Thiết Tam vội vàng tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra hiệu.
Thiết Tâm Nguyên lập tức không còn hứng thú trêu ghẹo nữ nhân kia nữa, Thiết Tam nói không sai, đây không phải chỗ ở lâu được, năm chục tên kỵ binh trốn thoát kia nếu dẫn viện binh tới thì nguy, liền lệnh Thiết Tự nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.
Cạc Cạc thích con lạc đà kia cực, đi tới há mồm quát nữ nô kia xéo xuống cho nó cưỡi, vừa há mồm đã bị Bạch Lang Nguyên tóm tay vật xuống đất.
Thiết Tứ nổi giận, trở sống đao đập vào vào lưng hắn, Bạch Lang Nguyên tức thì hộc máu, nhưng vẫn kiên cường bảo vệ lạc đà trắng.
Thiết Tâm Nguyên không muốn tốn thời gian, phất tay, đám bộ hạ tràn tới, đánh ngã đám hộ vệ trong tiếng hét chói tai của nữ nhân kia, dùng thừng gân trâu trói lại.
“ Cô thích ngồi trên lưng lạc đà thì cứ việc, nhưng muốn đi đâu do lão tử định đoạt, câm mồm lại, lão tử ghét nhất nữ nhân khóc lóc.”
Bạch y nữ tử thống khổ nhắm mắt lại, bị Cạc Cạc đắc ý bò dậy dẫn lạc đà đi.
Nữ nhân ngoại quốc rất phiền toái, đó là kinh nghiệm tới từ Đằng Nguyên Nhất Vị Hương và Trác Mã.
Hai nữ nhân đó Thiết Tâm Nguyên hận không thể giết cho rảnh, thực tế một đã chết rồi.
Vì kinh nghiệm quá khứ đó, khi nhìn thấy mỹ nữ mang phong tình dị tộc, phản ứng đầu tiên của y là cảnh giác, thứ mùi y ngửi thấy không phải là mùi thơm trên cơ thể nàng mà là phiền toái.
Mỹ nữ không phải là đặc sản của hoang mạc, đó là tinh linh do nơi sông nước đẹp đẽ sinh ra, hoang mạc chỉ thích hợp cho dũng sĩ và mãnh thú, nữ nhân nơi này càng đẹp thì càng phiền toái thôi.
Hơn nữa đằng sau mỹ nữ, nhất định sẽ có nam nhân hùng mạnh.
Trong núi sa thạch, thần tọa bằng khô cốt do hai vị thượng sư xây dựng đã thành, cho dù nhãn quan rất cao, rất khó tính, Thiết Tâm Nguyên tán thưởng cái thần tọa này đã thể hiện toàn bộ khủng bố của mỹ học bạo lực.
Thứ duy nhất không hay là đối diện thêm cái am nho nhỏ thờ một vị thần mặt mũi hung tợn.
Thiết Tâm Nguyên chúc mừng hai vị thượng sư hoàn thành tác phẩm còn tiến cống cho vị thần kia ít bột mỳ, hai vị thượng sư mừng lắm, như vị chủ nhà hiếu khách mời y dùng trà do y mang tới.
Hai vị thượng sư nói chỉ ba ngày nữa là sự nghiệp to lớn của họ sẽ viên mãn, phải tụng kinh ba ngày, hi vọng Thiết Tâm Nguyên để lại cho ít nước, vì khi tụng kinh không thể dừng lại, bọn họ không cách nào tới nguồn nước cách đó hai mươi dặm.
Thiết Tâm Nguyên vô cùng sẵn lòng, y không những để lại nước còn có sữa ngựa, thịt khô và bánh đủ cho họ ăn mười ngày.
Thấy chủ khách sắp từ biệt, nữ tử trên lạc đà trắng nhanh chóng tụt xuống làm Cạc Cạc phụ trách trông coi bắt không kịp.
Cho dù chỉ mới ngẫu nhiên thấy được những đường cong quyến rũ thấp thoáng khi nữ nhân đó di chuyển, nhưng từ vòng eo thon thả, cặp mông tròn lẳn, hai chân thon dài, đủ biết thân thể đó có thể kích thích dục vọng ở bất kỳ nam nhân nào. Thiết Tâm Nguyên vẫn không chút do dự rút nỏ ra, Đằng Nguyên Nhất Vị Hương để lại cho y ấn tượng quá sâu rồi, nếu bản thân bị bắt cóc, trời mới biết hậu quả gì, nên không hề có chút thương hương tiếc ngọc nào.
Không ngờ vị thượng sư ngồi đối diện nhanh như cắt đưa tay đẩy nỏ lên, mũi tên bay vút lên trời, đồng thời nỏ như bị kìm giữ chặt không sao rút ra được.
