Thanh Hương cốc hiện giờ rất bận rộn.
Lúa mạch cuối cùng đã có thể thu hoạch, nhìn người trong cốc dùng chùy thủ cắt lúa làm Thiết Tâm Nguyên không sao chịu nổi, thế là ngay trong đêm sai thợ rèn làm mười mấy lưỡi liềm, sau đó đích thân làm mẫu, tức thì họ lập tức thích thứ công cụ tiện lợi này, đua nhau thử.
Chỉ là chuyện họ làm khiến Thiết Tâm Nguyên vô cùng thương tâm.
Sau khi cắt mạch xuống, bọn họ cắt bông lúa đi, trải rạ xuống mặt đất, sau đó cho một mồi lửa, tới khi Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy khói đen ngậm ngụa Thanh Hương cốc còn tưởng là có hỏa hoạn, chạy ra khỏi phòng thì lửa cháy rừng rực.
Bọn họ thói quen đốt rạ để bổ xung độ phì cho đất, đốt lửa như khai hoang vậy.
Thiết Tâm Nguyên không biết phải nói gì với tộc nhân của mình nữa, thế là kế hoạch làm những ngôi nhà bằng rơm như hồi ở Xảo Trang thế là hỏng rồi.
Thiết Tâm Nguyên cũng không biết bình phẩm của tộc nhân về mình.
Tộc trưởng rất tốt, chỉ là có nhiều sở thích quái lạ, thích nhìn người ta ăn cơm bằng hai cái que, thích người ta tắm rửa sạch sẽ.
Còn thích dùng ngôn ngữ kỳ quái ra lệnh, hại mọi người phải học theo cách phát âm cổ quái đó, dù sao cũng không phiền lắm, nhưng mà đắp mộ lập bia cho tộc nhân thì khó hiểu.
Rồi vì sao lại đốt hương, đặt món ăn và hoa quả trước mộ, lại đốt thứ giấy kỳ quái.
Đều là sở thích quái đản của tộc trưởng.
May mà có Nhân Bảo thượng sư giải thích cho mọi người, thì ra tổ tông chết đi sẽ tới một chỗ khác, những món ăn và tờ giấy kia đều hiến cho tổ tông, dọn họ hưởng dùng bằng phương thức kỳ quái khác.
Người chết mà biết được mình nhớ tới à?
Mọi người nghi ngờ lắm, có điều hay dở gì thì cũng coi như tưởng niệm một chút, mất vài tờ giấy thôi, đồ ăn vào mồm mình cả, chẳng thiệt gì.
Chưa hết đâu, tộc nhân bị thương không được tùy tiện xé vải băng bó, phải ném vào ao nước nóng sôi sùng sục nấu qua rồi phơi dưới mặt trời mới được dùng.
Lần trước tộc trượng bắt mấy người bị bệnh tới ao nước nóng ngâm mình, giờ bọn họ rất sợ tộc trưởng ném cả người bị thương vào đó luộc ...
Sở thích quái gở của tộc trưởng nhiều lắm, thi thoảng lại còn sinh ra vài cái mới, nhưng dù sao tộc trưởng không cướp nữ nhân, hài tử, lương thực và nhà của mình, thế là tộc trưởng tốt rồi.
Đó là tiếng lòng của dã nhân trong sơn cốc.
Thiết Tam Bách đã hết thời gian cách ly ở Hang Sói về nhà, hôm qua hắn được tộc trưởng giao cho nhiệm vụ quan trọng nên chỉ được nghỉ một ngày thôi, vừa uống hết bầu rượu nằm trên giường lè nhè hát, nhìn thấy lão bà tráng kiện của mình lo lắng nhìn về phía một căn nhà gỗ bên sông.
Thò đầu ra nhìn tức thì cười phá lên.
Đại nhi tử của hắn đang khóc thảm thiết, xem ra chữ hôm qua nữ tiên sinh dạy cho bị nó quên hết rồi.
“ Theo tiên sinh học nghề bị đánh là bình thường, năm xưa ta theo cha ta học đi săn, bị lợn rừng húc ngã, bị sói cắn, xương gãy bao lần, nếu không chẳng có ngày hôm nay, khỏi lo, đánh vài cái thôi, nó sẽ qua được.”
Lão bà nghe lời gật đầu, bê vài mấy miếng thịt dê thái mỏng, rót đầy rượu, ngồi bên nhìn trượng phu uống rượu ăn thịt.
Đây là cuộc sống chưa từng có.
“ Một lũ ngu xuẩn.”
