Rạch trời xuất hiện
Côn Lôn bao la trọn xuân sắc cõi đời
Cuộn bay rồng ngọc ba trăm vạn
Khuấy cả bầu trời lạnh ngắt
Mùa hạ tuyết tan
Hai sông tràn ngập
Lắm kẻ thành cá tôm
Công tội nghìn năm
Ai đã cùng ngươi chỉ vạch?
Hạ Tủng cũng đứng trước cửa sổ nhìn băng tuyết ngoài trời lẩm nhẩm nửa đầu bài thơ.
Nay ông ta nhàn nhã ở nhà, mùa hè năm đô ngự sự Hàn Chương đàn hặc ông ta hống hách ngang ngược, buông thả gia nô ép mua ép bán, cưỡng đoạt hàng hóa Thọ Châu.
Hoàng đế không để ý, loại tội này cùng lắm phạt tiền mà thôi, nhưng ông ta lập tức cáo tội, còn chủ động từ quan, về nhà đợi hoàng đế trị tội.
Tấu chương đàn hặc của Hàn Chương kỳ thực do chính Hạ Tủng viết, chẳng qua mượn tay Hàn Chương đưa lên thôi.
Hiện giờ không ai nhìn thấu hoàng đế, Bàng Tịch, Hàn Kỳ đều mang tội làm việc, trong hoàn cảnh đó xu mật sứ mà không có tội thành bia ngắm của người ta.
Thế nên Hạ Tủng mới tự kiếm lấy một cái tội, nếu không đợi hoàng đế giáng tội xuống thì rất khó dự liệu.
Nay công trình tu sửa hoàng cung vẫn tiếp tục, cho dù thời thiết giá lạnh cũng không ngừng, Bao Chửng gần như khoét rỗng lòng đất hoàng cung rồi lấp lại, lượng công trình lớn tới mức làm Tam ti sức kêu khổ không thôi.
Nhìn tiền chảy đi như nước, tiến độ công trình thì chậm chạp, mà hoàng đế cứ mãi không về hoàng cung mà ở lại Thúy hoa cung, văn võ trong triều hoảng sợ không thôi.
Ngược lại Hạ Tủng lại được thanh nhàn.
“ Con rắn nhỏ nay thành rắn lớn rồi, nói không chừng sau này thành rắn độc. Tiểu tử, cho dù ngươi ở trên đỉnh Côn Lôn thì sao nào, chẳng lẽ có thể dùng hết tuyết trên Côn Lôn biến bách tính Đại tống thành tôm cá?”
Nửa bài thơ đó là tin tức duy nhất của Thiết Tâm Nguyên truyền về từ khi tới Tây Vực, người truyền tin là thương cổ Đại Thực, nghe nói hắn gặp Thiết Tâm Nguyên ở Cáp Mật, hai người trò chuyện vui vẻ, sau đó hắn được tặng bài thơ này.
Hạ Tủng không hiểu vì sao Thiết Tâm Nguyên lại không theo Mục Tân đi Đại Thực mà ở lại Cáp Mật, càng không hiểu làm sao một vị tước gia lại đi mở cửa hiệu làm thương cổ.
Làm sao Thiết Tâm Nguyên có thể thoát được khỏi sự khống chế của Mục Tân?
Phái Thiết Tâm Nguyên đi Tây Vực chỉ là tìm kiếm một khả năng thôi, mà tỉ lệ thất bại lớn hơn thành công rất nhiều.
Rõ ràng Thiết Tâm Nguyên đã thất bại, y từ bỏ tất cả mở cửa hiệu sống qua ngày, có lẽ vì thế mà lòng y tràn ngập phẫn nộ, nhưng Hạ Tủng không quan tâm nữa, một kẻ thất bại sẽ nhanh chóng bị ông ta lãng quên.
….
Gió đông se se lạnh đã khiến Bao Chửng mặc áo bông dày, người phương nam sống ở Khai Phong vào mùa đông rất khổ sở, đôi chân đặt bên bồn lửa, tất bốc hơi lượn lờ, trong phòng toàn mùi khó ngửi.
Bao phu nhân bịt mũi đi vào, lấy đi đôi giày toàn bùn, sau đó thò đầu ra cửa thở:” Lão gia giờ giống Vương Giới Phủ rồi thấy.”
“ Vương Giới Phủ cũng là viên quan có tài, nhưng đừng đem so với lão phu.”
Bao phu nhân cười:” Thiếp thân không nói quan tước và thanh danh, nói mùi chân của lão gia và chấy rận trên người Vương Giới Phủ có thể sánh ngang với nhau đó.”
