Thiết Tâm Nguyên coi như nhìn thấu được Mạnh Nguyên Trực rồi, xem ra hắn sống ở Đông Kinh lâu ngày nhiễm tính của đám sĩ đại phu mà bản thân luôn khinh bỉ.
Một nữ tử giống cơ thiếp thôi mà, dù từng có lúc tình cảm sâu nặng, nhưng hôm nay ta dùng, mai ngươi dùng là bình thường.
Nhân vật như Tô Thức còn từng đem cả cơ thiếp đã mang thai của mình đi đổi lấy con ngựa cưỡi.
Hành vi của Mạnh Nguyên Trực có thể nói là điển hình của sĩ đại phu.
Tên này vai rộng eo gọn, chân tay dài mạnh mẽ, tóc bóng mượt, hai mắt rất có thần, sở hữu đầy đủ đặc tính của ngựa giống, thứ ngựa bạc tình.
“ Tính thời gian thì gia quyến của ta đã tới địa phận Thanh Đường, Nhân Bảo thượng sư cũng đang ở đó, lần này ông ta có lẽ sẽ mang về nhiều thứ tốt, ta đi tiếp ứng bọn họ.” Mạnh Nguyên Trực chủ động chắp tay nói:
“ Khi nào xuất phát?” Thiết Tâm Nguyên mong mà chẳng được:
“ Chập tối mát trời sẽ đi, ta định dẫn theo một trăm tinh kỵ theo con đường mới đục xuất phát.” Mạnh Nguyên Trực đứng lên vái một cái thật sâu:” Chỗ lão phu nhân, xin thứ Mạnh Nguyên Trực thất lễ.”
Thiết Tâm Nguyên thay mẹ đáp lễ:” Mang theo nhiều vật tư một chút, đón tiếp tẩu phu nhân cho long trọng, từ thế giới phồn hoa tới nơi không khác gì đi đầy, e không vui.”
“ Nhà võ sĩ, khoái mã, cương đao là lễ vật tốt nhất, bọn họ sẽ thích thôi.”
Nói là làm là tính cách của Mạnh Nguyên Trực, bàn bạc với Thiết Tâm Nguyên xong là ra ngoài quát thân binh chuẩn bị lương khô, sẵn sàng xuất phát.
Thiết Tâm Nguyên cũng tắm rửa sạch sẽ, mặc áo sam màu lam nhạt mẹ làm từ trước khi rời Đông Kinh, giờ đã hơi chật, mang theo tâm trạng hồi hộp cùng Thiết Nhất ra ngoài cốc ba mươi dặm đón tiếp.
Sơn cốc tưng bừng suốt mấy hôm nay, từ sáng sớm càng lên tới cao trào, giết dê mổ trâu, nấu cơm, toàn bộ người sơn cốc không ai là ngồi yên, Trạch Mã và Úy Trì Chước Chước chỉ huy phụ nhân làm đống bánh hấp cao như núi.
Trong không khí tràn ngập mùi nước thịt.
Đám trẻ con tụ tập bên những cái nồi lớn mút tay chảy nước dãi, nam nhân giúp nấu nướng dùng chày gỗ đập mềm thịt khô, khi thấy đủ mềm rồi cho vào lồng hấp lớn có cả nho khô và cơm nóng, vừa thèm vừa tiếc, với họ mà nói ăn thế này thì xa xỉ quá rồi.
Hoang mạc hơi nóng hầm hầm làm cảnh vật cũng méo mó theo, nhìn kỹ thấy một đường đen ngoằn ngoèo như rắn đáng trườn tới.
Thiết Tâm Nguyên kích động tới run người, quất chiến mã một cái, phóng lên trước tiên.
Lạp Hách Mạn vội vàng dẫn người theo sát, giờ hắn thành thân vệ tộc trưởng, dù tộc trưởng rất trẻ, nhưng hắn phục sát đất rồi, vì tộc trưởng cho hắn chiến mã, trường thương, giáp da, hắn lại trở thành võ sĩ rồi.
Càng gần Thanh Hương Cốc, Vương Nhu Hoa càng sốt ruột, kiềm chế lắm mới không vén rèm nhìn ra, hồ ly đang ngủ dưới chân nàng đột nhiên đứng thẳng dậy, kêu một tiếng lao ngay khỏi xe, sải bốn vó ngắn ngủn chạy như bay, bộ lông ngân bạch dưới ánh mặt trời lấp lánh sáng.
