Do thấy số người Thanh Đường còn lại không thể đưa được lượng hàng hóa lớn về Thanh Đường, phái Úy Trì Lôi dẫn theo năm mươi người đi cùng Bình Thố.
Tất nhiên nhiệm vụ chính của Úy Trì Lôi là gặp Xảo Nhi, tìm hiểu chính xác tình hình của hắn, thiết lập đường lui cho Thanh Hương cốc.
Thấy không bị lừa gạt hay ép giá, thậm chí đổi được nhiều hương liệu hơn dự kiến, Bình Thố phần nào yên lòng rồi, xem ra Thiết Tâm Nguyên là người công bằng.
Nhìn lão đầu ốm yếu chỉ có một tay, thêm vào năm mươi người rõ ràng quen khuân vác hơn cầm đao kiếm, không hệ có sức uy hiếp, Bình Thố hết lời cảm tạ, trong suy nghĩ của hắn cho rằng, người ta phải người đi với mình, chắc chắn là hàng hóa không có vấn đề gì.
Bình Thố chỉ nghĩ một đêm, trời chưa sáng là dẫn đội lạc đà đi, rời rừng hồ dương ba mươi dặm, đón đám Cáp Tang, nhìn số hương liệu nhiều đếm không xuể, cả đám mừng mừng tủi tủi về Thanh Đường.
Thiết Tâm Nguyên đứng nhìn thật lâu đến khi đám Úy Trì Lôi hoàn toàn khuất bóng.
Chỉ mấy ngày lên xuống trập trùng, y phần nào hiểu được câu được làm vua thua làm giặc.
Tây Vực là một mảnh đất truyền kỳ, ở đây ăn mày có thể thành quốc vương, nông phu có thể thành quốc vương, thợ săn cũng có thể thành quốc vương.
Tất nhiên mã tặc thành quốc vương là nhiều nhất.
Hiện giờ Thiết Tâm Nguyên cũng đang đi trên con đường thành quốc vương, người đi trên con đường này rất nhiều nhưng không lâu dài, đa phần khi đang mở rộng thế lực thì bị đồng hành diệt mất, hoặc bị thế lực nhỏ thấy bị uy hiếp liên hợp tiêu diệt.
Đám mã tặc thường khi chiếm được một thành thì hoặc khu tụ cư đông đúc là vội vàng dựng cờ xưng vương, đến kiến đi ngang qua cũng phải nộp thuế cho lão tử.
Kỳ thực bản chất cường đạo không thay đổi, vẫn là loại ăn cướp thôi, chỉ đổi từ lén lút sang ngang nhiên, người ta không tụ tập lại với nhau đánh chết mới lạ.
Thiết Tâm Nguyên học Chu Nguyên Chương, xây tường cao, tích trữ lương, hoãn xưng vương.
Trải qua nhiều ngày thăm dò, cuối cùng cũng có người bắt đầu thu thuế thương nhân Tây Vực làm ăn ở Cáp Mật rồi, người Tây Vực không từ chối, nộp tiền cho họ ...
Ba trát không vì có đám người thu thuế mà bớt náo nhiệt, việc buôn bán bận rộn vẫn diễn ra suốt cả ngày, đi khi mặt trời ngả bóng, những người Tây Vực bị thu thuế kia túm năm tụm ba tới hiệu bánh canh Thất ca.
Lần này bọn họ ăn uống không phải trả tiền, ăn xong hỏa kế còn đặt những túi tiền ở trước mặt, số tiền bằng với số thuế bọn họ đã nộp.
Thương nhân không bị tổn thất lại còn được thêm bữa ăn.
Thế là hôm sau có rất nhiều người hi vọng người thu thuế lại tới thu thuế mình.
Đến tối phía sau hiệu bánh có hàng dài đại hán Tây Vực bị trói chặt, kẻ nào kẻ nấy giận dữ la hét, muốn cho kẻ hại mình biết tay, Thiết Lục không nói gì, hắn cũng chẳng nói được, cứ thế cắt đầu từng tên trong tiếng la hét, chửi mắng thậm chí là khóc lóc ...
Một lát sau cái sọt lớn đã chứa đầy đầu lâu, bên sông im ắng tới phát sợ, dòng sông lóng lánh sóng bạc tiếp nhận từng cái cơ thể không đầu phun máu xuống.
Trăng chiếu lên khuôn mặt Thiết Lục, ánh sáng bạc càng khiến khuôn mặt hắn càng thêm ghê rợn, toàn thân máu me như ác quỷ.
“ Cầu xin ngài, ta, ta đi ngay, không dám tới nữa ...”