Bao Chửng hiểu ra, cười xấu hổ, đi dép cỏ, đẩy cửa ra, không khí ẩm thấp lạnh lẽo luồn vào phòng.
Bao phu nhân đóng ngay cửa sổ lại, ngồi xuống giúp trượng phu cởi tất, đặt lên bồn lửa hong, lải nhải:” Thối một chút cũng không sao, chứ để cảm lạnh lần nữa thì phiền lắm, trận ốm lần trước thiếu chút nữa không còn mạng.”
“ Mấy ngày qua đi nhiều, rửa chân lại ít nên có mùi.”
Bao phu nhân đi rửa tay rồi đặt một bầu rượu bên cạnh cho trượng phu chỉ cần vươn tay ra là lấy được:” Thiếp thân đi chuẩn bị nước tắm, lão gia uống ít rượu cho ấm người, bên trong có cho thêm gừng và táo đỏ đấy.”
Bao Chửng ừm một tiếng, cầm bầu rượu lên nhấp một ngụm, thư thái chép miệng nhắm mắt lại.
Từ sau khi có nhi tử, tính tình hoàng đế trở nên đa nghi khó lường, giờ ai cũng đề phòng, khiến cho triều đường ai nấy vắt óc giữ vị trí, nhưng chẳng ai để tâm tới quốc sự.
Hiện Đại Tống đang vào thời khắc tốt nhất từ khi khai quốc, Địch Thanh ca khúc khải hoàn ở Lĩnh Nam, phương bắc không chiến sự, phía tây càng yên tĩnh, Lý Nguyên Hạo ngày càng kiêu xa dâm dật, dường như quên mất hùng tâm tráng chí.
Thời cơ tốt như vậy, nhưng triều đường chẳng ai trông vào điều ấy, không có mối lo ngoài là bọn họ đều thở phào, quay sang cắn xé nhau.
Bất tri bất giác uống hết cả bầu rượu, chân hơ ấm áp, mệt mỏi ập tới, cứ thế ngủ say.
Ngoài sân trời xám xịt, tuyết kèm mưa làm đất trời mịt mù, tiếng đàn sáo văng vẳng trong gió mưa lạnh lẽo làm tòa hùng thành có thêm chút êm ái, êm ái khiến người ta buồn ngủ.
Vương Tiệm đứng dưới hành lang Ngũ Phượng lâu, đã đợi lâu lắm rồi, hoàng đế đang sủng hạnh mỹ nhân, một cái kiệu đứng trước lâu, kiệu phu bị nước mưa làm rét run cầm cập không dám rời đi.
Thêm một lúc nữa, có nữ tử mặc áo chùm đầu từ Ngũ Phượng lâu đi ra, Vương Tiệm đợi nữ tử đó lên kiệu rồi mới quay lại, trong mắt không dấu được nỗi ưu tư.
“ Người đâu!”
Giọng hoàng đế từ trong truyền ra, Vương Tiệm đi nhanh vào, chỉ thấy hoàng đế mình trần ngồi trên giường, tay cầm chén rượu.
“ Phụ nhân vừa rồi là ai thế?”
Vương Tiệm khom lưng nói nhỏ:” Lâm thị thê tử bí thư tỉnh giáo thư lang Vương Sung! Hôm qua tiến cung thăm hoàng hậu, được bệ hạ giữ lại.”
Triệu Trinh uống một ngụm rượu:” Vương Sung khiển đi Tây Kinh làm tác tá quan, lên đường nhậm chức ngay hôm nay, không được trì hoãn.”
Vương Tiệm khom lưng vâng lời, vội vàng rời đi thực hiện nhiệm vụ hoàng đế giao, Triệu Trinh mặc áo đứng dậy, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, cảnh sắc Đông Kinh thu hết vào tầm mắt.
Sắc trời xám xịt, gió lạnh ù ù, không ai biết rằng hoàng đế đang đưa mắt nhìn toàn thành, người đi đường vội vã, cho dù là đô thị phồn hoa này, chỉ cần là người có miếng ăn trong nhà là không ai muốn ra đường trong thời tiết lạnh thấu xương như vậy.
Bất chợt có con hồ ly màu trắng muốt phóng vụt qua, mắt Triệu Trinh sáng lên mừng rỡ, rồi nghe con hồ ly "gâu" một tiếng mới biết là mình nhầm, chỉ là con chó màu trắng thôi.
Triệu Trinh liền nhớ tới con hồ ly ngân bạch kia.
Hôm ấy thời tiết cũng không tốt, hồ ly đứng trên giả sơn, kêu với mình, như thú con nhìn thấy mẹ, lâu lắm rồi không thấy nó nữa chắc nó đang thỏa sức chạy trên hoang mạc, sống vô cùng vui vẻ.