Thiết Tâm Nguyên đang ở trong phòng hoàn thiện kế hoạch đại nông trường của mình, cực kỳ chú tâm, thế nên khi đột nhiên có tiếng sấm lớn khiến y sợ rơi cả bút, hỏng hết cả văn tự vừa viết.
Đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy mây đen từ sau Thiên Sơn hùng hổ nhào bổ tới, đám mây không quá lớn, chẳng che hết được bầu trời, bên rìa đám mây còn bị mặt trời nhuộm thành màu ánh kim
Nhưng trung tâm đám mây thì xoay tròn, cực kỳ khiếp người.
Bò dê trong tựa hồ cảm thụ được thiên uy, kêu liên hồi, chạy húc lung tung trong chuồng.
Thiết Tâm Nguyên chẳng quan tâm, mây cỡ này cùng lắm là trút xuống trận mưa hoặc mưa đá, dù sao thì lúa mạnh cũng thu hoạch hết cho vào kho ...
Thôi hỏng rồi, tên ngu xuẩn Mạnh Nguyên Trực không biết chập dây thần kinh nào đi mặc khải giáp cầm thiết thương, đứng giữa sân phơi hưng phấn chỉ mây đen quát tháo gì đó.
Thế này dù ông trời không muốn đánh hắn thì dùng lôi điện cho hắn thành cặn bã.
“ Lão Mạnh, vào nhà ngay!” Thiết Tâm Nguyên lao ra khỏi cửa sổ la hét, dùng tốc độ nhanh nhất trong đời chạy tới sân phơi, ngoạm một phát vào tay Mạnh Nguyên Trực:
“ Á, ngươi làm cái gì ...”
Mạnh Nguyên Trực bị đau rơi thiết thương, Thiết Tâm Nguyên cầm lấy ném ra xa, vừa mới cởi cái mũ trụ của tên ngu độn thì một tiếng ầm đinh tai làm y nhũn chân.
Chỉ thấy cây liễu cao lớn bên cạnh sân phơi bốc khói nghi ngút, cái cây lớn xẻ làm hai, chẳng mấy chốc gốc cây bùng cháy.
Rùng mình mấy cái liền, Mạnh Nguyên Trực biết sợ rồi, kẹp lấy Thiết Tâm Nguyên đạp đất phòng đi như con chim lớn, chẳng mấy chốc chui vào phòng.
“ Thiên uy không ngờ tới mức này ...” Nhìn cái cây ba người ôm không xuể bị xe ra, Mạnh Nguyên Trực vừa hít hơi vừa tán thưởng:
Thiết Tâm Nguyên rống lên:” Nếu vừa rồi lão tử không nhanh chân thì người bị sét đánh là ngươi, lần sau cấm tiệt không được mặc thiết giáp chĩa mâu chửi bới ông trời khi mưa.”
“ Trời đất linh vậy ư?”
“ Ư cái rắm, ta không biết trời đất có linh hay không, nhưng Lôi công rất thích đồ sắt.”
Lúc hai người nói chuyện thì mây đen đã bị gió thổi tan đi, màu sắc nhạt không ít, vừa rồi sấm nổ đùng đùng vậy mà mưa thì lác đác, còn chẳng ướt đất.
Một đám đông quay quanh cây liễu, luôn mồm kể về lịch sử lâu đời của nó, như họ nhìn thấy cái cây này thành tinh vậy, thiết thương của Mạnh Nguyên Trực bị ném bên cây, nay biến thành vũng nước sắt rồi.
Lửa đã được dập tắt, sét chỉ trong tích tắc biến cây đại thụ thành cây khô, lá rụng lả tả.
Mạnh Nguyên Trực cẩn thận moi thiết thương từ đất ra, vẻ mặt hưng phấn lắm, hắn cho rằng nếu đem cục sắt mang sức mạnh của trời này đi đúc lại võ công nhất định tăng mạnh.
Vài giọt mưa đổ xuống chẳng khiến sơn cốc mát mẻ, ngược lại càng thêm nóng nực, Thiết Tâm Nguyên lau mồ hôi, chuẩn bị ra ao nước nóng tắm một cái, thời tiết này tắm nước nóng mát hơn là nước lạnh.
Vừa lấy xong đồ tắm thì bên ngoài lần nữa xôn xao.
“ Thận cảnh.”
( thận là sò, ngày xưa cho là vì con sò thần nó hóa ra ảo ảnh)
Thận cảnh ở Cáp Mật không hiếm, một năm có dăm ba lần vào buổi chiều trời trong, nhưng lần này thận cảnh không phải hồ nước, tuyết sơn hay ốc đảo mà là một cảnh chiến tranh sống động làm cả Thiết Tâm Nguyên cũng há hốc mồm.
