Trên Thiên Sơn lộ, từ khi trận tuyết lớn đầu tiên đổ xuống là không dừng lại nữa, hơi nước ấm từ suối nước nóng dưới Thiên Sơn bốc lên, gặp phải không khí lạnh liền biến thành tuyết trắng che kín trời.
Nhập đông chỉ nửa tháng, tuyết tích cao tới cổ người, Thiên Sơn lộ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Thiết Tam phòng thủ ở Thiên Sơn lộ đã phải rút về tránh rét, vừa vặn gặp được Trạch Mã từ Tông Ca thành trở về, đi cùng còn có cả Mạnh Nguyên Trực và gia quyến, lại còn có cả Nhân Bảo thượng sư cùng Úy Trì Văn.
Đó là đội ngũ lớn tới mức thất kinh.
Ba trăm con lạc đà đi đầu chở hàng hóa đã đành đi, theo sau còn có hơn trăm người gian nan cõng những chiếc rương gỗ, không phải nô lệ, nhìn từ cách ăn mặc đều là tăng lữ có địa vị không thấp của Bổn giáo, không phải nghi ngờ nữa họ là khổ hành tăng, thành phần trung kiên nhất trong bất kỳ tôn giáo nào.
Trạch Mã ngồi trên con lạc đà trắng như nữ vương cao ngạo, hai bên lạc đà là Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn dáng vẻ hung hãn sẵn sàng xử lý bất kỳ kẻ nào vô cớ tới gần, thi thoảng lợi dụng thuận tiện nhìn trộm Trách Mạch với ánh mắt si dại ngây ngốc.
Cưỡi trên hãn huyết bảo mã của Mạnh Nguyên Trực là một thiếu niên anh vũ, tuổi chừng mười bảy mười tám, lăng xăng chạy trước chạy sau lấy lòng Trạch Mã.
Thiếu niên này nhìn thấy đội ngũ kỵ binh của Thiết Tam, không ngờ múa thương xông tới, có điều hắn không đến nỗi ngốc, vừa tới gần nhận ra sát khí trên người Thiết Tam, ghìm cương ngựa quát:” Thương đội Thanh Hương cốc, không muốn chết thì tránh ra.”
Không ai để ý tới tên ngốc đó, Trạch Mã từ trên lạc đà tung mình nhảy xuống, váy dài phất phơ lướt trên mặt tuyết như tinh linh, ôm chầm lấy Thiết Tam vừa mới xuống ngựa, hắn phải đưa hai tay đỡ tránh nàng khỏi ngã, cảnh ấy làm lòng thiếu niên chết quá nửa.
Đúng lúc này Mạnh Nguyên Trực vén rèm xe quát:” Hổ Nhi không được vô lễ mau mau tới chào Thiết Tam tướng quân.”
Mạnh Hổ mắt thù hận nhìn Thiết Tam được Trạch Mã tình tứ nép bên cạnh, không dám trái lời cha, xuống ngựa chắp tay một cái.
Thiết Tam đưa tay đặt lên vai Mạnh Hổ, tức thì hắn cảm giác như có nguyên ngọn núi đè lên vai, lòng thất kinh nghiêng vai đi, nhanh nhẹn trượt qua bên đứng thẳng lên, lòng còn chấn kinh hơn thôi.
Thấy Thiết Tam giơ ngón cái tán thưởng với mình, Mạnh Nguyên Trực cười sảng khoái:” Hổ Nhi, Thiết Tam thúc thúc và cha đều là nguyên lão trong cốc, sau này nên thỉnh giáo nhiều hơn, đao pháp của nước Đại Thực rất đáng cho con tham khảo.”
Mạnh Hổ tủy gật đầu, nhưng ánh mắt thất hồn lạc phách nhìn Trạch Mã cười khúc khích, đối thủ cường đại như thế làm sao hắn có cơ hội? Chưa kể tên Thiết Tam đó còn tuấn tú tới quá mức, khiến hắn nhìn cũng tự ti.
Lạp Hách Mạn quay sang nhỏ giọng thì thầm với lão hữu Thiết Tam Bách:” Tam Bách ca thấy tên này tới khi nào thì gặp họa?”
Thiết Tam Bách biết nhiều chuyện hơn, đáp:” Khi nào tiểu tử đó đem ân tình của Trạch Mã với phụ thân hắn tiêu hao sạch là lúc hắn gặp họa. Ài, thật tiếc, tiểu tử đó không tệ, nhưng hắn dính vào người không nên, định sẵn là bị hủy rồi.”
Hai người này tuy cũng bị sắc đẹp của Trạch Mã làm điên đảo, nhưng biết thân phận, nên thỏa mãn hai mắt là đủ, không dám mơ tưởng gì nên giữ được mình.
