“ Đói rồi phải không, ăn chút đi.”
Một giọng nói thình lình vang lên sau lưng, Trạch Mã giật nảy mình quay đầu, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên mặc thanh sam choàng chiếc áo lông cực lớn mỉm cười nhìn mình.
“ Sao ngươi lại ở đây?” Trạch Mã lùi lại cảnh giác nhìn quanh:
“ Ta rất hứng thú với Đại Tuyết Sơn của cô, cho nên chuyên môn tới xem, thực sự đúng như cô nói, cảnh đẹp làm người ta quên lối về.”
Lúc này trăng lên giữa trời chiếu xuống tuyết trắng, làm đỉnh núi như sáng lên, chân núi bao chùm một màu đen, làm Đại Tuyết Sơn thêm tráng lệ. Thiết Tâm Nguyên thực sự say mê cảnh sức thiên nhiên này, đời sau Đại Tuyết Sơn không còn quanh năm phủ tuyết nữa, không thể thấy được cảnh sắc mỹ lệ như vậy.
“ Khi ta đi tới đây không thấy bất kỳ một người nào, cũng không thấy chó ngao trung thành nhất của người Đại Tuyết Sơn chúng ta, ngươi có thể nói cho ta biết người ở đây đi đâu cả rồi không?” Trạch Mã gạt cái bánh nóng Thiết Tâm Nguyên đưa tới, nàng cảm giác được nguy hiểm:
“ Có một đám người cường đạo tới nơi này, bọn họ vô tình nghe thấy cảnh ngộ của Trạch Mã công chúa xinh đẹp, bọn họ cực kỳ tức giận, muốn giết hết những kẻ cầm thú có ý đồ không tốt với nàng ấy, để nàng ấy thành chủ nhân của Đại Tuyết Sơn.”
Trạch Mã bàng hoàng nhìn Thiết Tâm Nguyên với ánh mắt không dám tin, khóe mắt có ánh lệ long lanh.
“ Thủ lĩnh cường đạo nói, Đại Tuyết Sơn là của Trạch Mã công chúa xinh đẹp, nếu được y chỉ muốn xây ở trên đó một nhà ngục, một ngôi chùa, còn lại đều thuộc về công chúa Trạch Mã xinh đẹp, ngoài ra còn cần đất đai không có tác dụng gì với công chúa ở dưới mà nói ...”
Nhìn Thiết Tâm Nguyên thao thao bất tuyệt, Trạch Mã rốt cuộc đã hiểu vì sao nàng thấy Thiết Tâm Nguyên rất quen thuộc rồi, hét lên:” Ngươi, ngươi, thì ra ngươi chính là tên thủ lĩnh cường đạo đó!”
Nói rồi còn rút khăn tay ra buộc đủ kiểu lên mặt Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên nghiêng đầu tránh, nữ nhân này người toàn mồ hôi, dù là mỹ nhân thì mùi mồ hôi chẳng dễ ngửi được, nhưng Trạch Mã rất cương quyết muốn buộc khăn tay lên mặt y.
Khi Trạch Mã buộc khăn tay của mình vào đúng vị trí, bản mặt cường đạo ngày hôm đó hiện ra, bầu ngực phập phồng lên xuống không ngừng, y lừa mình bao lâu không biết trong lòng thầm đắc ý thế nào:” Ngươi đúng là tên cường đạo đó rồi, người Tống mà cũng làm cường đạo à?”
Thiết Tâm Nguyên kéo khăn tay ra trả cho nàng, mục đích đã đạt được chuyện này không cần che dấu nữa:” Ở Đại Tống cường đạo nhiều như lông trâu, cô nghe ai nói người Tống không biết đi ăn cướp?”
“ Cha ta nói, nếu chúng ta đủ mạnh, có thể tới Đại Tống cướp vô số đồ tốt, còn nói người Tống không có võ sĩ, chỉ cần uy hiếp một chút là muốn gì cũng được.” Trạch Mã có vẻ hưng phấn lắm, nụ cười rất ngọt ngào quyến rũ:” Ngươi không biết võ nghệ đúng không?”
Thiết Tâm Nguyên thành thực gật đầu:” Không biết mấy.”
Trạch Mã mắt cong lên như trăng non, xinh đẹp như tinh linh tuyết:” Quả nhiên là ngươi không biết ...”
