Vu Điền tộc quả thực mang tới một loạt nhân tài kỹ thuật mà Thanh Hương cốc đang thiếu thốn, khiến cho một loạt kế hoạch ấp ủ đã lâu của Thiết Tâm Nguyên đều được thực thi. Vì thế cho dù bị A Tát Lan làm phải trốn sâu trong cốc, song âm tình của Thiết Tâm Nguyên rất tốt, hôm nay xử lý xong công việc y tới ruộng lúa mạch xem, thật may mắn lúa lớn lên thuận lợi, không thấy sâu bệnh, bây giờ đầu ngọn đang thai nghén, dăm bảy ngày nữa thôi sẽ trổ bông.
Dòng nước trong vắt từ đỉnh Tuyết sơn chảy qua ruộng lúa, vài đứa bé cởi xuồng nhảy xuống cái không sâu lắm chơi đùa, có đứa giỏi bơi lội hít sâu lặn một mạch, đứa thì phơi cái bụng tròn trôi theo dòng nước, chơi trò lợn chết.
Những đứa bé này đã hoạt bát hơn nhiều, không còn dáng vẻ đờ đẫn ngốc nghếch như lúc mới gặp nữa.
Con người mà, chỉ khi nào ăn no cái bụng thì đầu óc mới trở nên sinh động, suốt ngày kiếm thứ cho vào bụng thì còn tâm tư nào nghĩ chuyện khác.
Kỳ thực đây là một cuộc cách mạng.
Thiết Tâm Nguyên không có kinh nghiệm làm cách mạng, nhưng y có tấm gương để học, vị thái tổ ở kiếp trước là nhân vật đỉnh cao trong giới cách mạng.
Bình dị dễ gần và uy nghiêm không thể xâm phạm, nghe thì mâu thuẫn, nhưng thái tổ lão nhân gia đã giải quyết được vấn đề đó một cách hoàn mỹ.
Bởi thế Thiết Tâm Nguyên không mặc lụa là gấm vóc, càng không dẫn một đoàn hộ vệ đi lại nghênh ngang thể hiện quyền lực của mình. Y dẫn người đi xây dựng nhà cửa, y cho những người đói khát miếng ăn, mỉm cười hòa nhã nói chuyện với họ, ngồi ăn cơm cùng đám đông, kể chuyện cho họ nghe.
Chính y cũng dẫn người lên sa mạc cướp bóc, ra tay quyết đoán, không cho phép những kẻ xâm phạm Thanh Hương cốc đường sống.
Vì thế cho dù Thiết Tâm Nguyên chỉ mặc một cái áo sam giặt tới bạc màu, tóc búi thành cái đuôi ngựa dài, thích bê cái bát cơm lớn ngồi ở cửa ăn cũng không ảnh hưởng tới sự tôn sùng của mọi người.
Giúp một lão nhân đẩy xe chất toàn cỏ xanh lên dốc, nhảy xuống giúp giúp lão bà bà ra suối giặt quần áo bị trôi mất, nhận lời cảm tạ của họ, Thiết Tâm Nguyên hài lòng dẫn Cạc Cạc và Úy Trì Văn lên lưng núi.
Trong sơn cốc có khả nhiều hạnh, toàn là cây mọc dại, quả vừa chua vừa khó ăn, trừ khi là chiết cành, nếu không trăm năm nữa cũng chẳng có hạnh ngọt mọc ra từ những cái cây này.
Lúc khai xuân Thiết Tâm Nguyên hứng trí bẻ rất nhiều quả trên cành, kết quả năm nay quả hạnh to hơn nhiều, đợi khi thua hoạch lúa mạch thì hạnh cũng sẽ chín vàng.
Ăn tươi thì khỏi nghĩ, nếu làm mứt thì cũng được lắm, lúc ở Đông Kinh, y và Triệu Uyển làm rất nhiều thứ mứt quả, có lần ngộ độc vị luôn.
Thiết Tam huấn luyện những người Hồi Hột được Mã Hi Mỗ mua về, bọn họ thu được những hơn hai nghìn con ngựa, y hi vọng có thể nâng số kỵ binh lên một nghìn, lương thực không cần quá lo, chẳng bao lâu nữa sẽ thu hoạch, chắc chắn có vụ mùa bội thu.
Trước khi thu hoạch là lúc nông nhàn, mọi người đều tới Hang Sói, nơi đó đang xây dựng, cần rất nhiều nhân thủ.