Nhân Bảo thấy Thiết Tam hướng ánh mắt về phía những người vác rương sau lưng, chắp tay nói ngắn gọn như trước giờ:” Khổ hành tăng.”
Mạnh Nguyên Trực lần nữa vén rèm:” Mọi người có gì vào cốc nói, nơi này lạnh như địa ngục vậy, lão tử muốn ngâm nước nóng.”
Thiết Tam Bách hét lớn một tiếng, thương đội tiếp tục lên đường, Trạch Mã không trở về lạc đà mà kiếm một con ngựa đi bên cạnh Thiết Tam, trò chuyện thân mật.
Cả đội ngũ này người nóng lòng trở về nhất là Trạch Mã, nàng rất muốn ưỡn ngực trước mặt con hồ ly kia, nói mình đã đem đồng đồ vứt đi đổi được vô số lông thú, muối Thanh Hải.
Ở trong xe ngựa thoải mái ấm áp, Mạnh Nguyên Trực rút tay khỏi lòng lão bà, nói:” Ba mươi dặm nữa là tới Thanh Hương cốc rồi, đừng có hối hận vì tới vùng man hoang này nhé.”
Hầu thị tuổi gần bốn mươi, dấu vết năm tháng hắn lên khóe mắt, nhưng đủ nhìn ra năm xưa là cũng là mỹ nhân, cứng cỏi nói:” Quan nhân ở đâu thì thiếp thân tới đó, chỉ là thiếp thân có một nghi vấn, mong quan nhân giải đáp, tránh vào cốc rồi lại xấu hổ.”
“ Phu nhân cứ hỏi, ta biết gì nói hết.”
Hầu thị thở dài, phu thê kết tóc mười tám năm trời, tính cách trượng phu ra sao nàng quá rõ, khi nào Mạnh Nguyên Trực làm việc có lỗi với mình là đặc biệt tỏ ra ôn nhu:” Thiếp thân không hỏi chuyện trước kia, chỉ muốn biết chuyện chàng ở Tây Vực đã xử lý gọn gàng chưa, thiếp thân chẳng để ý tới chuyện mình không nhìn thấy, nhưng nhà có ba nhi tử, thiếp thân không cho nữ nhân khác tiến môn đâu.”
Mạnh Nguyên Trực cười:” Nơi này làm gì có nữ nhân nào lọt vào mắt ta chứ.”
Hầu thị chỉ Trạch Mã:” Bên ngoài có một con hồ ly tinh đấy.”
“ Nói bừa, nữ nhân đó là của Thiết Tâm Nguyên, liên quan gì tới ta?”
Để Thiết Tâm Nguyên mang tiếng oan thì Mạnh Nguyên Trực chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào, dù sao hắn cứ đem những chuyện không tiện giải thích, không thể giải thích đẩy hết lên đầu Thiết Tâm Nguyên rồi, thêm một chuyện nho nhỏ thế này có hề gì.
Trạch Mã đúng là chỉ suýt liên quan tới hắn mà thôi, nhưng Trác Mã thì khó nói, hai người có một khuê nữ, đánh chết không thể để lão bà biết. Lý Xảo, Trác Mã đã tới Thanh Hương cốc rồi, nghĩ tới lát nữa vào cốc đối diện với họ, Mạnh Nguyên Trực không biết xử lý thế nào, nếu tình cảm Trác Mã với mình không thay đổi thì làm sao?
Những lời nói với Thiết Tâm Nguyên chỉ là nói cho có mà thôi, bản thân hắn cũng đang rối bời.
Cho tới tận bây giờ lão bà cũng không biết vì sao trượng phu mình từ một thủ lĩnh Đái ngự khí giới thành tội quan, nàng chỉ nghe nói trượng phu có dính líu tới tần phi hậu cung, không có gan nghĩ tới trượng phu đội nón xanh cho hoàng đế nên mới thấp thỏm sống qua được mấy năm qua.
Hầu thị theo lẽ thông thường mà đoán rằng trượng phu không may cuốn vào đấu tranh nội cung, sống sót được qua sự kiện như vậy là may mắn lắm rồi, vì thế nàng cho rằng trượng phu là người bị hại, tuyệt không nhắc tới, tránh làm trượng phu thương tâm.
Không phải vì vị tước gia trẻ kia không biết tự lượng sức mình muốn lập công mà tới vùng xa xôi, trượng phu không phải vất vả như thế, dù sao cũng không tệ, ít nhất ở đây trượng phu có cơ hội làm lại, gây dựng chút sự nghiệp còn để lại cho nhi tử, nàng quyết định vì trượng phu mà nhịn việc này.