“ Mỗi câu hỏi phải hỏi năm sáu lần, hơn nữa đừng hỏi liên tục một câu, hỏi xen lẫn vào. “ Thiết Tâm Nguyên cầm ghi chép lên, vừa lật xem vừa nói:” Tiểu Văn, đi kiểm tra xem gông xích của lão ta có nguyên vẹn không?”
Một con ngựa già mà không có vài thủ đoạn phòng thân sao được, trước kia Thiết Tâm Nguyên từng dùng cưa nhỏ giấu ở dày khiến Đằng Nguyên Nhất Vị Hương nuốt hận, tất nhiên y đề phòng việc này.
Úy Trì Văn chạy đi kiểm tra, quả nhiên phát hiện còng chân còng tay đều đã có vết nứt nhỏ.
Cạc Cạc bị lừa gạt, thẹn quá hỏa giận, cầm búa gõ ngay vào ngón cái Nhất Phiến Vân.
Cơn đau bất ngờ làm thân hình gầy gò của Nhất Phiến Vân co quắp, mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng, há miệng hét:” Con ta sẽ băm nát mỗi kẻ nơi này đem cho chó ăn, mẹ ngươi, tỷ muội ngươi sẽ ... aaaaaa ...”
“ Ngậm cái mồm thối lại.” Cạc Cạc đập cho một búa nữa:” Nhi tử ông không tới đâu, nghe nói hắn đã rời khỏi Thiên Sơn, thành thủ lĩnh của mã tặc, sao hắn cứu ông, năm xưa ông hủy khuôn mặt hắn, biến hắn thành quái vật ma quỷ còn ghê sợ.”
Nhất Phiến Vân cười khằng khặc:” Đám người bị ngươi bắt sống kể cho ngươi chứ gì, ha ha ha, hai cha con ta sống nương tựa vào nhau mấy chục năm, ngươi đừng hòng ly gián.”
Thiết Tâm Nguyên cười nhẹ:” Rất lâu trước kia có một gia đình sống dưới Thiên Sơn, nam lên núi săn bắn, nữ ở nhà chăn dê, cuộc sống đơn giản mà vui vẻ. Mùa thu năm đó, nữ nhân phát hiện mình có thai, sung sướng đứng ở nhà ngóng trượng phu về báo tin mừng. Trượng phu nàng chưa về có một lữ khách đi qua gian nhà gỗ của họ, xin một ít nước và thức ăn.”
Nhất Phiến Vân nghe câu chuyện mà mặt trắng bệch.
Trong lúc Thiết Tâm Nguyên kể chuyện thì Cạc Cạc và Úy Trì Văn đem tới một bộ gông cùm mới, bọn chúng lục soát người Nhất Phiến Vân một lượt con dao nhỏ mà thợ làm đồ ngọc mới dùng.
Bị lục ra con dao, Nhất Phiến Vân thù hận vô cùng, gầm ghè:” Nhi tử ta sẽ quay lại cứu ta, cho dù nó không quay lại cứu ta, thì số tài phú đó ta cũng để cho nó, ngươi đừng hòng lấy được.”
Thiết Tâm Nguyên cảm thán:” Lòng cha mẹ đặt trên người con cái, lòng con cái lại như sắt đá. Cạc Cạc, dẫn một con dê tới, bôi ít muối lên chân lão ta cho nó liếm, dứt khoát là buồn hơn dùng lông gà nhiều, à phải không nhất định bôi vào lòng bàn chân đâu.”
Úy Trì Văn đang nghĩ ở đâu ngứa hơn lòng bàn chân thì Cạc Cạc đã sáng mắt cười khành khạch chạy đi rồi.
Nhất Phiến Vân tất nhiên cũng nghĩ ra, gào điên loạn:” Khốn kiếp, ngươi giết ta đi, đừng để hai thằng tiểu tặc đó làm nhục ta.”
“ Hơn ba mươi năm làm mã tặc, ông giết người cũng như làm vố số điều tàn ác, bây giờ báo ứng tới, thong thả mà hưởng thụ đi.” Thiết Tâm Nguyên nói xong đứng dậy rời đi:
Nghe thấy tiếng huyên náo hưng phấn của hai thằng tiểu ác ma bên ngoài, Nhất Phiến Vân gào thét:” Ngươi là tên tiểu mã tặc, sớm muộn có ngày ngươi thành lão mã tặc như ta, những thứ ngươi làm với ta hôm nay sẽ là tương lai của ngươi sau này.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Có biết câu thế thiên hành đạo, lấy của kẻ giàu chia cho người nghèo không, rất vĩ đại đấy, nên ta không bị báo ứng đâu.”
Cạc Cạc dắt con dê, Úy Trì Văn bê thùng nước muối đi theo, bên ngoài tưng bừng chuẩn bị đón năm mới nhưng với chúng chẳng hấp dẫn bằng trò chơi ở đây.
Khi Thiết Tâm Nguyên lên tới Hang Sói thì lại nghe thấy tiếng cười của Nhất Phiến Vân, chỉ là có thêm vài phần tuyệt vọng.
Thiết Nhị bây giờ an cư trong Hang Sói rồi, có lẽ vì lâu ngày không thấy ánh sáng, khuôn mặt anh tuấn của hắn nhợt nhạt tới mức làm người ta tưởng chừng xương gò má nhô cao kia có thể đâm thủng làn da mỏng manh.
Trước bàn là đống văn thư, hắn vốn không hề biết chữ, vậy mà theo Thiết Nhất học một năm đã tới mức độ xử lý gần như toàn bộ văn thư trong sơn cốc rồi, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết thở dài.
Xách ấm nước nóng trên bếp, pha trà nóng cho Thiết Nhị, quan sát căn nhà đá này, ngoài giá đựng văn thư tài liệu chỉ có bàn làm việc, giường lạnh giá, thở dài:” Bên ngoài vui lắm, đừng nhốt mình ở đây suốt như thế, lâu dần mọc cánh dơi đấy.”
“ Không ngờ chủ nhân cũng biết truyền thuyết của người Cao Lô (Gaul).” Thiết Nhị viết lên chậu cát:” Đó là loài ma quỷ bất tử, còn thuộc hạ sớm muốn kết thúc cuộc đời vô nghĩa này.”
Bọn họ thời thiếu niên từng thề dùng loan đao và chiến mã chiến thắng tất cả những người chống lại thiên thần, giờ đây sức khỏe không khôi phục được như xưa khiến Thiết Nhị vô cùng mặc cảm, nếu không vì nhớ ơn Thiết Tâm Nguyên thì hắn đã đi tới mộ kỵ sĩ rồi.
“ Có ý nghĩa không giờ nói vẫn còn sớm, khi nào ngươi sắp chết hãy trả lời ta. Đi thôi, hôm nay mẹ ta gói xủi cảo, nhân rau hẹ đấy, ngươi chưa được ăn đâu, hôm nay chúng ta ăn cho thật no.”
Dù không muốn nhưng Thiết Nhị không thể làm trái mệnh lệnh trực tiếp từ chủ nhân, đành theo Thiết Tâm Nguyên ra ngoài Hang Sói. Nơi này vốn trước kia nơi này chỉ là vùng núi đá hoang vu, bây giờ khắp nơi là đám đông bận rộn suốt từ chân núi tới tận lưng chừng núi, đất đai trong cốc hạn chế nên họ đang làm nhà hai bên núi, được mấy trăm căn rồi, rất hùng tráng, chỉ là tạm thời chưa ở được.
Tiếp tục đi ra sơn cốc, chẳng ngờ một con phố tự phát đã hình thành, người Tống bán thức ăn, bán các loại nước uống, bán quần áo làm sẵn, người Tây Vực cũng học theo, bán lông thú, bán sơn dược, thậm chí còn có cửa hiệu chuyên làm mũ lông, một cửa hiệu chuyên làm trang sức.
Đến Thiết Tâm Nguyên cũng không biết trong tay mình có người thợ như vậy, thật lãng phí.
Đủ mọi tiếng chào hàng giọng nam tiếng bắc, Thiết Nhị ngơ ngơ ngác ngác, hắn thấy một cửa hiệu bán ban cưu quay mà chỉ quê nhà hắn mới có, hắn chưa bao giờ ăn cả, chỉ ngửi thôi, đột nhiên muốn thử một lần cho biết ...
Thiết Tâm Nguyên cũng cảm giác như đi trong mộng.
Chưa tới một năm phát triển tới quy mô này, ngay cả y cũng không ngờ tới.
Con người giống như khúc gỗ trong dòng lũ, trôi đi đâu chẳng do mình tự quyết mà hoàn toàn do dòng lũ, muốn nắm giữ vận mệnh trong tay nhiều khi chỉ là trò cười, nếu không Khuất Nguyên không đi dạo Mịch La Giang làm Vấn Thiên, Lý Bạch không đứng trên Thái Hành Sơn "Rút kiếm nhìn quanh lòng mênh mang".
Thiết Tâm Nguyên cũng chỉ là khúc gỗ mọc đầy cành lá, để tỷ lệ nó cập bờ cao hơn những khúc gỗ trơ trụi hơn mà thôi.
Đi dạo trong đám đông, tiếp nhận lời hòi thăm ân cần hỏi thăm, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy vô cùng thành tựu.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.