Nhìn nụ cười của Trạch Mã, không hiểu sao Thiết Tâm Nguyên cảm giác nguy hiểm, lập tức nhảy vọt ra sau, quả nhiên nữ nhân đó thoáng cái nổi điên rút chùy thủ nhào bổ vào lòng y.
Bên sơn đạo có tảng đá lớn, Thiết Tâm Nguyên cứ thong thả chạy quanh, chơi trò đuổi bắt với Trạch Mã, Trạch Mã vốn kiệt sức lúc này càng mệt tới thở không ra hơi, chỉ Thiết Tâm Nguyên:” Ngươi ... ngươi …”
"Bốp!" Đột nhiên có cái gậy ở đâu đập xuống làm Trạch Mã ngã xuống đất, chủy thù văng ra xa, một vóng người bé nhỏ cưỡi lên lưng nàng, cực kỳ có kỹ xảo dùng đầu gối thúc vào sống lưng, làm Trạch Mã đau tới không nhúc nhích được.
Thằng nhãi này rất biết trói người, Thiết Tâm Nguyên thấy nó vươn tay ra tóm lấy hai tay kéo ngược về đằng sau, từ khuôn mặt vặn vẹo của Cạc Cạc là biết nó dùng hết sức lực làm Trạch Mã đã mệt nhoài chống trả vô ích, chẳng mấy chốc buộc chân tay Trác Mã ngoặt sau lưng.
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ đầu Cạc Cạc, đi từ sau tảng đá ra, nhe răng cười với Trạch Mã:” Chúng ta nói chuyện tử tế được không?”
Vật lộn Cạc Cạc một hồi, mái tóc Trạch Mã tán loạn, phủ xuống khuôn mặt trắng nhợt dưới ánh trăng, mang vẻ đẹp tới não lòng, ai nhìn cũng như thấy trái tim bị bóp nghẹt.
Trạch Mã cất giọng thảm thiết van nài:” Ngươi muốn gì ở Đại Tuyết Sơn cũng được, nhưng đừng giết người trên đó, bọn họ đã không còn năng lực làm hại người khác, kho báu cũng chẳng còn bảo bối gì quý giá nữa. Họ chỉ muốn sống thôi, cầu xin người đừng giết họ, ta làm nữ nô cho người cũng được.”
Không ngờ cô công chúa kiêu kỳ cũng có ngày này, phải thôi nói cho cùng vẫn là máu mủ tình thâm, Thiết Tâm Nguyên thở dài, đường núi ẩm thấp, cùng Cạc Cạc hợp lực nhấc Trạch Mã lên thảm, đốt đống lửa.
Cạc Cạc hôm nay bắt được con gà béo dưới núi, Thiết Tâm Nguyên nướng cho nó coi như thưởng công.
“ Ngươi muốn Đại Tuyết Sơn làm gì, nơi này không thích hợp truân binh, không thích hợp xây thành, trong thành không có bò dê. Phụ thân ta muốn tìm bốn con ngựa trắng kéo xe cũng không đủ, mẫu thân ta quanh năm ăn thứ thịt khô khó nuốt, nữ nhân đẹp nhất Đại Tuyết Sơn ở dưới chân ngươi, ta là của ngươi, cầu xin ngươi hãy tha cho những người trên đó ...” Giọng của Trạch Mã càng lúc càng thê lương, kết hợp với gió núi nghe như oán nữ khóc than:
Chỉ là phản ứng này không đúng, trước kia nữ nhân này chẳng phải căm ghét Đại Tuyết Sơn lắm sao, lúc nào nói trên đó toàn lũ khốn kiếp, ngay cha mình cũng thèm thuồng mình, khiến nàng phải bỏ nhà mà đi, bây giờ lại gần như không tiếc dùng mạng sống khẩn cầu mình tha cho người trên núi ... Không bình thường chút nào.
“ Này, phụ thân và đám ca ca của cô cũng không tệ như cô kể đúng không?” Thiết Tâm Nguyên xoay người Trác Mã lại đối diện với mình, do bị trói cong người ra sau, bầu ngực tròn trịa đang phập phòng kịch liệt càng thêm sinh động, khiến y không khỏi nhớ tới ngày hôm đó, không thể chối bỏ cảm giác đúng là rất tuyệt:
“ Ngươi cũng không phải là nghe hành vi xấu xa của họ mới dẫn bộ hạ lên Đại Tuyết Sơn đòi công đạo cho ta đúng không?” Trạch Mã không trực tiếp trả lời mà hỏi lại, nàng muốn làm rõ mục đích của kẻ đáng sợ này trước đã: