Phóng ngựa dưới mặt trời hơn nửa ngày trời, Thiết Tâm Nguyên khát khô cổ, nhảy xuống ruộng nhổ hai cây củ cà rốt, rửa bên kênh, cho vào miệng nhai rau ráu.
Trạch Mã nhận lấy một cây, bắt chước y nhai chẳng có tí hình tượng nào, chỉ là đôi mắt cứ ngáo ngơ đảo tròn xung quanh.
Sản vật trong ruộng vô cùng phong phú rồi, chỉ là dưa bở còn chưa chín, Thiết Tâm Nguyên cúi xuống ngửi ngửi một quả dưa to, chẳng thấy có mùi thơm, tiếp tục gặm cà rốt.
Một dã nhân vác sọt lớn trông có vẻ từ trên núi xuống, thấy tộc trưởng ăn thứ củ vô vị, liền chạy tới cẩn thận đổi cho y một cái tổ ong lớn vẫn còn đang chảy mật.
Đây là đồ tốt, Thiết Tâm Nguyên sáng mắt nhận lấy, dã nhân toét miệng cười.
Kệ tổ ong còn có nhộng trắng, Thiết Tâm Nguyên bẻ ngay một miếng cho vào mồm, sau đó nhắm mắt hưởng thụ mùi vị tuyệt vời của mật ong rừng thơm ngọt, quên mất bên cạnh còn có một mỹ nhân đang gặm cà rốt như thỏ.
Trạch Mã cũng thích mật ong lắm, nhưng ghét nhộng, thấy Thiết Tâm Nguyên ăn uống không khác gì dã nhân thì quay đầu đi, tiếp tục ngắm nhìn sơn cốc ngay cả gió cũng mang theo mùi hương man mát.
Sơn cốc rất tấp nập, thực sự là thế, nơi này ít người hơn Đại Tuyết Sơn, nhà thì bằng đất lợp cỏ thấp lè tè, không như Đại Tuyết Sơn có cung điện huy hoàng, có tòa tháp chọc trời. Ăn mặc thì chẳng khác gì ăn mày, gần như ngoài binh linh ra thì toàn người giống ăn mày, nhưng mang tới một cảm giác thịnh vượng đầy sức sống.
Đó là vì bước chân nhẹ nhàng, đôi mắt sáng và nụ cười vui vẻ mỗi người đi qua, đó là vì tiếng cười giòn tan của một đám trẻ con cởi truồng đang nhảy xuống suối nghịch nước. Đó là chỗ khác nhất biệt ở Thanh Hương cốc, có thể thấy nhiều trẻ con như vậy cùng một chỗ là kỳ tích.
Theo cách nói ở Tây Vực, một bộ lạc có bao nhiêu trẻ con, tính lên gấp sáu lần sẽ ra số lượng người trưởng thành.
Nuôi một đứa trẻ chỉ ăn mà không mang được về lương thực là một chuyện vô cùng xa xỉ, nhất là đứa trẻ nhỡ chừng mười một mười hai tuổi, chúng ăn khỏe hơn người lớn.
Thanh Hương cốc không chỉ có nhiều trẻ con nghịch nước, còn có những đứa trẻ nhỡ ở sườn đồi hái hạnh, hoặc là chăn thả dê ngựa.
Không biết bọn trẻ chăn trâu va chạm gì với bọn trẻ hái hạnh, thế là đám trẻ con ào ào nhảy từ trên cây xuống, lao vào đánh bọn trẻ chăn trâu.
Sườn đồi tức thì om xòm.
Thiết Tâm Nguyên chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi tiếp tục ăn nhộng ong, nhìn con nhộn nhũn nhũn bị y nhai ngon lành, Trạch Mã muốn buồn nôn, vội vàng chạy tới bên suối nước, nơi đó có rất nhiều phụ nhân, nhiều tới mức vây kín cả ao.
Dọa cho Trạch Mã chạy rồi, Thiết Tâm Nguyên cười thầm, ngồi xuống kênh rửa tay dính đầy mật ong.
Còn về Trạch Mã thì cứ kệ nàng, để chính mắt nàng nhìn thấy tất cả là tốt nhất.
Thanh Hương cốc là khu vực mẫu, nếu được, y muốn sau này lãnh địa của mình đều bồi dưỡng theo mô hình này, kết quả phục chế không thể thích hợp cho mỗi nơi, nhưng nhất định mô hình chế độ và phương thức sinh hoạt sẽ đồng nhất.
Mô hình quản lý giống chăn thả thì tối đa biến Cáp Mật thành Hồi Hột mới, mô hình Hán, Đường thì đã khiến Vu Điền vong quốc, thế nên Thiết Tâm Nguyên phải nghĩ ra mô hình mới.
Xưa nay chưa từng có ai nghĩ tới phải thành lập một quốc gia như thế nào ở Tây Vực, trung ương tập quyền hay vương trướng liên minh? Nhiều mưu sĩ cho rằng trước tiên cứ lập nên quốc gia đã, sau đó từ từ điều chỉnh chế độ trong nước.
Nhưng khi vị khai quốc hoàng đế hùng tài đại lược qua đời, những vì quân chủ tiếp theo rất khó mà sửa đổi được hệ thống chính trị hiện hữu.
Thay đổi là sẽ có chiến loạn.
Hạnh mà bọn trẻ hái còn hơi cứng, ăn chua ê răng, làm mứt thôi, chứ muốn ăn quả thì phải lên lên cao kiếm những quả chín còn lác đác.
Đám trẻ con rời rừng hạnh chinh chiến đã chiến bại, bốn năm đứa khóc lóc xoa cái đầu sưng vù. Bọn trẻ chăn trâu toàn đứa giỏi dùng túi da ném đất, thứ này ném lên người gia súc rất đau nhưng không khiến gia súc bị thương, trúng người cũng thế.
Đầu mà sưng vù thì xoa không xẹp xuống được, Thiết Tâm Nguyên kiểm tra đầu mấy đứa bé, xác định chúng không bị thương, nói:” Lần sau đánh nhau với bọn chăn trâu thì phải biết tránh túi da của bọn chúng, cả đám túm tụm vào một chỗ, chẳng phải cho chúng mục tiêu đánh à? Về nhà hỏi cha các ngươi, làm sao vượt qua mưa tên của địch.”
Một đứa bé khôn một chút nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên cầm quả hạnh ăn dở trong tay, nhanh như cắt trèo lên cành hạnh cao nhất, bẻ xuống một cành hạnh có bảy tám quả chín, ngửa khuôn mặt bẩn thỉu toàn nước mũi lên:” Tộc trưởng, làm sao mới đánh được bọn chúng?”
Hạnh mọc hoang kết quả dù có chín rồi cũng chẳng ngon, Thiết Tâm Nguyên ăn hai quả chua nhăn mặt, giang tay quơ đám trẻ con bị đánh bại lại, thì thầm:” Bọn chúng ở trên đồi cao, ném đất xuống dễ dàng, thế nên muốn thắng phải làm thế này ...”
Trạch Mã tới gần ao nước dưới suối mới thấy ở đó không chỉ có nhiều trẻ con cởi truồng nghịch nước còn có rất nhiều nữ nhân cũng chẳng mặc gì, chỉ có điều không vô tư như bọn trẻ con, mà nấp sau một tảng đá lớn tắm rửa nói cười.
Đại đa số bọn họ đen xì xì, dù cởi sạch ra cũng chẳng có gì hay mà nhìn, nhưng sự thoải mái vui vẻ của họ làm Trạch Mã cực kỳ hâm mộ.
Trạch Mã chẳng mấy chốc phát hiện ra một điều, những đứa bé ở đây đều rất chắc người, còn nữ nhân ai nấy khỏe mạnh, ngực tròn trịa, không giống nữ nhân trên Đại Tuyết Sơn gầy trơ xương, đầu bù tóc rối.
Có phụ nhân bế theo con rất nhỏ, chúng quẫy đạp chán rồi nằm trong lòng bé bú sữa ngon lành ...
Những phụ nhân này tay to, chân to, vết chai sần rõ ràng, dấu vết lao động vất vả không cách nào che dấu được, chứ không phải quý phụ nhà ai hết.
Cái sơn cốc nghèo khó này sao có thể khiến mọi người đều được no bụng?
Mang theo nghi vấn, Trạch Mã hỏi nhà ở của Thiết Tâm Nguyên rồi đi thẳng tới.
Không khác nhiều những căn nhà khác, cũng là nhà đất mái lợp bằng cỏ khô, chỉ là to hơn, có rào quây quanh, một cái cây, ghế đá dài trông bớt trống trải.
Cửa nhà mở rộng, một nữ tử ăn mặc kiểu người Hán đang chăm chỉ dọn phòng, nữ tử này mi mặt như họa vóc người nhỏ nhắn, khác với nữ nhân Tây Vực xương to, thấy có người đi vào vừa ngẩng đầu lên đã tỏ ra không vui.
Trạch Mã gặp vẻ mặt này nhiều rồi, đó là nữ nhân cho mình là sự uy hiếp với họ, cười hỏi:” Ngươi là nữ nhân của Thiết Tâm Nguyên à?”