Làm việc có ăn đã thành thói quen của người trong sơn cốc, chỉ có những đứa bé chưa hiểu chuyện và lão nhân không làm việc nổi nữa mới có tư cách nằm dưới cây hạnh hưởng bóng mát.
Đương nhiên còn một người nữa thời gian qua đang sống như lợn.
Mạnh Nguyên Trực mặc mỗi cái quần cộc, để mình trần nằm trên tấm thảm cực lớn, bên cạnh để một cái vò rượu, hắn lười tới mức không cầm uống, kiếm cái ống sậy làm ống hút.
Tên này chẳng biết bảo dưỡng ra làm sao, cơ bắp khúc nào ra khúc đó mà da lại nhẵn mịn như thiếu nữ, nếu không phải toàn xẹo trông rất chướng mắt, bằng vào thân thể này, ngày ngày đứng đầu đường Đông Kinh chẳng lo ăn uống, đêm đêm hoan ca.
Có một thiếu niên đen chùi chũi quỳ quạt mát cho hắn.
Vờ ngủ là cái chắc, có ai ngủ mà còn ngậm ống uống rượu, không chết sặc mới lạ.
Thiết Tâm Nguyên đi tới, chẳng chút khách khí rút ống sậy ra, ngửa cổ tu một ngụm rượu, rượu mát lạnh mang hương thơm của cỏ xanh lan tỏa toàn thân, làm y sảng khoái khà một tiếng, ngang nhiên bỏ đi tiếp tục chuyến tuần thị lãnh địa của mình.
Giao hẹn rồi, trước mặt người ngoài tên này phải giữ thể diện cho y nên Mạnh Nguyên Trực chỉ còn cách vờ ngủ không biết gì, chỉ là hai nắm đấm siết lại nổi gân xanh.
Đi qua Hang Sói mắt Thiết Tâm Nguyên tức thì sáng lên.
Đàn ngựa, đàn trâu, đàn dê rồi mục dương nữ khẽ vung roi, hồ nước xanh lam soi bóng Tuyết sơn, rừng thông đen xì xì , rồi .... con mẹ đó hai cái đầu trọc phá hoại hết khung cảnh, đang tụ tập một số phụ nhân lại giảng giải kinh sách.
Dẫm chân trên thảm có êm như nhung, Thiết Tâm Nguyên tới một khu lều cắm sát nhau, lều của bọn họ thực sự quá gần, có vài nữ nhân trông rất hung hãn đeo cung tên đứng trên đài cao nhìn xung quanh, bọn họ nhất thời chưa quen với cuộc sống mới.
Úy Trì Lôi đang vẽ gì đó trên giấy, trông ông ta cầm bút khá hơn cầm đao nhiều, rất có phong phạm cao nhân, chứ cầm đao làm người ta ai cũng muốn chém một phát cho đỡ ngứa mắt.
Úy Trì Văn liền giới thiệu:” Cửu gia gia vốn là một họa sư giỏi, nghe nói năm xưa lão tổ cũng khen Cửu gia gia, nếu sinh vào thời thịnh thế nhất định sẽ là đại danh họa.”
Thiết Tâm Nguyên nghe vậy nhìn kỹ hơn, bức tranh đã hoàn thành một nửa, y thì không hiểu đẹp ở đâu.
Úy Trì Lôi phát hiện ra y vội thi lễ:” Lâu ngày không cầm bút, tay lóng ngóng quá, có điều bức Phổ Hiền như lai này, Tát Già phải trả lão hán trăm ngân tệ mới mang đi được.”
“ Chỗ lão tiên sinh đông miệng ăn, muốn sống tốt đừng bỏ qua hai vị kim chủ này.”
“ Ý thủ lĩnh nói hai phiên tăng đó nhiều tiền lắm.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Trước mặt họ, ta chỉ là kẻ nghèo đói không có mảnh vải che thân thôi, Bổn giáo đã truyền thừa một vạn tám ngàn năm, tuy ta biết là nói láo, nhưng dù chỉ một nghìn tám trăm năm thì e tiểu quốc cũng không nhiều tiền bằng họ.”
Úy Trì Lôi nhìn cái lều da trâu vá víu chằng chịt của mình, gật đầu:” Ít hơn trăm lượng vàng là dứt khoát không buông tay.”