Thiết Tâm Nguyên quả quyết nói:” Cô lại cả nghĩ rồi, ta chỉ ví dụ vậy thôi, người ở Đại Tuyết sơn là con dân của ta, họ tổn thất có khác gì ta tổn thất. Còn người ở Tông Ca thành thì khác, họ là người ngoài.”
Trạch Mã ngồi trở lại chỗ của mình:” Ngươi nói tiếp đi.”
“ Người Thanh Đường kiêu dũng thiện chiến, chúng ta không thể đắc tội, cho nên mua bán trao đổi phải do hai bên cùng đồng ý mới được.” Thiết Tâm Nguyên trang trọng nói: “ Cô đừng xem thường việc này, kỳ thực buôn bán không phải là mục đích chính, mà ta muốn nhân đó tuyên bố sự tồn tại của Thanh Hương cốc.”
“ Trước kia ta cho rằng chỉ cần nhiều người lên, ta sẽ có được nhân tài mình muốn, kết quả chẳng có thì thay đổi, bên cạnh toàn là đám người chỉ biết chém giết.”
“ Nội chính quan trọng, ngoại giao càng không thể thiếu, nhìn khắp Thanh Hương cốc chỉ có cô phù hợp làm ngoại giao, thế nên chuyến đi này nói là mua bán, không bằng nói huấn luyện một đội sứ tiết hợp cách do cô dẫn đầu.”
“ Từ Thanh Hương cốc về, cô còn đi Hồi Hột, Khách Lạt Hãn, Khiết Đan, Tây Hạ, Đại Tống, cô sẽ đại diện cho Thanh Hương tộc tuyên bố ý chí của chúng ta với mỗi quốc gia.”
Trạch Mã suýt phì cười, một tộc người có hơn vạn mà tuyên bố ý chí của mình với những quốc gia hùng mạnh đó, nhưng mà nhìn mặt bừng bừng hào khí Thiết Tâm Nguyên, nàng chỉ thấy tim mình đập mạnh theo:” Ta tin, nếu ba năm nữa, khi ngươi xuất binh rời Thiên Sơn lộ, Hồi Hột suy bại đó sẽ không cản được bước chân của ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không phải là ta, mà là chúng ta. Trạch Mã, cô là tinh linh của Đại Tuyết Sơn, mọi vẻ đẹp ở đó đều trút vào một mình cô, nhờ có cô mà Tuyết Sơn mới yên ổn tới bây giờ chứ không phải vì bất kỳ vị thần nào phù hộ.”
“ Hãy mở rộng hoài bão của mình ra, hãy để mỗi sự kiện ở Tây Vực này đều có bóng dáng của cô, hãy thành nữ nhân truyền kỳ ở sa mạc.”
“Được! Ta sẽ đi Tông Ca thành, ta nhất định sẽ đổi được thật nhiều da thú về.” Trách Mã kích động nói xong đứng dậy đi luôn:
“ Khoan, khoan đã, quay lại đây.”
Thiết Tâm Nguyên gọi mãi mới làm nữ nhân kích động tới mụ mị đầu óc đó quay lại, nhìn vẻ mặt bất mãn của nàng, cười khổ:” Nay cô đại biểu cho cả Thanh Hương tộc, xuất hành phải có võ sĩ đi cùng mới không mất thể diện. Thiết Tam Bách dũng cảm gai góc, giỏi làm chuyện bí mật, Lạp Hách Mạn bắn cung không thua xạ điêu thủ, hai người bọn họ dẫn theo một trăm võ sĩ, thế ta mới yên tâm để cô đi.”
Còn cẩn thận căn dặn thêm:” Nếu gặp nguy hiểm thì chạy về Thảo Đầu tộc cầu viện, Mạnh Nguyên Trực đang ở đó.”
Trạch Mã đột nhiên reo một tiếng ôm đầu Thiết Tâm Nguyên:” Giờ ta mới tin ngươi thực sự muốn ta làm những việc trọng yếu, coi ta là người mình, không giống A Tát Lan chỉ muốn lợi dụng thân thể đẹp đẽ của ta, cám ơn ngươi.”
Trước khi Thiết Tâm Nguyên bị bầu ngực của Trạch Mã làm chết ngạt, nữ nhân đó buông tay, đi vô cùng dứt khoát.
Trời rất nóng, mặt Thiết Tâm Nguyên cũng đỏ bừng bực, y thề không phải là vì xấu hổ, năm tuổi y đã không biết xấu hổ là gì nữa.
Lý Xảo vào nhà tìm nước uống, lát sau Hỏa Nhi cũng vào lấy nước uống, chẳng nói câu nào ... Sau đó là Thủy Nhi, Linh Nhi, nhưng không có nước cho chúng uống nữa.
Thiết Tâm Nguyên biết nguyên nhân, nên y im mồm, vả lại y đang nhớ tới đêm trăng sáng ở Nhũ Sơn, Triệu Uyển chui vào chăn mình, cuộn người nằm trong lồng ngực mình ...
“ Nguyên ca nhi, mũi huynh chảy máu kìa.” Thiết Đản thò đầu qua cửa kinh hãi hét lên:
---❊ ❖ ❊---
Thanh Hương cốc trước kia buồn tẻ tới phát chán, giờ thì cả ngày xảy ra những chuyện làm người ta đau đầu.
Người Tống bị người Tây Vực coi là giả dối, người Tây Vực bị người Tống coi là vô lễ.
Hai nền văn hóa bắt đầu va chạm.
Người Tống khách khí mời hàng xóm tới nhà ăn cơm, người Tây Vực dẫn cả nhà tới, ăn sạch thức ăn của chủ nhà mà không hề áy náy. Người Tây Vực mời người Tống tới nhà ăn cơm đáp lễ, người Tống nói vài câu khách sáo từ chối, người Tây Vực bỏ đi ngay, cho rằng người Tống khinh mình.
Thanh Hương cốc xưa nay luôn hài hòa đã xảy ra những mâu thuẫn.
Thiết Tâm Nguyên không còn thời gian đi lo đại kế phát triển rồi, riêng mỗi ngày xử lý những xự vụ lặt vặt đó đã khiến y mệt mỏi vô cùng, đau đầu nhất là không thể nói rõ bên nào đúng bên nào sai.
Đại dung hợp dân tộc cần thời gian, giai đoạn đầu luôn gian nan nhất, cần hai bên cưới gả, trải qua dung hợp huyết mạch thì mới có thể thống nhất.
Để làm được điều đó, Thiết Tâm Nguyên phải giữ được quyền lực tuyệt đối của mình, tiếng nói của y phải là quyết định.
Cũng may, cơ hội cho y đã tới.
Tháng tám, trời trong gió mát, lá vàng phủ kín Thiên Sơn, đây là mùa thời tiết đẹp nhất trong năm, cũng là mùa quan trọng săn thú bắt cá.
Những động vật nhỏ trên núi như sóc chồn đã chuẩn bị lương thực qua mùa đông, gấu bôi mật ong lên tay, đợi ngủ đông thức dậy sẽ liếm móng lừa cái bụng.
Với nhân loại chuẩn bị thức ăn cho mùa đông cũng là đại sự hàng đầu.
Thiết Tâm Nguyên cũng bỏ công việc trong tay, tham gia vào đội quân kiếm thức ăn.
Người Tây Vực rất ít khi ăn cá, trừ khi là đói không chịu nổi mới ăn, bọn họ không chịu được mùi tanh của cá, không thích xương cá, bọn họ thích cắn những miếng thịt to, nuốt ực vào bụng, chỉ có người Hán là cực kỳ thích cá.
Sông Cáp Mật ngàn năm chảy qua chân Thiên Sơn, nơi này nhiều cá chép không ngờ, trước kia khi Hiệu bánh canh Thất ca khai trương mới có người Vu Điền ra câu vài con làm món ăn, bây giờ thuyền gỗ thả xuống, một mẻ lưới bắt được cả trăm cân.
Hàng ngàn năm qua đàn cá này tự do sinh sống trong sông Cáp Mật, rất ít người bắt chúng, ngốc không chịu được, cứ đâm đầu vào lưỡi.
Năm mấy con thuyền do nam nhân điều khiển không ngừng đưa cá lên bờ, nữ nhân Hán gia nhanh chóng đánh vảy moi ruột, phết lên một lớp muối dày treo trên thừng phơi, trông cực kỳ hùng tráng.