Thiết Lục tay trái bịt mồm hắn, tay phải cầm dao đâm xuyên qua khe hở xương sống ở cổ, cắt đứt dây thần kinh, sau đó buông tay trái để máu theo mồm phun xuống sau, sau đó mới cắt đầu ..
Khi trời sáng Thiết Tâm Nguyên từ hiệu bánh đi ra, hếch mũi lên ngửi ngửi, mặt đất lát đá xanh bên sông rất sạch sẽ, không thấy giọt máu, nhưng mùi máu tanh vẫn khiến người ta lợm giọng.
Hôm đó rất nhiều người Tây Vực thất vọng, chẳng ai tới thu thuế bọn họ, đám đại hán hung thần ác sát hôm qua không thấy đâu nữa, mấy tên võ sĩ lưu lãng cũng mặt mày nhợt nhạt, chuẩn bị xong đồ đi xa là vội vàng rời Cáp Mật.
Thế là buổi tối hôm đó bọn họ tới hiệu bánh canh Thất ca ăn uống, nhưng phải trả tiền.
.... ....
“ Cho ta ăn, uống, ta sẽ ngủ với ngươi.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn nữ nhân quần áo tả tơi đầu bù tóc rối trước mắt, hắn sớm phát hiện ra nữ nhân này theo mình rồi, còn tưởng là nữ nô đào vong, không ngờ lại tới xin mình đồ ăn thức uống.
Nếu không phải nhìn thấy nữ nhân này từ hướng Cáp Mật tới thì hắn giết rồi.
Bây giờ người Khiết Đan chắc chắn đã nổi điên, nhất là tên Da Luật Kính càng điên cuồng mất nhân tính, tên này có sáu nhi tử, xưng là Tổ Phổ lục hổ, nghe nói đều có cái dũng một địch vạn. Mỗi khi Da Luật Kính xuất chinh, sáu nhi tử làm cánh tay trái phải, đó là nguyên nhân khiến hắn có thể vươn lên trong hoàng tộc Da Luật, thành Tổ Phổ đại vương, trấn thủ tây bắc.
Mạnh Nguyên Trực đợi sáu tên huynh đệ cùng đi săn, lợi dụng rừng núi, tốn hai ngày cùng không ít tâm cơ và sức lực mới giết hết dưới Hổ Đầu sơn.
Tối hôm đó khi Da Luật Kính chuẩn bị đi ngủ, phát hiện sáu cái đầu của nhi tử bị người ta xếp chỉnh tề trên giường, mỹ cơ cầu hạ hắn ngất ngay tại chỗ, một lá thư cảnh cáo hắn không được bước chân vào Cáp Mật đút trong miệng đại nhi tử ...
Mạnh Nguyên Trực sau khi nghe tiếng tù và liên tục phát ra, tướng lĩnh Khiết Đan khắp nơi đổ tới Tổ Phổ đại vương phủ mới vượt thành quan chạy vào sa mạc.
Nhìn thấy một người ăn mặc kiểu Hồi Hột giết người nhảy tường thành chạy trốn, tin tức báo về Tổ Phổ đại vương phủ, chẳng bao lâu có đội ngũ người Khiết Đan vào sa mạc truy sát.
Liên tiếp vài lần va chạm, đội ngũ kia xác thực được thân phận Hồi Hột của hắn, Mạnh Nguyên Trực mới toàn lực bỏ trốn.
Giữa đường gặp được nữ nhân này, hẳn không phải người bình thường, y phục tuy rách nát, nhưng chất liệu rất tốt, thậm chí còn thấy hình phượng hoàng thêu kim tuyến, nhất là đầu phượng hoàng có một nhúm lông dài, đây là thứ chỉ hoàng gia Đại Tống.
Mạnh Nguyên Trực vội vàng lấy thức ăn nước uống ra, nhìn nữ nhân đó ăn uống ngấu nghiến, hắn ngây người, không phải vì vóc người nữ của nữ nhân đó cực kỳ tốt, vì nhận ra mình vẫn có tâm thái thần phục hoàng gia.
Thở dài một tiếng, đợi nữ nhân đó ăn uống xong ném cho một tấm thảm, sa mạc ban ngày nóng chết người, nhưng đêm lại lạnh vô cùng.
Nữ nhân kia quấn thảm lên người thấy Mạnh Nguyên Trực mắt trống rỗng nhìn bầu trời sao, giục:” Này, ngươi có muốn ngủ với ta không, nếu không thì để ta còn ngủ.”
Nghe thấy tiếng Thổ Phồn, hơn nữa âm điệu rất quen thuộc, người Mạnh Nguyên Trực khẽ run lên, tiếp tục khơi lửa cháy to hơn, không nói không rằng.
Nữ nhân phát hiện Mạnh Nguyên Trực không hứng thú với mình, tới gần đống lửa, chẳng bao lâu ngủ say.