Một con bọ cạp màu nâu dài nửa tấc bò qua bên cổ Thiết Tam, hắn nhanh như cắt bắt lấy, bẻ đuôi, ném luôn vào mồm.
Bây giờ hắn rất ít khi ăn chay, nhất là từ khi Thiết Tâm Nguyên nói cho biết nguyên nhân thân thể ngày càng cường tráng tràn ngập sức mạnh, hắn chủ động tìm kiếm cái thứ thức ăn mà trước kia không dám tưởng tượng.
Mặc dù vẫn phản cảm với món đó, nhưng thân là kỵ sĩ hắn cần nó để giữ sức chiến đấu.
Vì hắn thích đám trẻ con trong sơn cốc ôm chân mình xin ăn, thích đám phụ nhân vây quanh mình lấy lòng, cũng vì thế Thiết Tam chẳng thấy khổ sở khi phải chôn mình ở dưới lớp cát sa mạc nóng bỏng da.
Dưới cồn cát lớn, chôn hơn một trăm võ sĩ tinh nhuệ nhất của Thanh Hương cốc, xếp hạng đều dưới Bách Ngũ Thập, đều là những đứa con sa mạc, với họ mà nói ẩn thân dưới cát rất bình thường, dù săn thú, cướp bóc hay lẩn trốn kẻ thù đều đã trải qua.
Thế nhưng với người Thổ Phồn sống ở cao nguyên thì khác, thời tiết nóng khô làm người Thổ Phồn cởi hết quần áo ra, bọn họ không chịu được cái nóng của sa mạc, nhưng dù có thể chẳng thể mát hơn.
Cáp Tang khó chịu gạt tầng cát bên trên, để thân thể dán sát vào cát còn chút mát lạnh phía dưới, hai mắt hắn đỏ ngầu, nhìn chằm chằm phía trước, lúc này mặt trời đã ngả về phía tây, đội lạc đà kia phải tới rồi chứ.
Đội lạc đà của người Hồi Hột tới chậm, vì bọn họ gặp sự cố rồi, bây giờ chỉ còn lại chưa tới tám mươi người.
Nước mắt của Trạch Mã ướt nhòe, Tiêm Nha, người thân cuối cùng của nàng đã bị giết chết, nhắm mắt lại là nàng nhìn thấy cảnh Tiêm Nha toàn thân đẫm máu lao vào đám võ sĩ cắn xé.
Nàng nhiều lần muốn xông vào cứu Tiêm Nha, bị Tử Cốt Lực Bùi La ấn xuống cát.
Đáng thương cho Tiêm Nha dù chân bị gãy cũng cố tập tễnh đi về phía mình, để lại vệt màu dài trên cát, ruột gan Trạch Mã đứt từng khúc.
Tiêm Nha đã chết rồi, Trạch Mã lòng cũng như đã chết.
Tử Cốt Lực Bùi La chẳng thèm quan tâm, chỉ cần lễ vật không bị làm sao là đủ.
Nhìn thấy đội lạc đà sắp đi qua cồn cát rồi, Cáp Tang kích động từ từ kéo trường đao lên, cầm cung sừng trâu, mắt nhìn chằm chằm một người Hồi Hột cưỡi trên lạc đà trông có vẻ giống loại thủ lĩnh gì đó, hắn như con sói, lưng hơi cong lên, chuẩn bị tung ra một đòn dữ dội nhất.
Thiết Tam lặng lẽ cúi đầu xuống thấp hơn, hắn không muốn bị người Thanh Đường cũng như người Hồi Hột phát hiện.
Nếu như người Thanh Đường có thể xử lý được người Hồ Hột thì hắn không cần làm gì hết.
Mục đích của Thiết Tâm Nguyên có hai, một không cho người Hồi Hột tới được chỗ người Khiết Đan làm bại lộ âm mưu của y, nhưng đồng thời cũng không giết hết người Hồi Hột, phải để cho A Tát Lan biết có người Thổ Phồn tham dự cuộc giết chóc này là đủ.
A Tát Lan chiến đấu với người Thổ Phồn trên Đại Tuyết Sơn là mục tiêu thấp hơn của y.
Còn về phần người Khiết Đan, đành đợi cơ hội khác.
Ba mươi mốt người đánh cướp đội ngũ trăm người, thế nào chẳng có người chạy thoát ...
Một đụn cát đột nhiên nhô lên, Cáp Tang xông ra, khi cát còn đang chảy rào rào từ trên người xuống bắn ra mũi tên đầu tiên.