Vương Nhu Hoa thở nhẹ một hơi, mắt đỏ hoe lẩm bẩm:” Nó tới rồi.”
Trương ma ma ngủ gà ngủ gật phấn chấn hẳn:” Lâu lắm rồi không gặp tiểu lang quân, chẳng biết thành thiếu niên anh vũ thế nào, phu nhân, chúng ta xuống x ....”
Lời chưa dứt đã bị tiếng hò reo cắt ngang, Lý Xảo, Hỏa Nhi, Linh Nhi, Thiết Đản toàn bộ quên chức trách của mình, miệng phát ra tiếng hù hét quái dị, thúc chiến mã lao tới.
A Nhị có hơi do dự không biết có nên đi cùng không, nghĩ một lúc quyết định tới sau một chút.
Hồ ly khoan khoái nhảy vọt qua một mô đất cao, người ở trên không trung khua khoắng loạn xị, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy, nước mắt trào ra chẳng có chút dấu hiệu nào, quất mạnh chiến mã, gió bên tai kêu ù ù.
Lo chiến mã dẫm phải hồ ly, không đợi nó tới gần, Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống ngựa, bị lực quán tính mạnh mẽ làm lăn mấy vòng, vừa ngồi dậy thì hồ ly nhào thẳng vào lòng như đạn pháo.
Há mồm ra làm động tác muốn cắn, bị hồ ly liếm một cái, Thiết Tâm Nguyên cười ha hả.
Cả đám huynh đệ cũng tới nơi, mỗi người xuống ngựa một kiểu vây quanh Thiết Tâm Nguyên và hồ ly ôm nhau.
Muôn vàn lời muốn nói cuối cùng rút gọn lại bằng những cái ôm chặt đầy thân tình, mắt ai nấy đỏ hoe, cuối cùng tới lượt Lý Xảo ngượng ngập đứng bên, Thiết Tâm Nguyên đấm cho hắn một phát:” Cuối cùng cũng về.”
“ Ừ.” Lý Xảo cũng rơi nước mắt:” Ta làm cha rồi, hai tiểu chất nữ của ngươi giống búp bê vậy, quà gặp mặt không thể ít được đâu ...”
“ Tất nhiên, tất nhiên rồi ...”
“ Nguyên ca nhi đen hơn, nhưng càng thêm rắn rỏi mạnh mẽ, chắn chắn làm rất nhiều thiếu nữ dị tộc điên đảo.” A Nhị mỉm cười chắp tay một cái:
Thiết Tâm Nguyên đưa tay kéo túi màu đen trên vai hắn xuống, ôm thật chặt: “ Đại ca, Nhị ca từ giờ không phải mang cái thứ này nữa, huynh đệ của Thiết Tâm Nguyên này không cần dấu diếm ai cả, ai dám xỉ nhục các huynh, ta giết.”
A Nhị gật đầu liên hồi, A Đại sáng khoái hít liền mấy hơi không khí:” Thơm, thơm, chỗ này tốt.”
“ Đại ca chắc chắn sẽ thích nơi này, lát vào trong cốc không khí dễ chịu lắm không như ở đây đâu.”
-“Á, súc sinh Bao Tử, ngươi muốn giết ta à ...”
Bao Tử ôm chầm lấy Thiết Tâm Nguyên khóc như mưa, bắp tay hắn to hơn đầu Thiết Tâm Nguyên , vì Thiết Tâm Nguyên quá thấp thành ra hắn ôm đầu nhấc lên, toàn bộ trọng lượng dồn cả vào cổ ...
Nếu không phải hồ ly phát hiện nhanh nhảy lên cào vào mặt, hôm nay Thiết Tâm Nguyên chắc chắn ngủ lại nơi này.
Đám Xảo Nhi sợ không còn hồn vía đâu, lao vào đấm đá, Thiết Tâm Nguyên ngồi bệt trên mặt đất sờ ngực thở dốc, nhớ lại hồi nhỏ ngồi trên đầu Bao Tử, thiếu chút nữa bị biển hiệu dọc đường đập chết.
Vốn định để tên này làm hộ vệ cho mình, giờ bỏ ngay rồi, tên ngốc theo mẹ tốt hơn, chỉ mẹ mới trị được hắn.
Tặng cho Bao Tử đang quỳ dưới đất hối lỗi mấy phát, xoa xoa cổ đi tới trước xe ngựa của mẹ, nhìn thấy một khuôn mặt lạnh băng, bất giác ấp úng:” Mẹ, mẹ ...”