Đám Thiết Tam hoảng hồn loan đao nhảo bổ tới như thú dữ, cái miệng không lưỡi phát ra âm thanh kỳ dị tới cực điểm, không ngờ bạch y nữ tử chạy qua chỗ Thiết Tâm Nguyên quỳ xuống:” Vì Tân Nhiêu Mễ Bảo, cầu xin thượng sư cứu tín nữ.”
Vị thượng sư giữ nỏ mỉm cười mỉm cười buông tay, biểu thị mình không có địch ý.
Thiết Tâm Nguyên thấy thế mới buông lỏng, xua tay bảo đám Thiết Tam lui lại, Thiết Ngũ Thiết Lục không yên tâm đứng sát hai bên y, tay đặt chuôi đao sẵn sàng hạ sát thủ.
Một vị thượng sư dùng tiếng Thổ Phồn nói chuyện với nữ tử kia, vị còn lại giải thích với Thiết Tâm Nguyên. Thì ra họ xuất thân Bổn giáo nguyên thủy, bọn họ không hề có giáo nghĩa độc lập cùng điển tịch và hệ thống lý luận, nội dung quan niệm là do vu sư Bổn giáo thông qua cầu khẩn, huyền thuật, chiêm tinh biểu hiện, cuối cùng truyền thế nhân.
Tân Nhiễu Mễ Bảo là người sáng lập Bổn giáo, giống như nhiều vị tổ sư giáo phái khác, đều do sinh sản bình thường tới nhân gian, nghe nói năm đó hào quang ngũ sắc bao phủ Vệ Tàng năm ngày, sau đó hào quang đi vào bụng mẹ ngài, cuối cùng sinh ngài ra.
Bạch y nữ tử líu lo một hồi rồi ngồi sau lưng hai vị thượng sư, còn cố ý làm y phục phồng lên, che đi thần hình mạn diệu, mắt chưa từng rời khỏi Thiết Tâm Nguyên vẫn bịt mặt bằng khăn đen, như sơ xuất một chút là y lao vào cưỡng bức mình vậy.
Không đợi hai vị thượng sư lúng túng đưa ra yêu cầu, Thiết Tâm Nguyên lên tiếng:” Xin thượng sư nói với nữ nhân này, ta là cường đạo, cường đạo thì không thể trắng tay mà về, hơn nữa bộ hạ của ta chiến tử, ta muốn bồi thường. Nếu cô ta ra lệnh bộ hạ khác đầu hàng, trở thành bộ hạ của ta, ta sẽ cho cô ta một con lạc đà, muốn đi đâu thì đi.”
Thiết Ngũ, Thiết Lục cực kỳ hài lòng, chủ nhân không hề bị mỹ sắc làm lay động, hoàn toàn suy nghĩ cho đại nghiệp.
Thiết Tam cung nghe thấy rồi, kéo Bạch Lang Nguyên tới, với hắn thì người này còn quý trọng hơn nữ nhân kia nhiều, ý nói Thiết Tâm Nguyên nhất định phải đổi được người này.
Bạch Lang Nguyên biết vận mệnh mình sắp đối diện, ngửa đầu nhìn mây trời không nói không rằng, nhưng sự bi phẫn không thể che dấu.
Một vị thượng sư quay đầu thuật lại lời Thiết Tâm Nguyên:” Trạch Mã, vận mệnh của ngươi khiến ngươi luân lạc tới nơi này, khổ cực hay phúc phận đều không thể né tránh, giờ ngươi có chấp nhận kiến nghị này không?”
Trạch Mã tựa hồ còn chưa dám tin, mình thân là Hậu Tạng đệ nhất mỹ nhân, vậy mà bị cường đạo xem thường, đám Bạch Lang Nguyên là cái gì chứ, chỉ cần mình muốn có thể chiêu lãm vô số người như thế.
Huống hồ Bạch Lang Nguyên chỉ là món quà do một đầu nhân tặng thôi.
“ Ngươi thực sự sẽ thả ta đi?” Trạch Mã không tin hỏi lại:
Thiết Tâm Nguyên rất phũ phàng:” Lão bà của ta xinh đẹp hơn, cao quý hơn cô cả ngàn lần, ta càn cô làm gì, quyết định nhanh lên, đừng để dũng sĩ chịu nhục thêm, cô không xứng với sự trung thành của dũng sĩ như thế.”
Trạch Mã hét lên cực kỳ không phục:” Thê tử ngươi đẹp hơn ta ngàn lần ư? Không thể có chuyện đó được!”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.