Cùng lúc ấy những võ sĩ Thổ Phồn khác cũng xuất hiện bắn cung ào ào, bọn họ đã không thể kiên nhẫn hơn.
Tử Cốt Lực Bùi La cực kỳ may mắn, vì ngủ gật lắc lư người mà thoát khỏi chỗ yếu hại, tên bắt trúng vai trái, ông ta lăn ngay khỏi lưng lạc đà hét lên:” Địch tập!”
….
Cũng dưới ánh chiều tà ấy Thanh Hương cốc khói bếp lượn lờ.
Mọi người vất vả cả ngày mang cuốc mang gánh từ đủ mọi ngóc ngách nói cười về chỗ ở.
Người có gia quyến thì có cơm ăn ngay, ngồi ở tảng đá trước nhà, bê bát to, vài lá rau xanh, hai miếng thịt khô, trông ngon mắt lắm.
Bánh canh nay là món ăn phổ thông nhất sơn cốc, buối tối không phải làm việc, ăn thứ nước nước thế này là thích nhất rồi. Còn những tên chưa có gia quyến đành hau háu nhìn trù sư Vu Điền râu rậm múc cho họ món hổ lốn khó nuốt.
Thực ra thì nếu xét nguyên liệu nấu ăn thôi thì cũng giống nhau cả, chẳng qua là đầu bếp lười, cho rau, thịt khô và bột mỳ nguyên cục vào một cái nồi ...
“ Khuê Luân ngươi không thể nấu một bữa tử tế cho bọn ta ăn à?” Một hán tử độc thân cầm cái bát gốm, moi ra cái cục bột mỳ hình dạng cổ quái, bực bội nói:
Đầu bếp rõ ràng đã ăn no, dùng cái que nhỏ xỉa răng, chọc ra được cục thịt to mới thỏa mãn thở phào, rồi cho cục thịt vào miệng nhai tiếp.
“ Này, thịt tộc trưởng phân cho bọn ta không phải bị người ăn hết rồi chứ?” Người khác nhìn cảnh tởm lợm đó không ý kiến mà ý kiến chuyện khác:
“ Mấy tháng trước đám người các ngươi ngay xương lạc đà cũng chẳng có mà ăn, giờ có thức ăn ngon lành còn lắm mồm. Giỏi thì học Thiết Tam Bách đi, kiếm cho mình được bà nương, nhi tử có sẵn, lại còn có cơm ngon mà ăn. Lão tử một mình hầu hạ năm mươi người các ngươi, sức đâu ra mà thong thả chế biến ...”
Khuê Luân làm cả đám độc thân cứng họng, người ta nói không sai, cúi đầu cằm cúi ăn.
“ Bê bát xéo qua một bên, ý kiến gì, vài ngày nữa sơn cốc đông người hơn chưa chắc đã nấu ăn tử tế như thế này đâu.”
Đám độc thân dùng thổ ngữ chửi Khuê Luân vài câu, sau đó bê bát tới nhà người quen, kiếm ít rau xanh ăn.
....
Tay Cáp Tang bị chém một phát, cả miếng thịt lớn lật ra ngoài, nhưng trường đao trong tay hắn không chậm lại chút nào, một miếng thịt đổi lại tính mạng kẻ địch là rất đáng giá.
Lần này võ sĩ Hồi Hột không bỏ chạy, càng không đầu hàng, Trạch Mã cũng không la hét, ngồi trên lạc đà trắng lạnh lùng nhìn cuộc chiến.
Khi đám người kia xông ra từ cồn cát, Trạch Mã nhận ra ngay là người Thổ Phồn, mới đầu nàng còn nghĩ đám người này do phụ thân hoặc ca ca mình biết tin mình bị đem tặng cho người Khiết Đan, phái người tới cướp mình lại.
Nhưng chỉ nhìn một hồi là nàng không nghĩ thế nữa, trên Đại Tuyết Sơn toàn là đám nô lệ nhát gan, thiếu dũng sĩ có thể lên chiến trường, những người giỏi nhất lần trước bị đám cường đạo bịt mặt giết làm bị thương gần hết rồi.
Nhưng đối diện với người Thổ Phồn, Trách Mã kiêu ngạo giữ tôn nghiêm của công chúa Thổ Phồn, dù bị tộc nhân hung hãn dọa cho chết khiếp, nàng vẫn cắn răng ngồi ngay ngắn ở đó.