Thiết Tam Bách vừa đặt chén rượu lên mồm nghe thấy tộc trưởng quát tháo, sợ rơi cả chén, chạy ra ngoài thấy tộc trưởng đang hoa chân múa tay bên ruộng, không biết chửi ai.
Thiết Tâm Nguyên nhìn ruộng đầy tro, y nghiến muốn vỡ răng, sơn cốc có mấy ngàn linh dương, trâu, ngựa, lạc đà, đủ phân bón lắm rồi.
“ Làm ruộng là lấy lợi của đất, không đem thu hoạch trả lại cho đất là đắc tội với thổ địa, khiến chúng ta mười năm không có thu hoạch.” Cạc Cạc thấy chủ nhân mặt mày vặn vẹo thì giải thích:
“ Ngươi thì biết cái rắm!” Thiết Tâm Nguyên nổi khùng đá Cạc Cạc một cái:
Cạc Cạc phản đối:” Thượng sư nói chủ nhân không được đá Cạc Cạc, nếu không trong lòng Cạc Cạc sẽ sinh oán hận, tích lũy lâu ngày thành kẻ thù.”
Thiết Tâm Nguyên đá thêm cái nữa, mặt dí tới hăm dọa:” Ngươi muốn làm kẻ thù của ta à?”
Cạc Cạc òa khóc:” Chủ nhân không bao giờ đá Úy Trì Văn.”
Thiết Tâm Nguyên mặt lúc xanh lúc trắng, người hoang mạc trí tuệ lẫn kiến thức đều kém hơn Trung Nguyên rất nhiều, vì họ sống quá khó khăn, trong đầu chỉ nghĩ tới sinh tồn làm gì còn có cái khác. Đây là hiện thực cần thời gian dần dần thay đổi, đây không phải lỗi của họ, mà là tâm thái của mình có vấn đề.
Là do mình quá nôn nóng, xung quanh cường địch bao vây, chỉ sơ xảy một bước thôi là thành quả khó khăn lắm mới tạo dựng lên sẽ tan thành mây khói.
Tất cả mọi việc đều tự mình quyết định, không có ai để san sẻ, áp lực của Thiết Tâm Nguyên cực lớn, tính khí nóng nảy là chuyện tất nhiên.
Thế nhưng không nên trút giận lên người khác.
Cho Cạc Cạc đá lại để báo thù, Cạc Cạc cực kỳ cẩn thận chạm vào chân Thiết Tâm Nguyên hai cái, sau đó chạy ù đi thật nhanh.
Cạc Cạc đi mách với Thiết Nhất, tên này lập tức tìm Úy Trì Chước Chước, hắn kiên quyết cho rằng đó là do Thiết Tâm Nguyên âm dương không điều hòa, cho nên mới trở nên nóng tính.
Trời mới biết cái tên bị thiến từ nhỏ vì sao lại hiểu chuyện ấy, nhìn Úy Trì Chước Chước rụt rè vào phòng, đến lượt Thiết Tâm Nguyên chạy mất …
Trước khi Triệu Uyển tới, Thiết Tâm Nguyên không tính trêu chọc vào bất kỳ nữ nhân nào, cứ nghĩ tới Triệu Uyển ngây thơ đơn thuần một mình ở lại hoàng cung là y thấy mình nhìn nữ nhân khác cũng là có lỗi.
Y biết Úy Trì Chước Chước thương tâm thế nào, nhưng mà giờ không cố cập tới được.
Tạp Sắt Nhĩ ở cửa hiệu nhân lúc đi thả ngựa về Thanh Hương cốc báo cáo, A Tát Lan đã tới.
Thiết Tâm Nguyên trực tiếp bỏ qua giai đoạn hai người này gặp lại nhau, một nam nhân bạc tình với nữ nhân giả dối thì chẳng có gì hay, hỏi thẳng:” Hắn mang tới bao nhiêu người?”
“ Không nhiều, chỉ có năm trăm thân vệ, sau khi gặp Trạch Mã xong rồi vội vàng rời đi.”
Tới lúc này rồi A Tát Lan còn do dự sao, Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Không mang theo Trạch Mã à? Vậy giờ cô ta làm cái gì?”
“ Không ạ, Trạch Mã ở lại, đang tuyển mộ rất nhiều tộc nhân.”
“ Ngươi bảo Lý ma ma về thôi, sắp đánh nhau rồi.”
Tạp Sắt Nhĩ nhận lệnh đi ngay, Thiết Tâm Nguyên cũng triệu tập toàn bộ nhân thủ về sơn cốc, bất kể đang ở ngoài đi săn, kinh doanh hay làm việc gì, đều phải trở về, xem với lực lượng trong tay có thể kiếm chác được gì trong cuộc chiến này.