Không nghe thấy tiếng tù và, nhưng nhìn thấy hai đội quân nghênh địch, bộ binh trọng giáp mang cờ đỏ tập tễnh bước trên sa mạc, như trủy triều tiến lên chậm chạm mà kiên định.
Đội quân mặc giáp da màu vàng kiên thủ ở mảnh đất tương đối bằng phẳng, rừng thương lặng lẽ chờ đợi.
Rốt cuộc sóng cũng va vào vách núi, gương mặt hung tợn, đao kiếm vương máu, bụi đất mùi mịt, sa mạc bị không khí chém giết thảm liệt bao phủ ...
Mạnh Nguyên Trực nhìn hồi lâu, cố gắng quay đầu sang hỏi:” Có phải A Tát Lan và Da Luật Kính không?”
“ Chưa rõ, nếu có lửa cháy thì đúng, còn không trời mới biết là chiến đấu ở chỗ nào.” Thiết Tâm Nguyên cũng hồi hộp vô cùng:
Cả sơn cốc không làm việc nữa, mọi người chạy lên sườn núi há mồm nhìn lên trời như xem phim.
Có người sợ hãi quỳ sụp xuống cầu khấn đủ loại thần linh, có người reo hò cổ vũ, bên giáp da bị thiết giáp bộ binh chọc thủng đội hình, không ngờ có thêm nhân mã nhào tới như kiến cỏ vây chặt.
Hắc giáp binh cũng không sợ, tên bay tới ào ào, bọn họ dựng thuẫn thành quả cầu sắt đen, tên bật ra bốn phía, đột nhiên có ánh lửa bùng lên giữa đội ngũ giáp binh, sa mạc như có vô số hoa nửa nở rộ, làm người xem chấn động không nói được lời nào.
“ Người Khiết Đan chỉ có chừng ba vạn.” Thiết Nhị ngồi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra dấu:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đúng là thời buổi toàn lừa đảo, vài ba vạn quân hô là mười vạn, mười mấy vạn thì nói là trăm vạn, nhưng nếu Da Luật Kính đã tính tới chuyện mình bị chặn ở cửa sa mạc thì khả năng chia quân làm hai ngả, nên mới ít như vậy.
Tuy thế A Tát Lan muốn giết số quân này cũng không dễ dàng.
Lửa lớn đã biến mất, giáp binh cũng ngã rạp cả mảng, nhưng đội quân giáp da vốn đang chiếm ưu thế lại bại trận quy mô lớn, một đội thiết giáp đen xông vào biển người màu vàng đánh đâu thắng đó.
“ Á, sao lại chạy, chổng mông về phía người ta, không bị giết sạch mới lạ.” Có người bất mãn đứng dậy la hét:
Võ sĩ có tuổi đấm đất, quay sang rống lên với bộ hạ:” Khi theo lão tử chiến đấu, kẻ nào chạy loạn là ta chém đầu.”
Cả đám dã nhân nhao nhao vỗ ngực hú hét, thể hiện mình không phải là kẻ hèn nhát.
Đội hắc giáp binh hùng hổ truy sát, khi quân giáp da vừa chạy lên một ao cát, Thiết Tâm Nguyên mở to mắt, linh cảm đám giáp binh sắp gặp họa rồi, quả nhiên chỉ trong chớp mắt hồ cát rừng rực cháy ...
“ Á, đâu mất rồi?”
“ Biến mất rồi.”
Thận cảnh xuất hiện không lâu, còn chưa phân thắng bại thì đã mờ dần rồi biến mất làm nhiều người chửi rủa.
“ A Tát Lan chắc chắn sẽ thua.” Đến giờ ăn cơm tối, Trạch Mã khẳng định:
Thiết Tâm Nguyên dừng đũa:” Sao cô dám chắc như thế, lúc nãy cô thấy rồi đó, A Tát Lan đánh không tệ.”
“ Không ai hiểu A Tát Lan hơn ta, một kẻ hời hợt thích phô trương sức mạnh như hắn mà đánh thắng được người Khiết Đan thì ta sẽ hoài nghi toàn bộ tướng lĩnh của bọn họ.” Trạch Mã bĩu môi khinh bỉ:” Hắn thậm chí còn chẳng nhận ra bản chất cuộc chiến này đã đâm đầu vào cho người khác hưởng lợi, đây không phải cuộc chiến hắn cần, hắn càng đánh dữ dội thì hắn càng thảm, dù hắn có thắng trận này thì hắn vẫn là con heo ngu xuẩn.”