ngày nào là nguy hiểm ngày đó ...”
Huynh đệ A Đại đi rồi, Vương Nhu Hoa ngồi ngây trên ghế đá, từ Hoành Sơn tới Lan Châu xa xôi ngàn dặm, năm nghìn người muốn bình an vượt qua châu phủ nào phải chuyện dễ dàng.
Đành đi bước nào xem bước ấy vậy, mong bồ tát phù hộ, cho những người đáng thương này tìm được yên ổn sinh sống.
Thực ra A Nhị bái Vương Nhu Hoa làm mẹ là có toan tính của mình, bởi chỉ thế mới có thể danh chính ngôn thuận khống chế đội ngũ này, chỉ có thể hắn mới được đám Thủy Nhi, Hỏa Nhi, Linh Nhi ủng hộ.
Có như vậy mới có thể đối diện với Lý Xảo nghe danh đã lâu.
Hắn chưa bao giờ gặp Lý Xảo, cho nên hắn không tin, trí giả luôn hoài nghi tất cả.
Hoài nghi Lý Xảo liệu có bán đứng tộc nhân của mình hay không, càng hoài nghi đám lưu dân dưới quyền chỉ huy của Thiết gia có chịu đi cùng bọn họ. Tất nhiên là bây giờ đối mặt với nguy hiểm tới tính mạng thì bọn họ đồng ý, nhưng đường đi xa xôi nguy hiểm, ai dám khẳng định có kẻ không thay lòng đổi dạ, nếu nửa chừng có kẻ làm loạn sẽ rất nguy hiểm.
Lúa mạch đã thu hoạch được một nửa, nửa tháng nữa là xong, thêm vào tuốt hạt, hai mươi ngày là đủ, muộn nhất một tháng sau phải rời Hoành Sơn.
“ Chỗ Xảo ca sẽ không có vấn đề.” Hỏa Nhi đang gặt lúa mạch, đột nhiên đứng lên giọng rất khẳng định:
“ Xảo ca làm sao?” Thủy Nhi không nghe rõ lau mồ hôi hỏi:
“ Hắn thanh nhàn bao lâu, chúng ta rốt cuộc có thể tới họa hại hắn rồi.” Linh Nhi nhìn thấy A Đại, A Nhị không biết tới bên cạnh từ bao giờ, quả quyết nói:” Bọn ta đã gửi thư cho hắn, hẳn là hắn đã lên đường tới đón chúng ta, mười ngày nữa, cho hắn thêm mười ngày.”
“ Dù sao hắn cũng là nữ tế của Giác Tư La ...” A Nhị thấy vấn đề này cần nói thẳng thì hơn:
“ Ha ha ha, chỉ cần bọn ta tới, dù Giác Tư La là nhi tử của hắn cũng vô ích.” Linh Nhi cười:
“ Chuyện này trọng đại, chúng ta không thể dễ dàng giao phó cho một người, cần kế hoạch khác, như vậy an toàn hơn.” A Nhị cương quyết nói:
Thủy Nhi ngăn Linh Nhi có chút nổi giận lại:” Cái này đúng đấy, Xảo ca làm việc đúng là chẳng cái gì ra cái gì, chúng ta phải giúp hắn suy nghĩ cho chu toàn.”
A Nhị thở dài, biết rằng những người này tử nhỏ sống cùng nhau, tự thành vòng tròn riêng, người ngoài rất ít có quyền phát ngôn, mình dù nhận Vương Nhu Hoa làm mẹ rồi, cũng cần thời gian để dung hòa vào đại gia đình này ngay được.
Vết thương của Thiết Tâm Nguyên năng hơn tưởng tượng, nhất là móng chân tím ngắt, thổi hơi thôi cũng đau, hẳn là không bao lâu nữa cái móng này sẽ long ra ...
Những ngày qua y cứ hay nhìn về sa mạc phía đông, cho dù bị một rừng hồ dương rậm rạp che mất tầm nhìn, y vẫn thích nhìn màu xanh biếc đó.
Chuyện cần xảy ra hẳn là đã xảy ra, mong rằng Thiết Tam có thể khống chế tất cả.